vì đây là đại sự liên quan thiết đến , cô mỗi ngày đều nghiêm túc lên mạng tra cứu tư liệu, còn thêm một đống sách.
Tôi khen ngợi A Dao, đưa thêm nhiều danh sách sách cần , bảo cô thu thập thông tin dựng sơ đồ tư duy, đó tiếp tục mở rộng kiến thức căn bản.
Bất cứ cái gì cô thích đều thể nghiên cứu, ví dụ như, nguồn gốc của bệnh ung thư dày.
A Dao chẳng còn buồn than vãn, chỉ lặng lẽ bằng đôi mắt đầy cam chịu.
Ngoài việc đó , yêu cầu mỗi tối cô đến chỗ để tự học, chọn lọc những bài tập trọng tâm để làm.
Tôi mượn thầy Thái một phòng học trống.
Chị em học theo kiểu "phá cách", giống ai, nếu làm phiền đến khác thì cho lắm.
Có một ngày A Dao đến tìm ăn cơm, bắt gặp Hứa Nam Nhất mới đ.á.n.h xong đang cạnh , cô ngạc nhiên kêu lên một tiếng "A".
Tôi hỏi cô kêu cái gì, A Dao đáp: "Đây chính là bạn học đ.á.n.h ở con hẻm hôm nọ nè."
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
Hứa Nam Nhất lườm cô một cái, rõ ràng là vô cùng bất mãn với hai chữ " đánh".
Tôi thì lặng lẽ nhấp một ngụm Đại Hồng Bào.
Chà, hóa nam chính bấy lâu nay vẫn luôn ở ngay bên cạnh .
Tôi gập ngón tay, gõ gõ lên bàn Hứa Nam Nhất: "Buổi tối ngoài với ."
"Làm gì?" Hứa Nam Nhất cao ngạo vắt chéo chân, cố tình thèm lấy một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ty-ty/chuong-17.html.]
Để phòng hờ trường hợp em gái "liếm" . Tôi thầm nghĩ trong lòng, nở một nụ với : "Để kèm học bù."
Hứa Nam Nhất rũ mắt xuống: "Ở phòng học ?"
"Đông quá."
Hứa Nam Nhất im lặng hồi lâu, hừ một tiếng mặt chỗ khác: "... Phiền phức."
Buổi tối, ôm sách giáo khoa bước phòng học trống.
Thấy A Dao, đột ngột khựng : "Ai đây?"
"Em gái ." Tôi chỉ vị trí bên cạnh A Dao: "Ngồi ."
Hứa Nam Nhất hừ lạnh, đầy vẻ kiêu ngạo khó thuần mà kéo chiếc ghế ngay bên cạnh , khiến cái bàn học phát tiếng kêu "lạch cạch".
"Tính khí lớn thật đấy. Ngày vây đánh, chính em gái là báo tin đấy, mau cảm ơn A Dao ."
Tôi cố ý bắc cầu cho cuộc gặp gỡ mang tính lịch sử của nam nữ chính.
A Dao nhiệt tình gãi đầu: "Không cần cảm ơn em , là chị em bảo em đấy, chị em còn mua t.h.u.ố.c cho nữa!"
Tôi khựng .
A Dao ơi là A Dao, em làm thế thì làm mà "liếm" hả trời!
Hứa Nam Nhất liếc một cái, hiếm khi thấy nghiêm túc : "Ừ, ."
Cậu cái gì, cái con khỉ !