Hứa Thanh Lăng quan tâm đến đôi bố con , cầm ly lên đến cửa sổ. Phó Cẩn và Uyển Nguyệt đang sân cỏ, một mặt mày sôi nổi, một mặt biểu cảm gì. Rõ ràng Phó Cẩn đang quát mắng Uyển Nguyệt cái gì đó, Uyển Nguyệt cũng là kiểu mắng mà đáp , thỉnh thoảng còn đáp vài câu. Không ngờ, cô ngờ, đáp thì thôi, đáp vài câu càng khiến Phó Cẩn càng thêm tức giận.
Trong kiếp , mỗi khi Hứa Thanh Lăng nghĩ về khu vườn Ngự Viên , trong lòng cô luôn cảm giác nặng nề, khó thở.
Có lẽ vì bà chồng của cô, những việc nhỏ nhặt nhất đều thể tìm hàng trăm của cô. Điều đó khiến cô sống trong lo sợ, run sợ, càng thể hiện thì càng thể hiện . Cuối cùng, chính cô tự nhận vấn đề, buông xuôi, Phó Cẩn cũng bó tay với cô.
Hứa Thanh Lăng nheo mắt, uống , cặp chồng con dâu tương lai đang cãi ở xa xa, vài thì thấy cũng thú vị.
Bên ngoài trời hiếm , mùi hương thơm nồng của cây cỏ lan tỏa đến tận xa. Có năng lượng dành cho việc cãi vã như , còn bằng dạo quanh khu vườn Ngự Viên, coi như là chơi xuân.
Dì Tào từ bếp, thấy Hứa Thanh Lăng một ở đó, sợ cô thấy nhàm chán: “Cô bé, An Ngô thể còn một lúc nữa, hai bảo cùng cô dạo trong vườn, cô cùng hái hoa mộc lan ?”
Hứa Thanh Lăng vội đặt ly xuống, mỉm với Dì Tào: “Được ạ! Tôi đang dạo trong vườn đây!”
Cô hôm nay giày dép đơn giản, t.h.ả.m cỏ của khu vườn, nhưng cảm thấy đau. Vào mùa , cỏ xuân ánh nắng mặt trời làm cho mềm mại, hoa đào nở rộ, ngay cả hoa mộc lan cũng chỉ còn một đống tàn hoa.
Dì Tào lấy cây chổi tre từ nhà bếp , bắt đầu quét những cánh hoa khô héo rụng mặt đất, quét : “Thời tiết , ông cụ Thẩm thường phơi nắng t.h.ả.m cỏ, phơi nắng cả mấy tiếng đồng hồ, nhanh chóng quét dọn những bông hoa khi ông cụ Thẩm đây.”
Hứa Thanh Lăng nhớ Dì Tào lẽ còn lớn tuổi hơn cả Thượng Huệ Lan. Theo tuổi tác và thời gian làm việc ở nhà họ Thẩm, những việc vặt vãnh nặng nhọc như cần bà làm nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/trung-sinh-toi-quyet-nhuong-chong-cho-tra-xanh/chuong-299.html.]
Cô vội bước tới: “Dì Tào, để giúp dì quét nhé.”
Dì Tào hiền hậu cô: “Tôi cũng việc gì, lớn tuổi , làm việc chân tay mới cho sức khỏe.”
Dạo Chơi Chân Trời Góc Bể Một Phen
Hứa Thanh Lăng thấy bà vẻ thích làm, cũng ép buộc nữa.
Dì Tào quét : “Hoa hàng năm đều như , nở vài ngày là tàn . Hoa tàn, lá mới mọc lên. Lá mới mọc hơn hoa, xanh mướt, tươi mát, An Ngô thích cây mộc lan.”
Hứa Thanh Lăng nhớ đến phụ nữ Thượng Huệ Lan gặp thoáng qua, cũng cảm thấy hoa mộc lan phù hợp với tính cách của bà . Khi nở rộ sôi nổi, khi rụng quyết đoán, hề luyến tiếc cành cây nâng đỡ.
Người thời gian nở hoa của hoa đào ngắn, nhưng thực tế hoa mộc lan còn ngắn hơn, chỉ trong vòng một tuần, cành cây còn một cánh hoa.
Không trách , việc quá dứt khoắc, đôi khi gây nên thù hận.
Hứa Thanh Lăng vỗ cây mộc lan: "Tôi thấy sườn đồi nhỏ ở biệt thự Long Não cũng trồng nhiều cây mộc lan, còn to hơn nữa."
Dì Tào dừng tay : "An Ngô đưa cô đến biệt thự Long Não ?"
Hứa Thanh Lăng: "Ừm. Tôi theo vài . Anh phá sập biệt thự Long Não, dự định xây dựng . Thầy giáo của đang phụ trách thiết kế nội thất cho căn nhà mới, cùng họ vài ."
Dì Tào "À" một tiếng, những bông hoa tàn mặt đất quét dọn thành một đống, bà cúi bỏ đống hoa đó túi lưới. Cuối cùng vẫn già , xương cũng cứng , cúi xuống thì tiếng "cạch cạch" xương khớp.