Từ bỏ - Chương 20

Cập nhật lúc: 2026-02-24 04:06:53
Lượt xem: 174

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Không ngờ, đây gây quá nhiều tổn thương và sự hờ hững cho cô.

"Thu Đường, sẽ thế nữa." Tô Đình Hiểu vội vàng ngắt lời Cố Thu Đường, "Sau , sẽ sửa chữa những sai lầm đây, chúng còn nhiều tương lai mà."

"Tô Đình Hiểu, đừng tự lừa dối nữa." Cố Thu Đường lắc đầu. "Giữa chúng sẽ còn tương lai nào nữa ."

"Đồng chí Cố, đưa họ về nhà ." Ngô Thần Quân đẩy cửa bước , "Vừa nãy bác sĩ dặn trông chừng đồng chí uống t.h.u.ố.c mỗi ngày."

Ngô Thần Quân đặt t.h.u.ố.c tay xuống bàn.

"Đồng chí Ngô, Thu Đường bao giờ thể xuất viện?" Tô Đình Hiểu sang Ngô Thần Quân, "Bác sĩ ?"

"Đồng chí Tô, bác sĩ đồng chí Cố tạm thời thể xuất viện." Ngô Thần Quân thêm gì đó, nhưng thấy Cố Thu Đường đang im lặng ở bên cạnh, cuối cùng chỉ há miệng nuốt ngược những lời sắp .

Bên ngoài phòng bệnh.

"Đồng chí Cố thật sự quá khổ ." Một nam một nữ đang lau nước mắt, thút thít, "Cô gái như , gặp chuyện cơ chứ?"

"Ôi chao..."

Cuối cùng, bên ngoài phòng bệnh chỉ còn những tiếng thở dài của họ.

--- 023 ---

Trong phòng bệnh.

Chỉ còn Ngô Thần Quân và Cố Thu Đường.

"Ngô Thần Quân, về nhà một chuyến." Cố Thu Đường ngước mắt Ngô Thần Quân đang im lặng ở bên cạnh.

"Được."

Nhà họ Cố.

Sau khi xe khách đường dài suốt một ngày một đêm, Cố Thu Đường mệt đến mức mắt đỏ hoe. Cô thẳng lên giường nhà và ngủ ngay lập tức.

Mẹ Cố cũng vui vẻ bận rộn, nhiệt tình tiếp đãi Ngô Thần Quân.

"Chào bác, cháu là bạn của đồng chí Cố, cháu tên là Ngô Thần Quân."

"Tốt, , ."

Trước đây, Cố Thu Đường thường về nhà mỗi tháng một , nhưng kể từ khi cô phá thai, Mẹ Cố gặp cô suốt mấy tháng .

"Thu Đường sống ở ngoài đó thế nào ?"

"Cũng tạm ạ." Ngô Thần Quân chần chừ một lát, đáp, "Tuy nhiên, đồng chí Cố lẽ chỉ thể thường xuyên thư cho bác thôi, chứ thể tự về thăm bác nữa."

"Lần , Thu Đường về bao lâu?"

"Chắc là vài ngày nữa ạ."

Ngô Thần Quân nghĩ đến tình trạng sức khỏe của Cố Thu Đường, giọng mang theo sự lo lắng. thấy ánh mắt quan tâm của Mẹ Cố, liền nở nụ , dùng giọng điệu đùa cợt : "Đấy là cháu đoán thôi ạ, dù thì đồng chí Cố cũng là bận rộn mà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/tu-bo-ozsm/chuong-20.html.]

Ngô Thần Quân nhận lấy cốc nước nóng Mẹ Cố đưa, ngẩn .

"Ngô Thần Quân, bác dọn cho cháu một căn phòng ở ngoài, là phòng ngoài, hy vọng cháu đừng chê nhé."

"Cháu cảm ơn bác."

Đến khi Cố Thu Đường tỉnh nữa thì trời chạng vạng tối. Mẹ Cố đang bận rộn trong bếp, nấu nướng thức ăn.

"Mẹ ơi, lâu gặp, nhớ con ?" Cố Thu Đường ôm lấy Mẹ Cố từ phía , đầu tựa lưng bà.

"Cái con bé , vẫn cứ như trẻ con ." Mẹ Cố , đầu , dùng ngón tay chọc mũi Cố Thu Đường, "Tí nữa chứ."

Mũi Cố Thu Đường cay xè, nhưng cô vẫn cố nín nhịn, giúp Mẹ Cố đặt thức ăn nấu xong lên bàn ăn.

"Thơm quá ." Ngô Thần Quân nghỉ ngơi xong cũng từ phòng ngoài phụ giúp.

"Mẹ, bây giờ con bận lắm luôn ." Cố Thu Đường gắp một miếng thịt đặt bát Mẹ Cố, "Con tranh thủ trong lúc bận rộn, xin nghỉ phép đặc biệt về thăm đó."

Cố Thu Đường dám kể cho Mẹ Cố chuyện gặp t.a.i n.ạ.n nhập viện, chỉ thể giữ nụ , báo tin vui chứ báo tin buồn cho bà. Ngô Thần Quân ở bên cạnh cũng chỉ im lặng vùi đầu ăn cơm.

"Thu Đường, con định nghỉ ở nhà mấy hôm."

"Ba ngày ạ."

Cố Thu Đường nghĩ thầm, ba ngày là đủ .

Cô cũng lâu lắm ở bên Mẹ Cố lâu như . Trước , cô vội vã đến vội vã .

Lần , cô ở bên cạnh Mẹ Cố thật .

Trong bệnh viện.

"Anh gì cơ? Cố Thu Đường xuất viện ư?" Tô Đình Hiểu lo lắng hỏi dồn, "Thế còn Ngô Thần Quân, đưa cô đến đây thì ?"

"Cũng cùng luôn , chiều hôm qua." Vị bác sĩ khó hiểu Tô Đình Hiểu.

Tiếng "Tách" vang lên, chiếc cặp lồng đựng cơm tay Tô Đình Hiểu rơi xuống đất. Cơm canh bên trong đổ tràn khắp sàn, làm bẩn cả quần áo .

Tô Đình Hiểu thể ngờ rằng họ rời khỏi bệnh viện mà hề thông báo cho một tiếng.

Tại nhà hát.

"Viện trưởng, xin hỏi Cố Thu Đường về đây ?" Tô Đình Hiểu thậm chí còn kịp lau sạch vết dầu mỡ quần áo vội vàng đến nhà hát hỏi thăm Viện trưởng.

Viện trưởng lắc đầu, thở dài : "Vốn dĩ để cô đóng vai nữ chính, ngờ xảy chuyện."

"Chúng vốn định vài hôm nữa sẽ cùng các đồng nghiệp trong nhà hát đến bệnh viện thăm cô ."

"Tôi cũng lâu lắm gặp cô ."

--- 024 ---

" , cô vẫn luôn do đồng chí chăm sóc ? Sao xuất viện báo cho đồng chí ?" Viện trưởng khó hiểu Tô Đình Hiểu.

Loading...