Vết đỏ trên cổ em là do muỗi đốt sao? - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-01-24 15:34:48
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Chúc hừ lạnh một tiếng: "Thà bảo tớ tin giám đốc Lân danh tiếng lẫy lừng yêu mà , đến cả hôn nhân cũng quyền lựa chọn, còn hơn bảo tớ tin tớ là Tần Thủy Hoàng."
"Anh mà , ai thể ép chứ?"
Nghe cũng lý.
" mà..."
Tôi vẫn còn chút do dự thì Chu Chúc ngắt lời: "Cậu cứ xem, những vết tích đó chỉ xuất hiện khi Lân Trì ở nhà, lúc tỉnh dậy còn thấy mỏi lưng nhưng hễ vắng là gì ?"
"Có còn thích chuẩn sữa khi ngủ cho , nào cũng uống hết mới thôi đúng ?"
Mọi chuyện đều trùng khớp.
Tôi gật đầu.
Chu Chúc lấy một cặp kính đeo lên.
Cậu lạnh một tiếng: "Sự thật chỉ một."
"Dựa kinh nghiệm đủ loại truyện ngôn tình bao nhiêu năm của tớ, tối nay sữa đưa đừng uống bí mật lắp một chiếc camera . Bảo đảm sẽ bắt 'con muỗi' ngay."
Tôi thuyết phục.
Buổi tối, ly sữa trong tay Lân Trì, cố giữ bình tĩnh để đối diện với ánh mắt của .
"Hình như tủ lạnh đóng kỹ, em thấy tiếng kêu."
Lân Trì nhướng mày, ánh mắt sâu thẳm như thể thấu chuyện: "Vậy ?"
Tay cầm cốc sữa siết chặt , khẽ gật đầu.
May là Lân Trì nghi ngờ gì: "Vậy để xuống xem , em uống hết sữa , sẽ cho giấc ngủ đấy."
Đợi xuống lầu, dậy, định đổ ly sữa bồn cầu thì cổ tay giữ chặt từ phía .
"Em thích uống ?"
Lân Trì từ lúc nào .
Ánh mắt vẫn dịu dàng nhưng thì hoảng đến mức sống lưng toát mồ hôi lạnh, não bộ đình trệ: "Sao nhanh thế..."
"Đứng từ tầng thể thấy phòng bếp, đèn báo của tủ lạnh sáng."
Hóa đó là lý do nhanh như .
Tôi đang lúng túng giải thích thế nào thì Lân Trì cầm lấy tay , uống cạn ly sữa.
Giọng đầy vẻ quan tâm: "Lỗi của , là em thích, sẽ thế nữa."
Ánh mắt thản nhiên, thậm chí còn lộ vẻ hối .
Sao thể nghi ngờ Lân Trì cơ chứ?
Tôi thầm tự trách .
Sau khi tắt đèn, tinh thần thả lỏng dần.
Tuy nhiên, đúng lúc cơn buồn ngủ kéo đến đậm nhất, cảm nhận Lân Trì rời giường.
Tiếng bước chân tiến gần dừng ngay bên gối .
Tôi lặng lẽ siết chặt chăn, đại não theo bản năng trở nên cảnh giác.
phát hiện hề làm hành động gì quá đáng.
Anh chỉ nhẹ nhàng giúp tém góc chăn.
Cảm giác tội trong lập tức dâng lên đến đỉnh điểm.
Tôi tự nhủ ngày mai nhất định xin Lân Trì.
Tôi buông bỏ cảnh giác, ý thức dần chìm sâu giấc ngủ.
Trong cơn mơ màng, chỉ cảm thấy một luồng ngứa ngáy khó tả đang len lỏi da thịt.
Sáng sớm hôm , tâm trạng bồn chồn yên.
Đặc biệt là khi soi gương, thấy những vết đỏ nhạt gần hết.
Đêm qua quả là một đêm bình yên.
Thế nhưng chẳng vui vẻ nổi.
"Hồi phục đấy, thể mua thêm vài tuýp t.h.u.ố.c nữa dự phòng."
Lân Trì bước từ lúc nào .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vet-do-tren-co-em-la-do-muoi-dot-sao/chuong-3.html.]
Đầu ngón tay khẽ lướt qua bên hông , khơi dậy một cảm giác tê ngứa.
Cú chạm đột ngột khiến giật , vội vàng buông vạt áo xuống .
Bàn tay Lân Trì theo đà đó trượt một vòng quanh eo .
Lớp chai mỏng tay để một vệt đỏ mờ làn da .
Bị lớp váy ngủ mỏng manh che khuất, nó tạo nên một đường cong khiến nảy sinh những liên tưởng sâu xa.
Tôi chút ngượng ngùng, cúi đầu dám thẳng mắt .
Đang lúc gì, thấy chừng mực mà thu tay về.
Anh ân cần nhận về : "Là đường đột quá, xin em."
Lòng bỗng chốc càng thêm áy náy.
Tôi thầm tự nhủ với bản , chỉ cần xác nhận qua camera là chuyện vấn đề gì, sẽ xin Lân Trì một cách trịnh trọng.
Tự ý suy đoán ác ý về khác khi rõ sự tình cũng là một hành vi thiếu lịch sự.
Tôi để ý, Lân Trì đang chằm chằm nốt ruồi nhỏ nơi thắt lưng , ánh mắt lộ vẻ tiếc nuối, đầu ngón tay khẽ vân vê.
Sau khi ăn sáng xong, xác nhận Lân Trì làm, vội vàng chạy lên lầu để kiểm tra camera giám sát.
Hình ảnh sắc nét.
Tôi mở tốc độ gấp đôi.
Thấy trong suốt nửa tiếng ngủ say, Lân Trì đều cạnh một cách an phận.
Ngoại trừ việc vô thức ôm chặt lòng thì hề thêm hành động nào quá giới hạn.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Quả nhiên Lân Trì thể nào làm những chuyện như .
Rõ ràng là rửa sạch nghi ngờ cho nhưng trong lòng chút hụt hẫng khó tả.
Tôi cúi đầu uống một ngụm nước để bình tâm trạng.
Vừa ngẩng đầu lên, hình ảnh trong camera làm cho giật .
Lân Trì quỳ một gối giường từ lúc nào .
Anh lưng về phía ống kính nên rõ biểu cảm.
Chắc chỉ là đắp chăn cho thôi.
Đừng nghĩ nhiều quá.
Tôi c.ắ.n môi, tim đập thình thịch mà thấy cúi xuống và nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay khều lấy dây áo ngủ của .
Cái là… Tôi nín thở, đang định vặn to âm lượng để xem Lân Trì gì thì bỗng nhiên, giọng quen thuộc của vang lên ngay bên tai.
"Đang xem gì thế?"
Tôi sợ tới mức run b.ắ.n , theo bản năng nhấn nút tạm dừng.
Lân Trì, đáng lẽ khỏi nhà, bỗng lặng lẽ trở về.
Anh ngay lưng .
Không đó xem bao lâu ...
Ánh sáng xanh mờ từ màn hình máy tính chỉ soi sáng nửa khuôn mặt của .
Đôi mắt đen của Lân Trì tối sầm , giống như vực sâu thấy đáy mang theo một luồng khí tức u ám cực kỳ đậm nét.
Mí mắt giật giật, cảm thấy chột vì làm chuyện mà bắt quả tang.
Chưa kịp tắt màn hình camera thì Lân Trì giữ lấy ghế, xoay về phía .
Lân Trì như thể chẳng phát hiện điều gì, màn hình mà từ tốn nắm lấy tay , ủ ấm.
"Sao tay lạnh thế ?"
Tôi trả lời, cũng chẳng vội: "Bị dọa ?"
"Đừng sợ, để xem nào."
Tôi kịp ngăn cản, nhấn nút phát tiếp.
Âm lượng vô tình đẩy lên mức cao nhất.
Từ máy tính phát một tiếng "Chát" giòn giã và cả tiếng lầm bầm khe khẽ của : "Con muỗi thối, ghét c.h.ế.t ."
Tôi thấy màn hình, chỉ thể kẹt trong vòng tay của Lân Trì và ngửi thấy mùi hương lạnh lẽo .