Tương Vương tức giận : "Sao , chắc là yêu thích đặc thù gì chứ?"
Tề Vương chằm chằm Úc Cẩn như điều suy nghĩ. Không nghĩ tới lão Thất sẽ nhúng tay. Hắn làm gì ? Nhìn quá kỳ quái...
Trên mặt Tấn Vương vẫn duy trì biểu tình như những khác, đáy mắt kết một tầng băng, lạnh nhạt tất cả mắt.
Coi như thuận lợi, chỉ phái nhẹ nhàng đẩy một cái, mạng một cứ thế kết thúc, cũng kết thúc uy h.i.ế.p của .
lão Thất đang phát điên cái gì? Cứu thế t.ử của Tĩnh Vương? Quả thực hoang đường.
Lúc ở đây đều cảm thấy hoang đường ly kỳ, thì Thuần ca nhi vốn còn thở đột nhiên há miệng, nôn .
Tĩnh Vương phi buông lỏng cục đá nắm trong tay, cục đá rơi xuống mặt đất, nhào qua gọi: "Thuần ca nhi ——"
Thuần ca nhi phun mấy ngụm nước, chậm rãi mở mắt.
"Thuần ca nhi, Thuần ca nhi con thấy ?" Tĩnh Vương phi lóc hỏi.
Úc Cẩn yên lặng dậy, thấy Thuần ca nhi tỉnh , vui mừng thành công lui .
Hắn cứu Thuần ca nhi, vì cái gì khác, chỉ là đành lòng thấy một mẫu mất hài tử. Về phần những chuyện dơ bẩn lục đục với trong đó, xen một chút nào.
Thuần ca nhi chớp chớp mắt, ánh mắt mê mang dần dần khôi phục thanh minh, mềm mại kêu một tiếng: "Nương ——"
Tĩnh Vương phi ôm Thuần ca nhi, nước mắt rơi như mưa.
"Đại phu tới , đại phu tới !"
Hạ nhân túm đại phu chạy như bay cao giọng hô.
Lương y chính thở hồng hộc đuổi tới cuống quít hỏi: "Thế t.ử ?"
Tĩnh Vương phi trầm giọng : "Thế t.ử việc gì, làm phiền Lương y chính xem thử cho Vương gia ."
Lương y chính:??
Lời với lời đó giống nha!
Mọi sôi nổi xúm , mồm năm miệng mười an ủi Tĩnh Vương phi: "Quá , thế t.ử việc gì là ..."
Tĩnh Vương phi ôm chặt Thuần ca nhi, giống như là ôm trân bảo hiếm , còn lấy tinh thần từ trong hoảng sợ. Vui vẻ vì mất mà tìm ? Cũng , hiện giờ nàng vẫn chỉ sợ hãi. Thiếu chút nữa, thiếu chút nữa Thuần ca nhi rời nàng mà ...
"Vương phi, thế t.ử cả ướt đẫm, bên ngoài còn lạnh, sớm đưa nó nhà ủ ấm ." Có nhắc nhở .
Tĩnh Vương phi cúi đầu hôn trán Thuần ca nhi: "Thuần ca nhi, nương đưa con nhà."
Chôn ở trong n.g.ự.c Tĩnh Vương phi, Thuần ca nhi đột nhiên : "Nương, đẩy con ——"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tu-cam-oyij/chuong-801-ngua-chet-coi-nhu-ngua-song-chan-tuong-lo-dien.html.]
Một câu nhất thời làm hiện trường lặng ngắt như tờ, tầm mắt đều rơi xuống Thuần ca nhi.
Phế Thái T.ử bỗng nhiên dậy, làm Lương y chính đang chuẩn cứu chữa cho kinh hãi đến đặt m.ô.n.g ngã mặt đất: "Ngươi cái gì?"
Thuần ca nhi tuy tuổi còn nhỏ, biểu hiện trấn định, nghiêm túc : "Có đẩy con, con thấy cái bóng nàng in trong hồ!"
Trường hợp càng thêm quỷ dị.
Phế Thái T.ử nổi trận lôi đình: "Tra, cho dù đào ba thước đất, cũng đào hại thế t.ử cho !"
Tĩnh Vương phi ôm Thuần ca nhi dậy, để cho nhi t.ử đối mặt với mấy việc nữa.
Nàng phúc với Úc Cẩn: "Thất , ít nhiều nhờ ngươi, ngươi cứu mạng Thuần ca nhi, sẽ ghi tạc trong lòng."
Úc Cẩn : "Ta chỉ là lớn mật thử một , thể cứu về Thuần ca nhi rõ mệnh của Thuần ca nhi tận. Nhị tẩu cần để ở trong lòng."
Lập tức mấy thanh âm phụ họa : " , thế t.ử đại nạn c.h.ế.t tất hậu phúc..."
Tấn Vương mặt tuy bao nhiêu biến hóa, nắm tay gắt gao nắm chặt, gân xanh nổi lên.
Tề Vương giương lên khóe môi. Thật nghĩ tới lão Thất còn thể cho kinh hỉ lớn như , lão Tam c.h.ế.t chắc ! Nghĩ đến kết cục Tấn Vương sắp gặp , Tề Vương âm thầm thần thanh khí sảng.
"Ta cung cho phụ hoàng!" Phế Thái T.ử bỏ xuống một câu, mặc kệ cả đám khách khứa tới tham gia yến sinh nhật , thẳng đến hoàng cung.
Cảnh Minh Đế đang nghĩ đến sinh nhật của phế Thái Tử. Hắn còn nhớ rõ từng tí cái ngày nguyên hậu sinh hạ phế Thái tử, một ngày ông suốt đời khó quên.
Nghe nội thị bẩm báo Tĩnh Vương cầu kiến, mày Cảnh Minh Đế nhăn : "Hắn tới làm gì?"
Chẳng lẽ còn ông chúc mừng sinh nhật ?
"Tĩnh Vương... Tĩnh Vương thế t.ử c.h.ế.t đuối..."
Cảnh Minh Đế bật dậy, bởi vì quá gấp mà suýt nữa ngã quỵ, rảnh lo cái , hô: "Cho tiến !"
Không bao lâu phế Thái T.ử tiến , thấy Cảnh Minh Đế gào : "Phụ hoàng, đẩy Thuần ca nhi xuống nước, hu hu hu ——"
Cảnh Minh Đế xong mắt biến thành màu đen.
"Phụ hoàng, ngài nhất định làm chủ cho Thuần ca nhi!"
"Là ai hại c.h.ế.t Thuần ca nhi?" Cảnh Minh Đế chỉ cảm thấy tim đau như cắt, cố nén bi thống hỏi.
Phế Thái T.ử chớp chớp mắt, lúc mới nhớ giải thích: "Thuần ca nhi cứu sống..."
Thuần ca nhi c.h.ế.t?
Cảnh Minh Đế tiến lên, hung hăng cho phế Thái T.ử hai tát: "Hỗn trướng, Thuần ca nhi việc gì ngươi tại rõ ràng!"
Phế Thái T.ử ôm đầu giải thích: "Nhi t.ử Thuần ca nhi chuyện mà, là phụ hoàng hiểu lầm..."