Hai phòng xuống, đuổi những liên quan ngoài, chỉ giữ tâm phúc.
"Ái phi gọi trẫm tới đây chuyện gì?"
Hiền phi mím môi, : "Thiếp thấy trong khỏe, nhớ Chương Nhi, cho gọi nó tới, ngờ chặn ... Hoàng thượng, Chương Nhi chọc giận Người ?"
"Phải." Cảnh Minh Đế ít ý nhiều.
Hiền phi một lúc lâu nên lời.
Hoàng thượng thẳng thừng chút lưu tình như , chẳng lẽ mưu kế của Chương Nhi thật sự Hoàng thượng vạch trần?
Cảnh Minh Đế để khỏi cho Hiền phi khổ sở suy đoán, dứt khoát : "Lão Tứ tính kế Thái hậu, tính kế , ngay cả trẫm cũng tính kế . Làm đứa con bất hiếu như , khiến trẫm quá thất vọng !"
"Hoàng thượng…"
Cảnh Minh Đế vì sắc mặt trắng bệch của Hiền phi mà mềm lòng, dứt khoát : "Ái phi nhớ thương con trai, trẫm thể hiểu, nhưng chừng nào lão Tứ hối cải, trẫm yên tâm để một tên hỗn xược đầy bụng mưu kế như thế cung…"
Mỗi một chữ Cảnh Minh Đế thốt đều như một chiếc búa tạ, từng chùy từng chùy nện lòng Hiền phi.
Thân Hiền phi lảo đảo, một ngụm m.á.u tươi phun .
Cảnh Minh Đế phun m.á.u đầy mặt, nhất thời ngây như phỗng.
Vẫn là Phan Hải phản ứng nhanh, vội vàng móc khăn tay xông tới.
Phan Hải vội vàng lau sạch vết m.á.u cho Cảnh Minh Đế, trong lòng vô cùng đồng cảm với Hoàng thượng.
Hoàng thượng nhà thật dễ dàng gì…
Mà Hiền phi một phần thể chấp nhận sự thật tàn khốc rằng mưu kế của con trai bại lộ, một phần thể chấp nhận sự thật đáng sợ rằng phun m.á.u mặt Hoàng thượng, nên trợn trắng mắt ngất .
Phan Hải bĩu môi.
Ngất thật , ngất thì chẳng cần đối mặt với chuyện gì nữa.
Cảnh Minh Đế mặc cho Phan Hải lau sạch mặt, Hiền phi cung tỳ đỡ lấy, trầm giọng : "Truyền Thái y tới chẩn trị cho Hiền phi."
Ông tuy tức giận vì Hiền phi thất lễ, nhưng cũng ở đây nữa, vội vàng rời khỏi Ngọc Tuyền cung, thẳng đến Dưỡng Tâm Điện, tắm gội quần áo mới xem như thở phào một .
Ngọc Tuyền cung, ông bao giờ bước nữa.
"Hoàng thượng, cơm trưa chuẩn xong…"
Cảnh Minh Đế liếc Phan Hải một cái, lạnh lùng : "Trẫm ăn."
Dù là ai phun m.á.u đầy mặt, mà còn ăn nổi mới là lạ!
Phan Hải thấu hiểu, khuyên nhủ nữa.
Cảnh Minh Đế đói bụng Cát Tường ăn cá khô, tâm trạng càng tồi tệ hơn.
Bên Ngọc Tuyền cung, Hiền phi tỉnh , câu đầu tiên là hỏi: "Hoàng thượng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/tu-cam-oyij/chuong-1165-phun-mau-bat-tinh-an-tinh-doan-tuyet.html.]
Yên tĩnh trong chốc lát, cung nhân tâm phúc mới trả lời: "Hoàng thượng rời , Thái y đang sắc t.h.u.ố.c cho ngài."
Hiền phi mím môi, cảm nhận vị tanh ngọt giữa môi răng, điều khiến dày bà bắt đầu cuộn trào, đầu nôn .
Thấy trong ống nhổ là một vũng m.á.u đỏ, Ngọc Tuyền cung đều kinh hãi mặt mày trắng bệch.
Tình trạng của nương nương thế …
Cung nhân tâm phúc quỳ xuống, : "Nương nương, nô tỳ mời Hoàng thượng tới."
Hiền phi lấy khăn lau miệng, yếu ớt hỏi: "Hoàng thượng rời khi nào?"
Nhất thời ai trả lời.
"Nói!"
Cung nhân tâm phúc nhẹ giọng : "Sau khi ngài ngất , Hoàng thượng phân phó mời Thái y, liền rời ."
"Nói như , Thái y còn tới, Hoàng thượng ?" Hiền phi mặt trắng bệch hỏi.
Cung nhân tâm phúc khó khăn gật đầu, nước mắt lưng tròng.
Hiền phi nhắm mắt, thảm: "Vậy cần mời Hoàng thượng nữa."
Nếu ngay cả kiên nhẫn chờ Thái y tới xem rõ bệnh tình của bà mà Hoàng thượng cũng , thì mời nữa còn ý nghĩa gì?
Giờ phút , Hiền phi vô cùng rõ ràng ý thức Cảnh Minh Đế chán ghét Tề Vương, cũng chán ghét cả bà .
Nhận thức khiến bà nản lòng thoái chí, nảy sinh tuyệt vọng, giống như trong nháy mắt rút cạn tinh thần, trông già mấy tuổi.
Tin tức Hiền phi hộc m.á.u ngất xỉu trong nháy mắt truyền khắp hoàng cung.
Rất nhanh Hoàng hậu phái tới thăm.
"Nương nương, của Khôn Ninh Cung tới thăm ngài."
Hiền phi vốn định tùy hứng một từ chối, mắt thấy tâm phiền, nhưng dù tuyệt vọng hơn nữa cũng thắng tâm tư mưu tính cho con trai của bà .
Chương Nhi còn đến lúc sơn cùng thủy tận, bà chống đỡ.
"Mời ."
Không bao lâu, một cung tỳ , chính là đại cung nữ A Bình bên cạnh Hoàng hậu.
"Nô tỳ phụng mệnh Hoàng hậu tới thăm nương nương, nương nương vẫn khỏe chứ?" A Bình để lộ sắc thái đ.á.n.h giá Hiền phi, quan tâm hỏi.
Hiền phi : "Bổn cung , bổn cung cảm tạ Hoàng hậu."
"Ngài thì Hoàng hậu cũng an tâm , ngài nghỉ ngơi cho khỏe, nô tỳ quấy rầy nữa."
A Bình trở Khôn Ninh Cung, báo tình hình của Hiền phi cho Hoàng hậu: "Nô tỳ thấy sắc mặt Hiền phi cực kém, đúng là chút huyết sắc nào..."
Hoàng hậu xong trầm mặc một lúc lâu, phân phó: "Nói cho Đào tổng quản, chi phí ăn mặc bên Ngọc Tuyền cung thể chậm trễ, lệnh của bổn cung, của Khôn Ninh Cung bén mảng sang bên đó, càng cho phép chuyện bỏ đá xuống giếng."