Chứng kiến cảnh tượng , dù Trì Phán Phán giúp Thẩm Cẩn An nhưng cô cũng bắt đầu từ . Cô liếc Cẩn An, thầm thở dài trong lòng. Cô thực sự hiểu Cẩn An đang nghĩ gì, Thẩm Linh Nghi đối xử với cô như thế, mà cô vẫn sẵn lòng giúp đỡ ? Thật là khó tin.
"Cô Thẩm, xin hãy giải thích cho rõ." Bạch Tô khi chiếm thế thượng phong liền hống hách gây áp lực: "Việc con trai kết hôn liên quan gì đến một ngoài như cô cả."
"Trước đây cô và Cảnh Nghị ít nhất cũng từng quan hệ . Giờ cô thúc ép nó cưới Thẩm Linh Nghi, điều đó khiến nghi ngờ cô động cơ đen tối ?"
"Thẩm Kiều quả thực những điều đó với , nhưng hề gửi quà," Thẩm Cẩn An bình tĩnh đáp. "Tôi thà rằng cả đời bao giờ dính dáng gì đến Trì Cảnh Nghị nữa."
"Vậy cho , nếu cô thì là ai?"
Bạch Tô đang ép sát cô, và ngay khoảnh khắc Thẩm Cẩn An sắp áp đảo, giọng trầm thấp của Trì Diễm Chu vang lên từ phía cửa: "Là gửi."
Nghe thấy tiếng động, đều đồng loạt ngoái . Trì Diễm Chu sải bước đầy tự tin về phía Thẩm Cẩn An, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi chuyến vội vã. Ánh mắt xuyên qua đám đông, chiếu thẳng Cẩn An như thể thế gian còn ai khác, chỉ thấy duy nhất cô.
"Em ?" Trì Diễm Chu hỏi, cô với vẻ lo lắng khôn nguôi.
Chỉ với bốn chữ đơn giản, Thẩm Cẩn An hiểu ngay đang hỏi về những tin đồn nhảm nhí đang lan truyền mạng. Giây phút đó, cô thực sự xúc động. Mặc dù Trì Diễm Chu cũng mặt tối qua — thậm chí trong đống ảnh phát tán còn cả ảnh ôm Mạc Ly phim trường — nhưng hề nghi ngờ, mà dành trọn sự tin tưởng cho cô. Điều duy nhất quan tâm là cô . Làm cô thể rung động một tình yêu nồng nàn và chân thành đến thế?
"Em ." Thẩm Cẩn An mỉm , khẽ lắc đầu với .
Sau khi nhận câu trả lời an tâm từ vợ, Trì Diễm Chu sang Bạch Tô, hỏi một cách bâng quơ: "Hôm nay chị dâu việc gì mà đại giá quang lâm đến đây ?"
"Tôi..." Vừa thấy Trì Diễm Chu về, vẻ kiêu ngạo của Bạch Tô lập tức tan biến. Bà ngập ngừng liếc : "Tôi về đến nhà thì thấy đống đồ . Hỏi han khắp nơi thì chúng gửi đến danh nghĩa nhà họ Thẩm, nên đến đây để hỏi cho rõ ràng."
"Tôi thấy chị đến đây để thẩm vấn vợ thì đúng hơn," Trì Diễm Chu bình thản , khiến sắc mặt Bạch Tô trở nên khó coi. Anh dừng một chút tiếp tục: "Mấy thứ là Thẩm Kiều mang đến vài ngày . Tôi chỉ giúp ông chuyển đến nhà cũ thôi. Có vấn đề gì ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vao-ngay-huy-hon-ten-chu-khon-nan-veo-eo-anh-doi-du-do-tham-kim-an-tri-ngan-chu/chuong-343-rut-lui-trong-hon-loan.html.]
"Diễm Chu, hiểu rõ chuyện của Cảnh Nghị và Thẩm Linh Nghi hơn bất kỳ ai mà." Bạch Tô cau mày: "Thẩm Linh Nghi xứng tầm với Cảnh Nghị. Hành động của Thẩm Kiều rõ ràng là mượn tay để gây áp lực cho . Tại tiếp tay cho ông ?"
"Thẩm Kiều nghĩ gì thì liên quan gì đến ?" Trì Diễm Chu hờ hững đáp. "Tôi chỉ cử chuyển đồ giúp. Còn về những lời ông nhờ nhắn , hề một câu nào."
"Cậu..."
Bạch Tô khựng , suy nghĩ kỹ thì đúng là Trì Diễm Chu chẳng gì thật. Bà chỉ vì quá hiểu thủ đoạn của Thẩm Kiều nên nảy sinh định kiến ngay từ đầu.
"Cậu thừa ý đồ của Thẩm Kiều, vẫn làm thế?" Bạch Tô cau mày hỏi. "Cảnh Nghị là cháu ruột của . Cậu định khoanh tay nó cưới một phụ nữ môn đăng hộ đối ? Như công bằng với nó ?"
"Thứ nhất, Trì Cảnh Nghị là trưởng thành. Nó tự lựa chọn Thẩm Linh Nghi, ai kề d.a.o cổ ép buộc nó cả." Trì Diễm Chu dừng một chút lạnh lùng : "Người trưởng thành thì trách nhiệm với hành động của chứ tìm cách trốn chạy."
"Giờ chúng đính hôn, việc kết hôn chỉ còn là vấn đề thời gian. Nếu chị hủy hôn, chị nên xuống chuyện bình tĩnh với nhà họ Thẩm, vì chạy đến tận nhà Cẩn An để tra hỏi cô về mấy hộp t.h.u.ố.c bổ ."
"Tôi quan tâm đến chuyện của Trì Cảnh Nghị, nhưng nếu Cẩn An bắt nạt, tuyệt đối ngoài cuộc." Trì Diễm Chu xoáy Bạch Tô, gằn giọng: "Chị dâu, chị hiểu ý chứ?"
Mặt Bạch Tô thoắt trắng thoắt hồng. Bà làm dâu nhà họ Trì bao nhiêu năm, dù Trì Diễm Chu quá thiết nhưng đôi bên vẫn luôn giữ hòa khí. Vậy mà giờ đây, công khai đe dọa bà vì Thẩm Cẩn An. Bạch Tô uất nghẹn nhưng đành bất lực sự che chở tuyệt đối của Trì Diễm Chu dành cho vợ.
Ban đầu bà đến để đòi lời giải thích, nhưng cuối cùng chuồn trong sự nhục nhã. Bạch Tô hừ mạnh một tiếng bỏ , nhưng Thẩm Cẩn An cất tiếng ngăn : "Đứng ."
Cô thẳng đến mặt Bạch Tô, và sự kinh ngạc của bà , Cẩn An cứng rắn nhắc : "Bà vẫn xin bà nội và dì Từ."
"Thẩm Cẩn An, cô điên ?" Bạch Tô tin tai . Sau bao nhiêu chuyện xảy , thứ duy nhất cô quan tâm vẫn là việc ?
"Xin mau!"