TRƯỚC KHI THỬ ỐNG, CHỒNG LỪA TÔI HIẾN TỦY CHO MỐI TÌNH ĐẦU - Chương 488: . Anh ấy đã yêu cô ấy đến tận xương tủy từ lâu

Cập nhật lúc: 2026-03-08 13:24:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20qVxm1STp

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ba năm , cô vẫn đang duy trì cuộc hôn nhân danh nghĩa với Hoắc Dật Thần, và thậm chí còn quá quen thuộc với Cố Đình Uyên.

Nhiều nhất chỉ là cứu Cố Đình Uyên một mạng.

Chú Trương là thẳng tính, để ý đến vẻ mặt tự nhiên của Cố Đình Uyên, tự : " ! Trước đây cũng thắc mắc, Cố mỗi đến cũng gì, chỉ lặng lẽ lau bia mộ cho bà Tống, nhổ cỏ, một bó hoa tươi nhất."

"Bất kể gió mưa, mùng một và rằm hàng tháng, Cố đều đến đúng giờ. Đôi khi Tống tiểu thư khỏi,

Cố đến ngay đó. Anh còn đặc biệt dặn dò , bảo bình thường chăm sóc chỗ nhiều hơn, tuyệt đối đừng để khu mộ hoang phế."

Chú Trương cảm thán: "Tống tiểu thư, đây còn tưởng Cố là hậu bối gì của bà Tống. Hóa là bạn trai của cô ? Vậy thì gì lạ, trai , thật sự tâm!"

Tống Uyển lời chú Trương , cả cứng đờ tại chỗ, tim đập như trống.

đầu , thể tin đàn ông bên cạnh.

Trong màn mưa, khuôn mặt nghiêng của Cố Đình Uyên lạnh lùng mà dịu dàng.

Anh phản bác, chỉ lặng lẽ nắm c.h.ặ.t t.a.y Tống Uyển.

Hóa , trong những năm tháng cô , yêu cô đến tận xương tủy từ lâu.

Anh điều cô quan tâm nhất là , nên yêu cả nhà cả cửa, lặng lẽ bảo vệ tất cả những gì cô trân quý nhất.

Thậm chí để gây phiền phức cho cô, chọn cách che giấu, chọn làm một bảo vệ thầm lặng.

"Tại cho em ?" Giọng Tống Uyển nghẹn ngào.

Cố Đình Uyên đưa tay lau vết nước mắt ở khóe mắt cô, giọng trầm thấp: "Lúc đó em vẫn là thiếu phu nhân nhà họ Hoắc, nếu để em tâm tư của dành cho em, chỉ sẽ làm em thêm phiền não. Anh chỉ em sống thuận lợi hơn một chút."

"Đồ ngốc..." Tống Uyển thể kiềm chế nữa, lao vòng tay

Cố Đình Uyên, ôm chặt lấy eo .

Khoảnh khắc , tất cả lòng ơn đều hóa thành tình yêu sâu sắc.

đức hạnh gì mà thể gặp một đàn ông như .

Cố Đình Uyên nhẹ nhàng vỗ lưng cô, ánh mắt về phía bức ảnh dịu dàng của Tống Lam bia mộ, trong lòng trịnh trọng hứa hẹn: Dì ơi, dì thấy ? Sau , để con bảo vệ cô .

......

Từ nghĩa trang trở về, trời tối.

Xe chạy tòa nhà khu dân cư nơi Tống Uyển ở.

Cố Đình Uyên đỗ xe xong, Tống Uyển đang chuẩn tháo dây an , đột nhiên thấy một bóng tiều tụy ở cổng khu dân cư.

Đó là Hoắc Dật Thần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/truoc-khi-thu-ong-chong-lua-toi-hien-tuy-cho-moi-tinh-dau-jfuh/chuong-488-anh-ay-da-yeu-co-ay-den-tan-xuong-tuy-tu-lau.html.]

Lúc , còn chút phong độ của tổng giám đốc Hoắc thị ngày xưa?

Anh mặc một chiếc áo sơ mi nhăn nhúm, cà vạt xiêu vẹo treo cổ, mặt đầy râu ria, hốc mắt sâu hoắm, bên cạnh xe lăn còn đổ mấy lon bia rỗng.

Nghe thấy tiếng xe, Hoắc Dật Thần chậm chạp ngẩng đầu lên.

Khi thấy Tống Uyển bước xuống từ chiếc Bach, đôi mắt vốn đục ngầu của lập tức bùng lên một tia sáng phức tạp.

Như thể nắm cọng rơm cứu mạng cuối cùng, điều khiển xe lăn lao tới.

"Uyển Uyển! Uyển Uyển em cuối cùng cũng về !"

Cố Đình Uyên nhíu mày, nghiêng chắn Tống Uyển, lạnh lùng kẻ say rượu đang lao tới: "Hoắc Dật Thần, nơi chào đón ."

Hoắc Dật Thần như thấy Cố Đình Uyên, qua vai Cố Đình Uyên, chằm chằm mặt Tống Uyển, giọng khàn khàn mang theo tiếng : "Uyển Uyển, ... thật sự ! Em tha thứ cho ?"

Tống Uyển bước từ phía Cố Đình Uyên, mặt biểu cảm đàn ông t.h.ả.m hại mắt.

Trước đây, cô yêu suốt ba năm.

, cô bếp nấu ăn, thu tất cả sự sắc sảo, chỉ làm một vợ Hoắc gia đúng mực.

đổi là gì? Là sự lạnh nhạt, sỉ nhục vô tận, và những phản bội hết đến khác.

Bây giờ bộ dạng cầu xin như chó, Tống Uyển trong lòng một chút gợn sóng, thậm chí cả hận ý cũng cảm thấy thừa thãi.

"Tha thứ cho ?" Tống Uyển giọng điệu bình thản, "Hoắc Dật Thần, nhầm chỗ ? Anh nên cầu xin ông nội chọc tức đến nửa sống nửa c.h.ế.t tha thứ. Hoặc thăm vị hôn thê bảo bối của

Lục Chỉ Nhu."

"Không! Anh yêu Lục Chỉ Nhu! Anh đàn bà độc ác đó lừa!"

Hoắc Dật Thần kích động vung tay, "Là cô lừa đó là con của ! Là cô luôn giả vờ đáng thương mặt !

Uyển Uyển, che mắt ! Bây giờ mới , thế giới , chỉ em là thật lòng với !"

Anh đưa tay kéo tay Tống Uyển, "Uyển Uyển, chúng tái hôn ! Ông nội đuổi khỏi nhà , bây giờ còn gì cả, chỉ còn em thôi! Vì tình nghĩa đây của chúng , em cho thêm một cơ hội nữa ? Anh thề, nhất định sẽ nâng niu em trong lòng bàn tay, sẽ bao giờ để em chịu một chút tủi nào nữa!"

Trong mắt Cố Đình Uyên lóe lên một tia lạnh lẽo, nhấc chân định đá bay đàn ông mặt dày .

Tống Uyển đưa tay ngăn Cố Đình Uyên .

cao Hoắc Dật Thần đang xe lăn, ánh mắt như một đống rác thể tái chế.

"Hoắc Dật Thần, thật sự khiến ghê tởm."

Tống Uyển chậm rãi mở lời, từng chữ như đ.â.m tim, "Bây giờ chạy đến tìm , yêu , mà vì còn gì cả. Anh cần một bến đỗ, cần năng lực của giúp vực dậy. Một ích kỷ như , dù đến bây giờ, vẫn chỉ yêu bản ."

"Không ! Anh thật sự hối hận !" Hoắc Dật Thần đau khổ lóc, "Anh nhớ đây em nấu cơm cho , nhớ em sẽ mang ô cho ngày mưa... Uyển Uyển, thật sự thể thiếu em!"

"Tình cảm đến muộn, còn rẻ mạt hơn cỏ rác." Tống Uyển lạnh một tiếng, giơ tay lên, khoe chiếc nhẫn kim cương to lớn ngón áp út.

Loading...