Vết đỏ trên cổ em là do muỗi đốt sao? - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-01-24 15:44:59
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vậy nên... ánh trăng sáng của Lân Trì là ?
Như ma xui quỷ khiến, tìm lịch sử trò chuyện cái ngày bắt gian.
Hạng Dương: [Thuốc chuẩn xong , cô nhân tình nhỏ của đang nóng lòng thượng vị nên nghi ngờ gì . Nắm lấy cơ hội , em.]
Đêm gặp mặt đó, trong nhóm chat gào thét đến tận rạng sáng: [Vãi chưởng, làm thế? Im lặng tiếng mà làm vố lớn thật, đăng ký kết hôn luôn cơ ?]
[Mẹ kiếp, hèn gì lúc tin hoa khôi Ninh Tiễn kết hôn chớp nhoáng, thốt mấy câu thâm tình của nam phụ nữa, hóa là phái hành động thực tế .]
["Nếu cô sống hạnh phúc, nhất định sẽ chia rẽ họ". Chậc chậc, câu bao nhiêu năm , đúng là sến sẩm phát nổi da gà.]
Phía là những phong bao lì xì Lân Trì gửi để khóa miệng bọn họ.
Câu lệnh nhận thưởng là: Trăm năm hạnh phúc.
Sống mũi bỗng cay cay. Hóa , Lân Trì thích từ sớm hơn tưởng nhiều.
Chỉ là tình yêu của quá thầm lặng, khiến chẳng hề .
Trong lòng như một đứa trẻ đang ngừng lăn lộn vì sung sướng.
Tôi vùi mặt gối, để ý tiếng nước trong phòng tắm tắt tự bao giờ.
Mãi đến khi nước bao phủ lấy gáy.
Tôi ngơ ngác ngẩng đầu lên.
Mới phát hiện Lân Trì chỉ quấn mỗi một chiếc khăn tắm ngang hông bước ngoài.
Bờ vai rộng, vòng eo săn chắc với những đường cơ bắp rõ rệt, những giọt nước đọng đó luyến tiếc trượt dài xuống vùng nhạy cảm.
Đêm hôm khuya khoắt, định cho "ăn ngon" thế ?
Bản tính thì nhát gan nhưng đầu óc lúc những suy nghĩ đen tối.
Tôi vội vàng gạt bỏ những ý nghĩ đắn đó .
Nghĩ đến hành động chẳng khác nào "kẻ biến thái" của , đảo mắt liên tục, lúng túng tìm cớ: "Anh... thấy nội y của em ? Cái bộ màu trắng, ren ."
Ánh mắt Lân Trì tối sầm , giọng trầm khàn: "Bị bẩn , giặt xong."
Rõ ràng là tắm xong nhưng đầu ngón tay lạnh ngắt.
Tôi dám nghĩ kỹ xem nó bẩn bằng cách nào.
Tôi lỡ lời đáp : "Ha ha, thì quá, để em mang về phòng sấy khô."
Lân Trì lùi một bước, vẻ như thật sự định truy cứu.
Nhịp tim bình một chút, nhanh chân bước phòng tắm.
Hơi lạnh của nước vẫn tan hết, phảng phất một mùi hương khó tả.
Lân Trì tựa cửa, chặn lối thoát của .
Da đầu tê rần, theo bản năng của một con mồi đang săn đuổi, bắt đầu lên tiếng cầu xin: "Lân Trì..."
, chiêu đó chẳng còn tác dụng.
Lân Trì rủ mắt, yết hầu khẽ chuyển động như đang kìm nén điều gì đó.
"Bảo bảo, nhớ em vốn thích mặc đồ khi ngủ mà."
Không từ lúc nào, cách xưng hô của dành cho đổi.
Giống như dùng nước ấm nấu ếch , cũng dần dần quen với điều đó.
Lân Trì từng bước ép sát, lưng chạm bức tường còn vương chút nước.
Anh cao hơn , từ cao xuống, giọng điệu ẩn chứa sự mờ ám thể diễn tả bằng lời:
"Xem kìa, bây giờ em cũng chẳng mặc gì mà đến tìm ."
"Nằm giường của , ngửi gối của ."
"Bảo bảo, cũng là một đàn ông trưởng thành, đừng quá tin tưởng như ."
Rất cứng.
Và cũng nóng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vet-do-tren-co-em-la-do-muoi-dot-sao/chuong-6.html.]
Xuyên qua lớp khăn tắm mỏng manh...
Tôi thể nào cảm nhận rõ ràng hơn ý nghĩa trong câu đó của .
Cuối cùng cũng nhận , sự nuông chiều bấy lâu nay của Lân Trì vô tình khiến trở nên quá gan lì .
Giống như việc lục lọi điện thoại lén lên giường thế , đây tuyệt đối bao giờ làm .
giờ đây, trong tiềm thức rằng Lân Trì sẽ trách .
Tôi thở hổn hển, nắm chặt lấy cánh tay , lảng tránh: "Lân Trì, em sợ."
Lân Trì ngửa đầu , nhắm mắt , hít một thật sâu.
Ngay khi tưởng sẽ thả thì đột nhiên dùng lực bế bổng lên, để hai chân kẹp lấy hông .
Chân chạm đất, vùng vẫy chạy trốn.
vỗ nhẹ eo một cái: "Đừng động đậy."
Lời mang theo ẩn ý đầy ái khiến mặt đỏ bừng. Tôi định phản bác thì bóp nhẹ cằm.
Anh hiếm khi dùng giọng điệu lệnh để chuyện với : "Hôn , Ninh Tiễn."
Câu tựa như ma lực.
Bờ môi run rẩy, vụng về và chút kỹ năng, chỉ chạm khẽ bên ngoài.
Ước chừng thời gian đủ, định lùi thì giữ chặt gáy.
Lân Trì áp sát môi , dây dưa dứt, giọng bất lực cưng chiều: "Trách , từng dạy em."
Tiếp đó là một sự nồng nhiệt ẩm ướt như nuốt chửng tất cả.
Lân Trì quấn quýt rời, còn đường lui, chỉ đành gắng hết sức để tiếp nhận và bao dung .
Đến khi chuyện kết thúc, cả mềm nhũn, chỉ bám lấy cổ để giữ vững trọng tâm.
"Xong... xong ?"
"Sao em cảm thấy tình hình còn nghiêm trọng hơn thế ."
Tôi dở dở , tay chân luống cuống làm .
May mà Lân Trì đủ kiềm chế.
Anh đặt trở mặt đất.
Những lọn tóc mái ẩm ướt cọ qua gò má .
Anh lời nào, trông cứ như đang làm nũng.
Lòng mềm , khẽ thở dài: "Để em sấy tóc cho nhé."
Một lát , quỳ Lân Trì, cảm thấy tự nhiên.
"Lân Trì, thế tiện lắm ."
Anh chỉ vùi mặt lòng , im lặng đáp.
Tôi chẳng còn cách nào khác, đành thỏa hiệp.
Chất tóc của Lân Trì khá cứng, thường thì những như cố chấp, quyết định chuyện gì là sẽ bao giờ đầu.
Tôi nhịn mà lên tiếng hỏi: "Anh bắt đầu thích em từ khi nào ?"
Cơ thể Lân Trì khựng trong thoáng chốc, nhanh chóng thả lỏng.
Giọng trầm đục: "Năm năm , tại quán bar, trong trò chơi Thật Thách."
Ký ức của bỗng chốc ùa về.
Năm năm , là sinh viên năm hai, còn Mạnh Trì năm tư.
Phòng bao họ tụ tập ngay sát vách phòng chúng .
Mạnh Trì vốn tính cao ngạo, ít rêu rao về hôn ước của chúng .
Trong mắt những rõ nội tình, chúng là cặp đôi thanh mai trúc mã, tình cảm vô cùng thắm thiết.
Đến nỗi khi hai đứa chiến tranh lạnh, ngoài còn sốt sắng hơn cả chính chủ.
Thế là khi bốc trúng thẻ Thách, chủ tịch câu lạc bộ bụng nháy mắt với : "Biết em ngại nên chỉ cần sang lên , bắt yên hỏi tại trả lời tin nhắn của em."