Vừa , Thẩm Kiều sốt sắng mở hộp vịt thơm phức , đẩy về phía bà cụ: "Vịt tiệm Ký Lợi đây ạ, con nhớ thích nhất là quán ."
Ngay khi Thẩm Kiều định đưa bát đũa cho bà nội, Thẩm Cẩn An nhanh tay giật lấy từ tay ông .
"Cháu làm cái gì thế?" Thẩm Kiều lập tức cau mày khó chịu. "Cẩn An, đây là cách cháu đối xử với lớn và chăm sóc bà nội ?"
“Những thứ quá nhiều dầu mỡ và đường. Bà nội mới phẫu thuật xong, chỉ đường huyết vẫn còn cao, bác sĩ dặn tuyệt đối chạm những thứ ,” Cẩn An lạnh lùng đáp trả. “Cho dù ông thực lòng quan tâm đến bà, thì ít nhất khi đến cũng nên tìm hiểu tình trạng sức khỏe của bà hiện tại chứ?”
"Ta..." Thẩm Kiều sững sờ khí chất áp đảo của Cẩn An. Ông hiểu tại , dù Cẩn An ở bên cạnh Trì Diễm Chu quá lâu, nhưng cô bắt đầu toát cái vẻ uy nghiêm, sắc lạnh giống , khiến ông vô thức cảm thấy run sợ.
Ông gượng gạo để xoa dịu bầu khí: "Là của . Ta chỉ mải nghĩ đến món bà thích mà quên mất chuyện kiêng khem."
Nói đoạn, Thẩm Kiều liền chuyển sang đưa cho Cẩn An một hộp tổ yến sang trọng: "Cái thì bà ăn chứ? Ta nhờ xách tay từ nước ngoài về đấy. Nhớ bảo làm hầm cho bà dùng thường xuyên nhé."
Thẩm Kiều vẻ hào phóng: "Cẩn An, con cũng ăn cùng bà cho khỏe. Lúc nào hết cứ bảo bố, bố mang thêm sang."
Cẩn An liếc sự vồn vã giả tạo của Thẩm Kiều lạnh nhạt : "Vào nhà chuyện , ngoài trời bắt đầu nắng gắt ."
Đây là đầu tiên Thẩm Kiều bước chân Lan Viên. Vừa cửa, ông tròn mắt ngạc nhiên sự xa hoa nhưng đầy tinh tế nơi đây. Ánh mắt ông sáng rực lên khi thấy những món đồ cổ quý hiếm bài trí ngẫu nhiên kệ phòng khách. Những thứ mà ở nhà khác nâng niu trong tủ kính bảo mật thì ở đây, Trì Diễm Chu đặt chúng khắp nơi như những món đồ trang trí bình thường.
"Đừng động tay động chân," bà nội Thẩm cáu kỉnh nhắc nhở khi thấy tay Thẩm Kiều định sờ một chiếc bình sứ cổ. "Lại đây xuống."
Thẩm Kiều xuống cạnh bà, quanh một vòng thở dài cảm thán: "Mẹ công nhận là con bé Cẩn An thật. Nó lấy một đàn ông xuất chúng, gia thế khủng như Trì tổng."
"Nhân tiện nhắc đến... đây cũng là đầu con sang đây kể từ khi hai đứa nó kết hôn." Thẩm Kiều đảo mắt quanh sân vườn, trong lòng giấu nổi sự ghen tị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vao-ngay-huy-hon-ten-chu-khon-nan-veo-eo-anh-doi-du-do-tham-kim-an-tri-ngan-chu/chuong-264-tu-choi-giup-do.html.]
"Tốt ư?" Bà nội hừ lạnh một tiếng, thẳng Thẩm Kiều: "Con bé vốn là tiểu thư nhà họ Thẩm, mà từ nhỏ lăn lộn ở quê với . Ông gọi đó là ?"
"Mẹ kìa, chuyện cũ nhắc làm gì?" Gương mặt Thẩm Kiều thoáng hiện vẻ ngượng ngùng, ông xòa: "Mẹ cuộc sống nhung lụa của nó bây giờ xem. Cả cái Thâm Quyến mấy cô gái như nó? Thấy con bé giờ yên bề gia thất, giàu sang thế , làm cha cũng thấy nhẹ lòng, nhắm mắt xuôi tay ."
"Cái sự giàu sang của nó liên quan gì đến ông ?" Bà nội gắt lên. "Thẩm Kiều, nếu ông còn chút lương tâm thì đừng vơ công trạng về !"
Thấy khí căng thẳng, Cẩn An mang một tách đặt xuống bàn mặt Thẩm Kiều thản nhiên : "Hai cứ chuyện tiếp . Cháu lên lầu chút việc."
Cô cảm thấy và cha chẳng gì để , để tránh rắc rối, nhất là nên lánh mặt. đúng lúc cô định rời , Thẩm Kiều gọi giật : "Cẩn An, đợi ."
Cẩn An khẽ nhíu mày nhưng vẫn . Thẩm Kiều vỗ vỗ chỗ bên cạnh, bộ như là chủ cái nhà : "Sao còn đó? Lại đây xuống, bố chuyện quan trọng nhờ con."
Cẩn An do dự một lát chọn một chiếc ghế bành đơn cách khá xa Thẩm Kiều, bình thản chờ đợi.
Thẩm Kiều hắng giọng lên tiếng: "Chuyện là thế , bạn của bố tặng ít Thái Bình Hầu Khuy hảo hạng. Bố nhớ là bố của Cảnh Nghị thích uống , nên nhờ con gửi đến biếu ông giúp bố."
Ông dừng một chút, chỉ tay hộp tổ yến vàng bên cạnh: "Còn hộp tổ yến nữa, con cũng mang biếu của Cảnh Nghị nhé. Bảo là tấm lòng của nhà bên ."
Thẩm Kiều với giọng lệnh, như thể việc Cẩn An làm " đưa thư" cho ông là chuyện đương nhiên.
"Sao ông đưa thẳng cho Trì Cảnh Nghị?" Cẩn An thừa ông đang toan tính điều gì.
Nếu bà Bạch Tố nhận đồ từ tay Trì Cảnh Nghị, bà sẽ chỉ nghĩ nhà họ Thẩm đang cố gắng nịnh bợ để gả Thẩm Linh Di cửa. nếu món quà đó qua tay Thẩm Cẩn An, ý nghĩa sẽ khác. Nó ngầm khẳng định rằng nhà họ Thẩm chỗ dựa là Trì Diễm Chu, và nếu bà làm khó Thẩm Linh Di thì nể mặt vị Chủ tịch đương nhiệm.
Tuy nhiên, Cẩn An bao giờ làm quân cờ cho sự tính toán của Thẩm Kiều. Cô từ chối thẳng thừng cần suy nghĩ: "Như ông thấy đấy, chúng sống chung với nhà bên đó. Ông tặng gì thì cứ gọi cho Trì Cảnh Nghị đến lấy, như sẽ chân thành hơn."