Vết đỏ trên cổ em là do muỗi đốt sao? - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-01-24 15:38:18
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi thấy yết hầu lên xuống, một tiếng khẽ ngắn ngủi, thốt một câu đầy ẩn ý: "Tát một cái, tính tình lớn thật đấy, bảo bảo."
Đoạn phim giám sát dừng .
Làm việc bắt thóp, còn tự ghi bằng chứng tội phạm.
Tim như nhảy lên tận cổ họng, nghẹn : "Em xin ."
"Xin vì chuyện gì?"
"Vì nghi ngờ ? Hay vì tát một cái?"
Lân Trì nắm lấy tay áp lên bên mặt , một tư thế phục tùng nhưng giọng điệu đầy lấn lướt, ý định để xoa dịu cho qua chuyện.
"Hay là vì mới chỉ tát một cái?"
Cơ thể khẽ run lên, giống như đang tức giận vì nghi ngờ mà giống như đang kích động kiềm chế .
Tôi bao giờ thấy một mặt đầy tính xâm chiếm như ở .
Dù hiểu hết ý nhưng vẫn nuốt nước miếng, lấy hết can đảm hỏi: "Chuyện gì cũng xin hết, đau lắm ?"
"Em xoa xoa thì sẽ đau nữa."
Tôi cẩn thận dùng lòng bàn tay xoa nhẹ lên mặt vài cái.
Trong lòng đầy hối , thậm chí chẳng còn sức để thắc mắc tại vết thương ban sáng còn rõ ràng mà giờ bỗng nhiên sưng nghiêm trọng thế mà chỉ đành vụng về giải thích: "Em chỉ xem xem con gì c.ắ.n thôi, chứ tin ."
"Không tin cũng ."
"Cái gì cơ?"
Tôi ngẩn .
Lòng bàn tay khẽ hôn lên.
Lân Trì chằm chằm , hề che giấu sự khao khát và rục rịch trong ánh mắt: "Chưa xem hết camera, em chắc chắn thực sự là ?"
Một suy đoán đáng sợ hiện lên trong đầu.
Mí mắt giật liên hồi, nhất thời đối mặt thế nào.
Tôi đột ngột dậy, hoảng loạn đẩy Lân Trì .
"Em xuống lầu luộc trứng gà cho , lăn một chút cho mặt bớt sưng."
Tôi kịp chạy khỏi cửa, Lân Trì nắm lấy cổ tay .
Anh ôm từ phía , lực đạo lớn nhưng chẳng vùng vẫy, cứ thế yên để kiềm chế.
Hiếm khi và Lân Trì gần như thế khi cả hai đều đang tỉnh táo.
Lần còn cái cớ bôi thuốc, tình cảm thầm kín cũng chẳng còn nơi nào để trốn chạy.
Lân Trì tì mũi bên cổ , hít một thật sâu, như thể đang cố gắng xoa dịu những cảm xúc quá mức mãnh liệt.
Một lát , dắt xuống ghế nhanh chóng buông .
Anh trở vẻ lạnh lùng, tự chủ thường ngày, giữ một cách nhất định với nhấn nút phát tiếp.
Trong video, giúp chỉnh dây áo, nhét tay trong chăn, làm việc.
Mãi đến rạng sáng mới .
Không hề bất kỳ hành động nào vượt quá giới hạn thể cứu vãn.
Giọng của Lân Trì khẽ run, ẩn chứa một chút cầu xin: "Anh chỉ em lạnh thôi."
"Anh ngoan mà."
"Đừng sợ nữa, ?"
Trong phòng bao, khi kể xong, Chu Chúc hét lên đầy vẻ tin nổi: "Thế là cứ thế mà tin luôn?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vet-do-tren-co-em-la-do-muoi-dot-sao/chuong-4.html.]
"Lại còn xin nữa ?"
Tôi nhấp một ngụm rượu trái cây, nhỏ giọng đáp : "Tớ cảm thấy Lân Trì hạng đó, sữa cũng vấn đề gì cả."
"Với ..."
Hai má đỏ bừng: "Với thực sự đáng thương."
"Hừ."
Chu Chúc đảo mắt một cái vạch cổ áo .
"Thế thì cái là do ch.ó c.ắ.n chắc!"
"Cậu cũng chịu động não xem, nhà ai nuôi loại muỗi tinh vi thế , còn tránh mạch m.á.u để đ.á.n.h dấu chủ quyền cơ đấy?"
"Nhìn cả mảng lớn xem, camera hỏng là mấy vết mọc ngay."
"Trùng hợp ? Anh rõ ràng là đang diễn cho xem đấy!"
Cậu với vẻ mặt bất lực, kiểu như hận chẳng chịu hiểu : "Cậu trông bây giờ giống cái gì ? Một đứa u mê mù quáng!"
" cần thiết làm ."
Tôi buồn bã cụp mắt xuống: "Lân Trì thích tớ ."
"Trong lòng một ánh trăng sáng ."
Tôi nhớ đầu gặp mặt hội em chí cốt của .
Hôm đó đường tắc xe nên đến muộn.
Ngay khi định đẩy cửa bước , tình cờ thấy tiếng Hạng Dương – bạn nối khố của Lân Trì đang chuyện: "Trì , định kết hôn chớp nhoáng thế thật ? Ánh trăng sáng thực sự theo đuổi nữa ?"
Người bên cạnh nhạo : "Còn đuổi cái gì nữa. Chẳng lén lút đăng ký kết hôn luôn , suýt nữa thì làm bố tức c.h.ế.t đấy. Người thì ông cũng thấy , ngoan ngoãn cực kỳ. Cô với gã vị hôn phu tra nam mới kết thúc bao lâu, trong giới vẫn đang ồn ào hết cả lên. Nếu vì thực sự thích thì cô làm chuyện nổi loạn như ."
"Chỉ tiếc là Trì nhà cố tình xuất hiện mặt bao nhiêu như thế..."
Trong phòng bao im lặng một lát, Hạng Dương mới lên tiếng chuyển chủ đề: " cũng thể cứ chọn đại một , Trì , ông đừng vì tức quá hóa dại mà lấy cả đời để đ.á.n.h cược."
Hóa , ở bên chỉ vì đang giận dỗi với trong mộng thôi .
Lồng n.g.ự.c thắt , bàn tay nắm chặt cuốn sổ đỏ bảo quản cẩn thận trong túi xách.
Tôi chỉ thấy bản – vui sướng suốt bấy lâu nay – chẳng khác nào một trò .
Mất một lúc lâu mới lấy bình tĩnh để đẩy cửa bước .
Mọi đang đùa giỡn bỗng chốc im bặt.
Bữa cơm diễn trong khí yên lặng quá mức, cứ như thể là một loại thú dữ nào đó .
Lúc về, Hạng Dương bước đến mặt để xác nhận nữa: "Cô thực sự là chị dâu của ? Tôi mơ đấy chứ?"
Tôi cụp mắt, khó khăn gật đầu một cái.
Sau đó, thấy với bạn bè: "Trời ạ, cái đỏ thế ."
Tôi thầm nghĩ thì việc và Lân Trì đến với khiến khó chấp nhận đến thế.
Chu Chúc chỉ một cái là ngay đang nghĩ gì.
Cậu cau mày: "Thế từng nghĩ rằng cái gọi là ánh trăng sáng đó chính là ?"
Tôi lắc đầu: "Trước đây bọn tớ giao thiệp gì ."
Chu Chúc đảo mắt: "Chỉ cho phép thầm thương trộm nhớ mà cho thầm yêu chắc?"
" mà..."
" nhị cái gì, cái dũng khí cầm bản hợp đồng đến tận cửa cầu hôn của đây mất ?"
Cậu tận tình phân tích cho hiểu: "Tớ hỏi nhé, vị hôn phu của lúc diễn đạt như thế, khiến chia tay mà chẳng tìm nổi lý do. Thế tự nhiên gã mụ mị đầu óc, tằng tịu với tiểu tam ngay ngày cưới mấy hôm?"