Mấy ngày , bà cấp cũ con trai những bạn gái mà còn dẫn về mặt chồng cũ.
Thượng Huệ Lan từ lâu chấp nhận con trai với , nhưng trong lòng vẫn chút nhói đau, lúc sự lạnh nhạt và mất kiên nhẫn trong lời của con trai, bà cuối cùng vẫn mềm lòng: “Dù thì, gửi cho một tấm ảnh cũng mà.”
Cả đời , bà xem đàn ông giỏi, nhưng xem phụ nữ thì tinh tường. Đối tượng mà con trai đang hẹn hò, bà đương nhiên xem qua một chút.
Bà vấp ngã trong hôn nhân, con trai vết xe đổ của .
Thẩm An Ngô mím chặt môi mỏng: “Cô vẫn còn đang học, bây giờ chúng con chỉ đang hẹn hò thôi, còn lâu mới đến chuyện kết hôn.”
Trong lời của con trai, vẻ bảo vệ cô gái . Thượng Huệ Lan thể moi móc thêm gì từ miệng , chỉ thể chuyển hướng: “Tháng là sinh nhật con, năm ngoái tổ chức, năm nay tròn tuổi, dù cũng tổ chức chứ? Hay là tháng bay sang Hong Kong một chuyến, con dẫn cô đến Hong Kong . Đến lúc đó gặp mặt, cùng tổ chức sinh nhật cho con.”
Trong mắt Thẩm An Ngô thoáng qua một tia giễu cợt, nhưng miệng dùng giọng điệu hiếu thảo của con trai: “Mẹ, con từ năm mười tuổi tổ chức sinh nhật nữa , cần vất vả.”
...
Hai con vui mà kết thúc cuộc gọi, Thẩm An Ngô ném điện thoại lên bàn. Trương Dã gõ cửa bước , nhắc buổi tối còn một bữa tiệc, ăn tối với phụ trách của một ngân hàng nước ngoài.
“Cao Hàn là .” Thẩm An Ngô cầm điện thoại, cầm áo vest lưng ghế, bỏ một câu .
Xuống đến bãi đậu xe, vẫn luôn cảm thấy còn chuyện gì đó xử lý, khi khởi động xe mới đột ngột nhớ .
Anh lấy điện thoại xem thời gian tin nhắn, qua mấy tiếng đồng hồ , vội vàng gọi điện thoại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/trung-sinh-toi-quyet-nhuong-chong-cho-tra-xanh/chuong-322.html.]
Thẩm An Ngô đỗ xe ký túc xá nữ, xuống xe theo vị trí cô trong điện thoại, cuối cùng cũng tìm thấy "chợ đồ cũ" bên cạnh hội trường nhỏ.
Dưới hàng cây long não là những tấm bạt nhựa màu đỏ sơ sài, bày đủ loại đồ cũ kỳ lạ.
Thẩm An Ngô liếc mắt một cái thấy cô giữa đám đông. Cô mặc một chiếc áo phông tay dài rộng thùng thình, hình gầy gò lỏng lẻo trong bộ quần áo, b.í.m tóc gáy cũng xõa , rối bù xõa vai, đang chân trần xổm tấm bạt nhựa sắp xếp đồ đạc.
Có lẽ vì quá gầy, cổ áo lệch, lộ một đoạn vai trắng nõn và sợi dây đen đang đeo cổ. Sợi dây đó từng thấy, mặt dây chuyền bên cô cất giữ cẩn thận trong ngực, ẩn trong quần áo.
Thẩm An Ngô một lúc, nhấc chân bước tới.
Một bóng râm phủ xuống đầu, Hứa Thanh Lăng còn tưởng khách đến mua đồ, ngẩng đầu lên thì thấy Thẩm An Ngô đang mặt , mỉm cô.
Dạo Chơi Chân Trời Góc Bể Một Phen
Anh mặc một chiếc sơ mi trắng, áo vest vắt cánh tay, vạt áo sơ mi cũng chỉnh tề như bình thường, tay áo cũng xắn lên một cách tùy tiện, lộ một đoạn cổ tay trắng lạnh, gân xanh mu bàn tay nổi lên dọc theo cánh tay.
Người bình thường chỉnh tề thể chỉnh tề hơn, hôm nay chút lười biếng tùy tiện để ý đến vẻ bề ngoài. Chính sự tùy tiện khiến trông trẻ hơn vài tuổi, hòa khuôn viên trường học tràn đầy sức sống .
Hứa Thanh Lăng vội vàng lên, lẽ vì xổm quá lâu, khi lên thì chóng mặt hoa mắt, may mà đàn ông mặt kịp thời đưa tay đỡ cô.
“Cẩn thận!” Thẩm An Ngô cúi đầu xuống chân, các ngón chân của cô co rút , móng chân vẫn còn vết sơn móng tay màu đỏ phai.
Hứa Thanh Lăng nắm lấy cổ tay dậy, thấy xuống chân , lúc mới nhớ vẫn đang chân trần, cô vội vàng xỏ giày .
Anh mới chú ý thấy phía mắt cá chân trái của cô một vết sẹo màu sẫm, trông giống như do giày cao gót quai đeo cọ , vết sẹo kết thành vảy m.á.u đỏ sẫm, càng làm nổi bật làn da trắng nõn mong manh ở đó.