Vết đỏ trên cổ em là do muỗi đốt sao? - Chương 7
Cập nhật lúc: 2026-01-24 15:47:42
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong phòng bao tối, đang ngà ngà say nên gì cũng thấy bóng chồng lên .
Mờ ảo thấy đôi giày quen thuộc, cứ ngỡ đó là Mạnh Trì nên chẳng buồn tìm thêm, cứ thế bá đạo phịch lên .
Mặc kệ tiếng trầm trồ của những xung quanh, chậm rãi điều chỉnh tư thế cho thoải mái lệnh: "Bây giờ là cái ghế, ngoan ngoãn đấy."
Người đàn ông đó vô cùng lời, im nhúc nhích.
Tôi hài lòng, cất tiếng hỏi: "Tại trả lời tin nhắn của em?"
Đám bạn xung quanh hùa trêu chọc: " đấy Trì, trả lời tin nhắn của thế?"
Nếu là bình thường, Mạnh Trì sẽ chỉ thấy mất mặt đẩy ngay lập tức.
Thế nhưng đàn ông bên chỉ căng cứng , đôi tay hờ hững đỡ lấy eo , thành thật xin : "Anh xin ."
Giọng của Mạnh Trì từ khi nào đến thế?
Tôi đang thắc mắc thì đột nhiên một lực mạnh kéo phăng .
"Hai đang làm cái gì thế !"
"Lân Trì, còn là ! Tôi xem là em, mà cướp bạn gái của !"
Khung cảnh lúc đó vô cùng hỗn loạn.
Chuyện trở thành cái gai trong lòng Mạnh Trì đến mức chỉ cần nhắc là sẽ trở nên dữ tợn, chất vấn liệu phản bội .
Cuối cùng cũng mệt mỏi vì cãi vã, coi như chuyện đó từng xảy .
Chỉ là ngờ rằng, đó chính là Lân Trì.
Tâm trạng chùng xuống một chút:
"Lúc đó em luôn tìm để xin ."
Chỉ là chút áy náy đó còn kịp nảy mầm câu gây sốc của Lân Trì dập tắt ngay từ trong trứng nước.
"Không cần xin , vì quả thật nuôi ý đồ ."
Lân Trì ngước , ánh đèn phản chiếu nơi đáy mắt , tạo nên một sự thành kính lạ thường: "Từ lúc thấy ảnh của em, và Mạnh Trì thể làm em ."
"Anh tiếp cận chỉ để hiểu rõ về em hơn."
"Đêm đó em lên , trong đầu hề nghĩ đến việc giải thích, mà chỉ nghĩ nếu ngoan ngoãn thì liệu thưởng ."
"Và , quả nhiên là phần thưởng, em xuất hiện trong giấc mơ của , nhiều ."
Bầu khí đột ngột đổi, nóng âm thầm lan tỏa.
Chỉ cách một lớp vải mỏng manh, phản ứng đều trở nên quá rõ ràng.
Sao thể nhanh chóng ... như chứ.
Tôi nuốt nước miếng, hai má nóng bừng.
"Tóc khô , nhớ ngủ sớm đấy."
Nói xong, định nhảy khỏi vòng tay để trốn thoát nhưng ngón tay khẽ móc lấy.
"Anh mượn áo khoác."
"Cho chút ngọt ngào ?"
"Không mùi hương của em, ngủ , Bảo bảo."
Lại đang giả vờ đáng thương .
khổ nỗi kìm lòng .
Nén câu suýt chút nữa thốt là " thì về ngủ chung ", nhanh chóng cởi áo khoác ném cho .
Vốn dĩ tưởng như là xong chuyện.
Thế nhưng cảm thấy những ngón tay của như mạng nhện, leo dần từ đầu ngón tay lên mười ngón đan chặt lấy .
"Cái gì đây?"
Cổ tay lật ngược , vết đỏ làn da trắng nõn trông vô cùng chói mắt.
Giọng của Lân Trì mang theo vẻ bình tĩnh cơn bão.
Lúc mới chợt nhớ "món quà lớn" mà Chu Chúc để cho .
Tôi nuốt nước miếng, cố tỏ bình thản: "Chắc là muỗi đốt thôi ."
Lân Trì lạnh: "Anh tin."
Mặc dù trong lòng phỏng đoán nhưng khi Lân Trì thừa nhận một cách dễ dàng như , vẫn cảm thấy ngẩn ngơ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vet-do-tren-co-em-la-do-muoi-dot-sao/chuong-7.html.]
Cuộc kiểm tra vẫn đang tiếp tục.
Tôi nheo mắt lên trần nhà, ánh đèn chút chói chang.
Anh nhẹ nhàng hôn giọt nước mắt nơi khóe mắt .
Động tác thì dịu dàng, nhưng lời cực kỳ xa: "Sao em ăn chút xíu thế ?"
"Hay là kẻ khác cho ăn no nê ?"
Tôi cảm thấy nghẹt thở.
Ngón tay của Lân Trì thực sự lạnh.
Tôi bao giờ nghĩ loại t.h.u.ố.c mỡ bôi công dụng . Cảm giác quá tải khiến kìm mà thấy tủi : "Anh thừa là... ở đó... ai mà."
Lân Trì liền thuận thế xin ngay: "Anh xin , tại nhịn ."
Anh thông minh, thậm chí chẳng cần cũng dễ dàng xâu chuỗi chuyện.
"Không khác, là bạn giúp em đến thử lòng đúng ?"
"Biết mà còn làm thế."
Tôi nghiến răng nghiến lợi, kiềm chế mà giật giật tóc . Đang định nổi giận thì một câu: "Anh thấy thiếu an ."
"Rõ ràng là vợ chồng nhưng em luôn vạch rõ ranh giới giữa chúng . Với em, là Lân Trì, là ngài Lân nhưng là chồng của em. Trong khi, đó mới chính là danh phận mà khao khát nhất."
Anh gục đầu bụng .
Đó là một tư thế tràn đầy sự ỷ .
Tôi rõ biểu cảm của , nhưng mơ hồ cảm nhận lớp áo ở ngang thắt lưng ướt đẫm.
Tôi bỗng chốc lúng túng, chân tay luống cuống.
Lân Trì ?
"Xin em, như em nghĩ . Anh hề điềm tĩnh đáng tin cậy, ngược còn luôn lo sợ mất, còn ghen."
"Cứ mỗi đêm, nhớ đến bản hợp đồng đó. Nhớ đến việc em phân chia thứ rạch ròi đến thế nào. Rõ ràng còn kết hôn mà em chuẩn sẵn tâm thế để rời bỏ , cứ thế thức trắng đêm qua đêm khác."
Tôi ngẩn . Hóa đây chính là lý do khiến mất ngủ.
Nhận sự d.a.o động trong mắt , giọng Lân Trì nghẹn : "Dù hủy bản hợp đồng đó nhưng khi kết hôn, em cũng chạm . Tiền của con , em đều cần. Nếu liên tục xác nhận em là của , sẽ phát điên mất."
Nói đến cuối cùng, ngẩng mặt lên.
Người đàn ông vốn luôn cao quý, tự chủ thường ngày giờ đây mắt đỏ hoe, trông mong manh như thể sắp vỡ vụn, khiến khỏi xót xa.
là sai, nước mắt chính là thứ trang sức nhất của đàn ông.
Sự tương phản mãnh liệt làm đầu ngón tay tê dại.
Thậm chí còn cảm thấy chút hưng phấn mấy .
Tôi khen thưởng cho .
Tôi dùng tay đẩy vai , bảo thẳng dậy.
Trước khi kịp thành tiếng, xoay lên đùi .
Ở tư thế chủ động , thể rõ mồn một biểu cảm mặt .
Hóa khi cảm xúc dâng trào thì mấy chuyện chẳng cần học cũng tự khắc , cứ thế mà nước chảy thành sông.
Đầu ngón tay lướt qua sống mũi dừng ở một "điểm cực" khác.
"Anh em chạm thế nào? Dạy em , ông xã."
Điểm yếu chí mạng trêu đùa.
Mồ hôi của Lân Trì hòa cùng nước mắt nhỏ xuống ga giường, gân xanh nơi thái dương giật liên hồi.
......
"Có đau ?"
"Hơi căng một chút."
Lân Trì âu yếm cọ cọ má : "Anh xin em sẽ quen thôi mà, bảo bảo."
Chiều ngày hôm , khi gọi video với Chu Chúc, thấy đối phương đều ăn mặc kín cổng cao tường, hai đứa chúng ngầm hiểu mà khẽ ho một tiếng.
nhanh Chu Chúc lấy phong độ, nhướng mày trêu chọc: "Xem kết quả thử nghiệm khiến mãn nguyện nhỉ."
Vành tai đỏ ửng, nhỏ giọng cảm ơn .
"Thế là cứ mà tha thứ cho luôn ?"
Chu Chúc nhướng mày: "Bộ thấy chuyện biến thái lắm ?"