"Mấy tìm ai?" Giọng của bà dễ cũng khách khí, hề phách lối.
"Xin hỏi Thẩm Hưng Bang ở đây ?" Tôn Lan Hương từ trong túi lấy tờ giấy lịch nhàu nát, đó là địa chỉ mà chồng bà từng gọi điện về cửa hàng ở đầu làng, mỗi nét mỗi chữ bà ghi rõ ràng.
"Mấy là nhà của Thẩm Hưng Bang?" Nụ mặt phụ nữ trẻ dần trở nên cứng đờ.
"Tôi là vợ , đây là , còn đây là con trai ."
Cậu bé 12 tuổi đến tuổi hiểu chuyện, ông nhớ phụ nữ trẻ khi ông là vợ của Thẩm Hưng Bang, mặt trắng bệch như tờ giấy.
Người phụ nữ mời họ nhà, đó gọi một cuộc điện thoại, bảo họ ở trong nhà chờ. Bà xách một chiếc túi da nhỏ ngoài.
Sau , bố đến, đuổi họ về.
Bà nội thích phụ nữ , đường về c.h.ử.i mắng suốt, ông thì cúi đầu lau nước mắt. Cuối cùng bà nội lẩm bẩm trong miệng: "Khóc cái gì mà ! Mẹ còn c.h.ế.t ! Chỉ cần còn sống, cô đừng hòng bước chân cửa nhà họ Thẩm."
Có ích gì chứ.
Ngày thứ ba, bố nhiều năm về quê, về quê một chuyến, cầm theo giấy ly hôn ly hôn với . Bất kể bà nội đ.á.n.h mắng như thế nào, lão vẫn cứ ly hôn.
Cũng bố gì với bà nội, bà nội cuối cùng vẫn mềm lòng, cũng ký tên đơn ly hôn.
Sau , ông mới bố vì kết hôn với phụ nữ nên chuyển một phần cổ phần danh nghĩa của cho , còn đưa cho một khoản tiền.
Lúc bố với bà nội: "Mẹ, là cùng con lên thành phố . Con mua cho một căn nhà sân vườn, thể trồng rau, nuôi gà."
Bà nội chiếc ghế trúc cửa nhà cũ, tay đang may đế giày: "Không . Con cứ mà cưới vợ mới , chỉ nhận Lan Hương thôi."
Bố cứ như mà , thậm chí còn thèm ông một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/trung-sinh-toi-quyet-nhuong-chong-cho-tra-xanh/chuong-52.html.]
...
"Bất kể bà đến , điện thoại bà nhất định vẫn gọi một cuộc. Nếu thì thành chúng lễ độ." Nói đến đây, Phó Cần lẩm bẩm: "Nhiều năm như , nhà ở biệt thự Long Não đều bỏ . Dì Thượng trở về vì ở biệt thự Long Não, mà ở thung lũng Thúy, bên đó rốt cuộc vẫn tiện."
Thẩm Thiệu Chu gì nữa. Thẩm Loan thấy "tiệc mừng đỗ đại học" thì cảm thấy phiền não, cũng cái gì đáng để ăn mừng.
Lần mời thầy cô, còn bạn bè của bố đến ăn cơm, cứ như một con vật may mắn, từng bàn biểu diễn. Bây giờ còn tổ chức cái gì mà bữa cơm gia đình. Loại bữa cơm gia đình còn vô vị hơn, nếu ông nội sẽ đến, mới lười .
Dạo ăn tiệc mừng đỗ đại học của mấy bạn học , thấy bọn họ mỗi đều giống như con khỉ lớn dắt , Thẩm Loan trong lòng cũng cảm thấy dễ chịu hơn.
Duyệt Các đắt quê mùa, mời bạn học đến đó ăn cơm, tìm một nơi đồ ăn chỗ chơi.
Nhắc đến tiệc mừng đỗ đại học, Phó Cần đột nhiên nhớ một , thuận miệng hỏi: " , con nhà họ Hứa thi đậu ?"
Dạo Chơi Chân Trời Góc Bể Một Phen
Thẩm Loan: "Không thi đỗ hệ đại học chính quy, đỗ hệ cao đẳng chuyên ngành Mỹ Thuật của đại học Cửu Giang."
Chuyên ngành Mỹ Thuật của đại học Cửu Giang khó thi, dù là điểm chuẩn hệ cao đẳng chuyên ngành cũng thấp. Lúc thì đến lượt Phó Cần kinh ngạc: "Nhìn đó nha. Không dì út con nhắc, còn tưởng nó trượt chứ."
Phó Cần con trai: "Vậy các con học cùng trường, chừng còn thường xuyên gặp đấy."
Thẩm Loan vẻ mặt nhạt: "Đại học Cửu Giang mấy chục nghìn , học cùng chuyên ngành ."
Phó Cần gật đầu, nhạt: "Trước đây cấp ba cho con yêu đương. Bây giờ thi đại học xong , chuyện con yêu đương và bố sẽ quản nhiều nữa, nhưng con đừng mà làm bậy. Con là con trai, yêu nhiều vài cũng . Nói cho con , loại con gái nào cũng nhận ."
Trong đầu Thẩm Loan thoáng qua một gương mặt trắng như hoa ngọc lan, đáy mắt thoáng chút lúng túng: "Mẹ, con ."
Ăn tối xong, Thẩm Loan trở về phòng , cầm điện thoại lên bắt đầu gọi điện thoại, cuộc gọi đầu tiên đương nhiên là gọi cho cô .
"Yên tâm . Không phụ . Chỉ là tụi mấy đứa bạn học tụ tập thôi." Thẩm Loan liên tục đảm bảo: "Buổi tối ăn cơm ở đó, còn thể chơi bi-a, hát karaoke, xem video."