"Ừm..." Cẩn An khẽ ho một tiếng, cố gắng phá tan bầu khí ngột ngạt. Cô ngượng ngùng : "Lát nữa cứ để em xuống ở cổng khu biệt thự nhé, em tự bộ là ."
"Sao thế? Sợ nhà họ Trì thấy hiểu lầm ?" Tô Minh Kim lái xe mỉm hỏi. Dù cố giữ vẻ ngoài điềm tĩnh, nhưng lồng n.g.ự.c vẫn phập phồng yên.
"Không ." Cẩn An lắc đầu. "Khu an ninh nghiêm ngặt lắm, xe lạ thường sâu bên trong, nên..."
"An An." Tô Minh Kim ngắt lời cô, giọng đầy thâm ý. "Khi tớ chúng cùng đường, đó là cái cớ để tớ ép nhờ xe ."
"Cái gì?" Cẩn An giật , vẻ bối rối hiện rõ. "Tôi ý đó..."
"Lý do tớ Trì Diễm Chu sống ở là vì chúng tớ quen từ nhỏ." Tô Minh Kim dừng một chút để cô kịp tiêu hóa thông tin. "Gia đình hai bên vốn là hàng xóm lâu năm. Sau nhà họ Trì chuyển , bố tớ cũng mua một căn biệt thự trong khu Lan Viên để dưỡng già. Chỉ là mấy năm nay tớ bận trực ở bệnh viện nên ít khi về đây thôi."
Anh nhẹ: "Hôm nay tớ thực sự là về thăm bố , sẵn tiện đưa về luôn. Là 'tiện đường' thật mà."
"Bác sĩ Tô, đùa đấy chứ?" Cẩn An với vẻ tin nổi. "Anh và Trì Diễm Chu... quen từ bé? Làm thể?"
"Hoàn là sự thật." Tô Minh Kim bình thản xác nhận.
"Hai ... hồi nhỏ cũng 'như nước với lửa' thế ?" Cẩn An vẫn thấy hoang mang. Cứ mỗi hai gặp là bầu khí sặc mùi t.h.u.ố.c súng, nếu là bạn thanh mai trúc mã thì nên như chứ.
Nghe câu hỏi của cô, Tô Minh Kim trầm ngâm suy nghĩ. Thực , quan hệ của và Trì Diễm Chu đây hề tệ. Hai gia đình thiết, hai đứa trẻ lớn lên cùng , vốn dĩ là em . Chỉ là nước ngoài tu nghiệp, còn Trì Diễm Chu cuốn vòng xoáy kinh doanh, liên lạc mới dần thưa thớt.
Lần đầu gặp nhiều năm chính là cửa phòng mổ của bà nội Cẩn An. Lúc đó cũng ngạc nhiên, nhưng thấy Trì Diễm Chu lạnh lùng nhận quen, cũng tiện nhiều. Giờ ngẫm , lẽ ngay từ giây phút đó, Trì Diễm Chu coi là "tình địch" mất .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vao-ngay-huy-hon-ten-chu-khon-nan-veo-eo-anh-doi-du-do-tham-kim-an-tri-ngan-chu/chuong-117-thanh-mai-truc-ma.html.]
Cẩn An thấy im lặng thì cũng gặng hỏi thêm. Vì đêm qua thức trắng, ấm và hương thơm dịu nhẹ trong xe khiến cô dần .
Khi chiếc Rolls-Royce dừng cổng Lan Viên, Tô Minh Kim sang khuôn mặt đang ngủ say của Cẩn An, trái tim bỗng đập lệch một nhịp. Anh cẩn thận đỗ xe lề đường, tắt máy vì sợ cô nóng, đồng thời khéo léo chỉnh hướng gió điều hòa sang phía khác để cô cảm lạnh.
Đây là đầu tiên cơ hội quan sát cô ở cách gần và công khai như . Cẩn An , một vẻ thanh thoát nhưng ẩn chứa sự kiên cường. Khi ngủ, cô rũ bỏ lớp vỏ bọc mạnh mẽ, trông nhỏ bé và cần che chở hơn bao giờ hết. Đôi hàng mi dài cong vút tạo thành vệt bóng mờ mắt, nhưng chân mày cô nhíu , đôi tay vẫn nắm chặt dây an như đang gặp một cơn ác mộng.
Tô Minh Kim lặng lẽ ngắm , kéo dài khoảnh khắc bình yên thì bất chợt tiếng gõ cửa kính xe. Anh nhíu mày, thì thấy một gương mặt quen thuộc.
"A Kim, đúng là !"
Tô Minh Kim hạ kính xe xuống. Cô gái bên ngoài lập tức reo lên: "Em biển xe từ xa thấy nghi nghi, ngờ là thật! Anh về nước từ khi nào mà chẳng thèm báo cho em một tiếng thế?"
Sợ tiếng ồn làm Cẩn An thức giấc, Tô Minh Kim định mở cửa xuống xe chuyện thì Cẩn An lờ mờ tỉnh dậy: "Đến nơi ?"
Cô chớp mắt cánh cổng Lan Viên quen thuộc, sang trách nhẹ: "Sao gọi em dậy?"
"Thấy em ngủ ngon quá nên tớ nỡ." Tô Minh Kim dịu dàng đáp.
lúc đó, ánh mắt Cẩn An chạm Chi Phán Phán đang ngoài cửa xe.
"Sao là cô?" Mặt Chi Phán Phán tái mét vì kinh ngạc và tức giận. Khi thấy giọng điệu ôn nhu từng của Tô Minh Kim dành cho Cẩn An, cô như nổ tung: "Thẩm Cẩn An! Sao cô xe của A Kim?"
Vốn dĩ hôm nay Chi Phán Phán đến đây là để gây khó dễ, cho Cẩn An bước chân nhà họ Trì một cách dễ dàng. Cô luôn tin rằng Cẩn An tiếp cận trai là mưu đồ . Thế nhưng, cô kịp tay thì chứng kiến cảnh trong mộng bấy lâu nay của – Tô Minh Kim – ân cần đưa "kẻ thù" về tận cửa.
Chi Phán Phán siết chặt nắm tay, đôi mắt rực lửa như lôi ngay Cẩn An khỏi xe để trút giận.