Hôm nay Thẩm An Ngô tự lái xe, Hứa Thanh Lăng ở ghế phụ, thắt dây an , nhịn hỏi: "Bộ đồ của em ?"
Sao chứ? Lúc nãy trong khoảnh khắc đó, đột nhiên dẫn cô gặp Thẩm Hưng Bang nữa, mà chỉ để cho riêng
Bóng cây bên ngoài cửa sổ ngừng lướt qua, ánh mắt Thẩm An Ngô trầm xuống về phía . Một lúc lâu cuối cùng cũng nhịn mà chuyển ánh mắt sáng cô, nhưng trả lời câu hỏi của cô.
"Chúng mua một thứ ."
…
Trước cửa hàng trang sức hiệu C ở trung tâm thành phố Cửu Giang, nhân viên bán hàng đang lau chùi những món đồ trưng bày bên ngoài quầy. Nghe thấy động tĩnh phía , đầu , một đôi tình nhân đôi bước .
Mắt nhân viên bán hàng liền sáng lên, tiến lên đón: "Quý khách cần gì ạ?"
Người đàn ông mặc áo sơ mi trắng, cổ tay đeo một chiếc vòng rõ tên, toát lên vẻ quý phái kiêu ngạo.
Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y bạn gái, mắt đảo qua quầy hàng: "Nhẫn đôi."
Hứa Thanh Lăng ngờ Thẩm An Ngô lái xe một nửa đường nhất quyết dẫn cô mua nhẫn, kéo đến cửa hàng xa xỉ phẩm .
Nhân viên bán hàng lấy mấy cặp nhẫn đôi, rẻ nhất cũng mười nghìn đồng một chiếc, một cặp là hai mười nghìn đồng . Thẩm An Ngô thiếu tiền, nhưng cô cảm thấy cần thiết.
Nhẫn là thứ quá riêng tư, bọn họ là yêu thật sự, mua về để đối phó với trường hợp tạm thời bỏ , thật lãng phí.
Thẩm An Ngô lấy ví tiền từ trong túi chuẩn thanh toán, bên cạnh giữ , Hứa Thanh Lăng kéo tay ngoài.
Trên đường đến bãi đậu xe, Hứa Thanh Lăng theo , lải nhải suốt dọc đường, Thẩm An Ngô bất lực trời: "Không mua thì thôi ."
Hứa Thanh Lăng ngẩng đầu, trong tầm mắt chỉ khuôn mặt nghiêng của , sắc mặt nhàn nhạt biểu lộ cảm xúc, đôi môi mỏng mím chặt.
Dạo Chơi Chân Trời Góc Bể Một Phen
Tâm trạng của đôi khi thật khó đoán, ngăn tiêu tiền, vui.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/trung-sinh-toi-quyet-nhuong-chong-cho-tra-xanh/chuong-291.html.]
Trên đường phố ở trung tâm thành phố Cửu Giang hai bên đều là những bán hàng rong, Hứa Thanh Lăng giữa đám đông nhộn nhịp với bóng lưng : "Nếu thật sự thấy cần nhẫn đôi, em tặng một cặp !"
Thẩm An Ngô dừng bước, đầu liền thấy cô đang bên cạnh một quầy hàng trang sức, cái trán trơn bóng cúi xuống, đang chăm chú lựa chọn thứ gì đó.
Anh bước tới, liền thấy cô cầm lên một cặp nhẫn, đặt trong lòng bàn tay, tủm tỉm : "Cái giống với cặp lúc nãy ?"
Vẻ mặt như đang khoe kho báu đó khiến Thẩm An Ngô nhất thời nghẹn lời. Cô dường như sợ đồng ý, vội vàng đeo một chiếc ngón giữa bàn tay của , những ngón tay thon dài lắc lư mặt : "Em chuyện với ông chủ , 10 đồng một chiếc."
Nói xong cũng mặc kệ đồng ý , đeo chiếc nhẫn còn ngón giữa bàn tay của .
Thẩm An Ngô đầu tiên đeo nhẫn đến từ một quầy hàng ven đường, 10 đồng một chiếc, chất liệu rõ.
Chủ quầy hàng là hai cô gái trẻ, bày hàng nhiều ngày như , đây là đầu tiên thấy một đôi tình nhân đôi như .
Người đàn ông trông lớn hơn bạn gái vài tuổi, đang cúi đầu bạn gái đeo nhẫn ngón tay với vẻ mặt cưng chiều.
Hai họ bỗng nhiên cảm giác như đang xem phim thần tượng giữa đường phố, đồng thời , che miệng .
Mua xong nhẫn, đến bãi đậu xe lấy xe. Thẩm An Ngô mở hộp đựng đồ ở ghế lái, lấy một chiếc hộp, đưa cho Hứa Thanh Lăng.
Hứa Thanh Lăng mở xem, sững , là một sợi dây chuyền kim cương nạm đầy đá. Không đến những viên kim cương nhỏ dây chuyền, chỉ riêng viên kim cương chủ ở mặt dây chuyền trông cũng ít nhất 10 cara.
Cho dù là hiểu về kim cương như cô, cũng sợi dây chuyền thể mua một căn nhà ở Thượng Hải.
Hứa Thanh Lăng há hốc mồm: "Cái quá..."
Thẩm An Ngô mặc kệ cô gì, nghiêng gần, đeo dây chuyền cổ cô, giọng điệu cho phép từ chối: "Đồ trang sức là của để , hôm nay em nhất định đeo."
Hứa Thanh Lăng "Dạ" một tiếng, cho dù là nhẫn đôi dây chuyền, lẽ đều là nghi thức cần thiết cho buổi gặp mặt hôm nay.