Vết đỏ trên cổ em là do muỗi đốt sao? - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-01-24 15:29:53
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Vậy thế nào?"

 

Ngay khi cứ ngỡ sắp sỉ nhục, Lân Trì bỗng lạnh một tiếng: "Đi đăng ký kết hôn ngay bây giờ."

 

Tôi cứ thế ngơ ngác mà chia cho một nửa tài sản của .

 

Sau khi kết hôn, Lân Trì bao giờ đòi hỏi ở bất cứ điều gì.

 

Ngay cả đêm tân hôn, cũng chỉ sâu sắc vài cái nhắm mắt ngủ.

 

Bộ váy ngủ gợi cảm mà bạn tặng giấu lớp áo choàng tắm đất diễn.

 

Tôi thở phào nhẹ nhõm nhưng đồng thời trong lòng cũng thấy hụt hẫng lạ thường.

 

Điều đó càng làm kiên định với suy nghĩ rằng Lân Trì thích , cưới chỉ vì trọng lời hứa mà thôi.

 

 

Là do lấy ơn báo đáp .

 

Thế nên khi rằng chỉ khi bên cạnh mới ngủ ngon , hề cảm thấy gì sai trái.

 

Lân Trì mất ngủ kinh niên, chuyện cũng là bí mật gì.

 

Nếu thể giúp thì quá .

 

Mặc dù mỗi tối đều ôm chặt, gần như khảm da thịt khiến đôi khi thấy khó thở nhưng dần dần cũng thành quen.

 

Rõ ràng lúc đó đồng ý dứt khoát, mà giờ đổi ý.

 

Tôi nắm chặt góc chăn, quầng thâm mệt mỏi mắt do chuyến công tác , trong lòng đấu tranh một hồi.

 

Cuối cùng, vẫn mang tâm thế "cảm tử" mà vén tay áo ngủ dài lên.

 

Thế nhưng thứ nhận là lời chất vấn.

 

Giọng điệu của Lân Trì lạ, mang theo chút âm hưởng trầm đục, đầu ngón tay khẽ lướt qua cổ tay .

 

"Đáng thương thật, muỗi đốt đến mức cơ chứ."

 

Hóa là do muỗi đốt ?

 

Tôi cố lờ cảm giác sai sai trong lòng.

 

Tôi gật gù như bừng tỉnh.

 

Dường như cũng khả năng đó...

 

Dẫu hiểu nổi tại vốn muỗi đốt, mà cứ kết hôn với Lân Trì xong là chuyện đổi.

 

đây đúng là lý do đáng tin nhất.

 

Cũng là cái cớ khiến yên tâm nhất.

 

bây giờ, thà rằng lúc đó đừng thú nhận với Lân Trì còn hơn.

 

Tôi nghĩ đến chuyện sắp xảy tiếp theo mà vội vàng giữ lấy ngón tay đang dừng thật lâu của căng thẳng : "Lân…Lân...Trì, đến giờ làm ."

 

Lân Trì còn dễ thương lượng như nữa.

 

Anh nhẹ nhàng gạt tay , từ cao xuống bằng ánh mắt đầy ẩn ý, giọng điệu phần bất lực.

 

"Ninh Tiễn, đừng giấu bệnh sợ thầy."

 

Lông mi run lên, đành buông tay ngượng ngùng tiếng ngăn kéo tủ đầu giường mở .

 

Thắt lưng vỗ nhẹ một cái.

 

"Quay , ngoan nào."

 

Lớp t.h.u.ố.c mỡ mát lạnh bôi lên lưng, khiến theo bản năng khẽ rùng một cái.

 

Ngay lập tức, eo Lân Trì giữ chặt.

 

Anh thở dài, giống như đang đối mặt với một đứa trẻ nhõng nhẽo.

 

"Bôi bao nhiêu , em vẫn cứ căng thẳng như ."

 

Tôi vô thức gồng lên.

 

Kể từ thú nhận, Lân Trì cứng rắn tiếp quản luôn nhiệm vụ bôi t.h.u.ố.c cho .

 

Lý do của chính đáng: thể tự bôi t.h.u.ố.c cho những vết đỏ lưng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vet-do-tren-co-em-la-do-muoi-dot-sao/chuong-2.html.]

 

Lân Trì thậm chí còn chụp một bức ảnh để thuyết phục .

 

thật, cái giống muỗi cực kỳ ưa chuộng vùng lưng đó chẳng còn chỗ nào lành lặn.

 

Đặc biệt là vùng gáy, trông càng thê thảm.

 

Lân Trì dùng tình cảm dùng lý lẽ để chuyện.

 

Nơi đáy mắt dường như chỉ sự quan tâm thuần khiết nhất.

 

Tôi chỉ coi là bạn, tình cảm nam nữ gì cả.

 

Vả , đời làm gì mối quan hệ nào mật hơn vợ chồng cơ chứ.

 

Chỉ là… Tôi ngờ cơ thể nhạy cảm đến thế.

 

Đặc biệt là khi Lân Trì sợ làm đau nên động tác nhẹ nhàng, khiến thấy ngứa ngáy râm ran.

 

Một nữa tự chủ mà cong lưng né tránh.

 

Cuối cùng nhịn mà rụt rè lên tiếng nhờ vả: "Anh thể... dùng lực mạnh một chút , ngứa quá..."

 

Tôi xong thì mới sực nhận câu ám đến dường nào.

 

Động tác của Lân Trì khựng trong giây lát.

 

Hồi lâu , mới cất lời, giọng trở nên khàn đặc: "Được, sẽ làm mạnh tay hơn, đau thì nhớ bảo ."

 

Đến khi chịu đựng xong màn bôi thuốc.

 

Tôi thậm chí còn chẳng còn tâm trí để để ý xem Lân Trì, vội vàng rời , kịp cà vạt .

 

Tôi đỏ mặt, vùi đầu trong chăn một lúc lâu cho bình tâm .

 

Mãi đến lúc xuống lầu, đầu óc vẫn còn lơ mơ, ăn xong bữa sáng muộn một cách vô thức.

 

Trong đầu ngừng hiện lên cuộc đối thoại sáng nay, càng nghĩ tim càng đập nhanh, ngay cả khi đang gọi video với Chu Chúc cũng chút mất tập trung.

 

Cậu vẫn hoạt bát như khi.

 

"Ninh Tiễn, chỗ cũ nhé, cho tớ leo cây đấy!"

 

Tôi lơ đãng ậm ừ đáp .

 

Chu Chúc vốn nhạy bén nên lập tức nhận điều bất thường, nheo mắt , nhanh chóng trợn tròn kinh ngạc: "Vãi chưởng, lẽ tớ làm hỏng chuyện của ! Nhiều dấu vết thế , nhà đang 'đóng dấu' chủ quyền lên đấy ?"

 

Tôi vội vàng phản bác: "Cậu đừng bậy, đây đều là muỗi đốt thôi..."

 

Chu Chúc lạnh: "Con muỗi đó tớ cũng mặt đấy, tên là Lân Trì đúng ?"

 

"Tớ dùng kinh nghiệm suốt bao nhiêu năm nay để thề nếu do đại ma vương Lân Trì làm, tớ thà !"

 

Đối với một chỉ thích hưởng thụ như Chu Chúc, đây quả thực là một lời thề độc.

 

" mà, tớ và ... vẫn làm gì cả."

 

Vành tai đỏ bừng, cảm thấy chút ngượng ngùng.

 

Chu Chúc phản ứng mạnh, suýt chút nữa là ngã khỏi giường.

 

"Cái gì, thật giả ? Cậu là một đại mỹ nhân như thế, lẽ Lân Trì vấn đề ? Chẳng lẽ ăn chay, định để sống cảnh góa bụa khi chồng còn sống ?"

 

"Cậu đừng thế."

 

Tôi cụp mắt xuống, tâm trạng trùng xuống: "Lân Trì vấn đề gì cả."

 

Thậm chí còn khỏe là đằng khác.

 

Lần khát nước tỉnh dậy giữa đêm, tình cờ bắt gặp đang "tự giải quyết" trong nhà vệ sinh.

 

Bàn tay to lớn bao bọc lấy một mảnh vải trắng nhỏ rõ là thứ gì, kẽ ngón tay lộ một chút ren, trông cực kỳ gợi tình.

 

Anh ngửa đầu, vẻ mặt say mê đưa mũi lên ngửi.

 

Anh ở trong phòng tắm lâu.

 

đối với , bao giờ loại xung động , ngay cả khi giúp phơi đồ lót cũng mặt đổi sắc.

 

Nghĩ đến đây, càng buồn hơn.

 

"Có lẽ cảm giác với tớ thôi, dù chúng tớ cũng kết hôn vì tình yêu."

 

Loading...