Trùng sinh thập niên 70: Bà cụ tai quái mượn không gian làm lại cuộc đời. - Chương 52: Có nãi nãi là thương cháu nhất trần đời

Cập nhật lúc: 2026-05-11 02:06:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vương Hải Phong tay xách nách mang hai túi đồ lớn, cùng Hồ Chấn lững thững tiến về phía nhà họ Hồ. Từ đằng xa, thấp thoáng bóng chôn chân cổng viện, tuyết phủ trắng xóa cả mái đầu, vương đầy đôi vai gầy guộc.

Hồ Chấn bỗng khựng , hối hả sải bước thật nhanh. Nhìn khuôn mặt nhợt nhạt, tái nhợt và lớp tuyết đọng Vương Đông Mai, lòng hoảng hốt. Anh vội vàng vươn tay phủi sạch lớp tuyết lạnh lẽo vai cô.

"Nương, nương đây? Trời buốt giá thế , nương nhà tránh rét?"

Khóe mắt Vương Đông Mai đỏ hoe. Nhìn con trai gầy rộc trông thấy, trái tim cô như ai đó bóp nghẹt. Cô , vội vàng gạt giọt nước mắt lăn dài, nắm chặt lấy bờ vai con.

"Không lạnh, nương chẳng thấy lạnh chút nào. Biết hôm nay con về, nương đây ngóng con đấy!"

"Con về là về hẳn mà, nương ngoài trời chịu trận. Thôi, con mau nhà ."

Sau vài lời dặn dò con trai, Vương Đông Mai mới dời sự chú ý sang Vương Hải Phong. Dẫu cùng thuộc một đại đội sản xuất nhưng khác thôn, nếu chuyện hệ trọng, em trong nhà hiếm khi sang thăm .

Trong lòng cô bỗng dấy lên một dự cảm chẳng lành.

"Lão lục, em cũng theo đến đây?"

Nhìn bộ dạng xót xa của chị cả, lòng Vương Hải Phong bỗng chùng xuống. Con cái vất vả nơi đất khách quê , làm nào thể an tâm tĩnh tại. Anh thầm nghĩ, liệu khi đầu tắt mặt tối ở mỏ than, lão nương ở nhà mỏi mắt trông ngóng trở về giống như chị cả .

"Em cất công đưa Hồ Chấn về tận nhà một chuyến, sẵn dịp sắm sanh chút quà cáp biếu chị. Sắp Tết đến nơi , em rẽ qua thăm một thể, kẻo đến Tết bão tuyết mịt mù lặn lội sang ."

Lòng Vương Đông Mai chợt ấm áp lạ thường. Cô đinh ninh đó là lời dặn dò của nương, mừng rỡ nghênh đón nhà.

Ma Xa Bích động tĩnh liền lật đật tụt khỏi giường đất, vội vã khoác chiếc áo bông lụ khụ chạy .

"Ôi chao cháu ngoan của , nghỉ việc về đấy . Làm lụng mỏ than khấm khá cháu?"

Nét mặt Hồ Chấn thoắt buồn so. Rõ là thấy mặt cháu về đến nhà, kịp để cháu thở dốc vội vã sấn sổ vòi tiền.

"Dạ, cũng tạm nãi nãi ạ."

"Tạm là tạm thế nào! Việc mỏ than khổ ải cực nhọc, kiếm thêm chút đỉnh thì ngày ngày nhai bánh ngô với dưa chua kham khổ, sức vóc suýt nữa thì kiệt quệ. Trước mặt nãi nãi, cháu giả đò kiên cường làm gì. Hồ Chấn , sáu đây nhiều lời , cả cái nhà họ Hồ chỉ nãi nãi là thương cháu nhất. Có lời gan ruột nào cháu thể thổ lộ với nãi nãi cơ chứ?"

Vương Hải Phong bỗng dưng hét toáng lên, khiến ba sợ điếng hồn. Tròng mắt Hồ Chấn đảo lịa lịa, thừa dịp ai để ý, lén giấu hai tay lưng, tự véo mạnh đùi một cái đau điếng.

"Dạ , sáu chí . Cái chốn mỏ than đó quả thực dành cho con . Làm việc mặt đất mà tay chân nứt nẻ tứa m.á.u vì lạnh cóng. Làm hầm lò thì ẩm ướt, đôi khi tăng ca đến tận chín, mười giờ đêm. Thức ăn đồ uống đắt đỏ. Nãi nãi ơi, con... con sang năm làm nữa . Hay là nhường suất cho Tài Tuấn ạ!"

Vừa dứt lời, liền chìa đôi bàn tay làm bằng chứng. Quả thực, hai bàn tay Hồ Chấn chằng chịt vết nứt nẻ, mu bàn tay sưng tấy, rỉ nước vàng đục ngầu, thậm chí rướm cả m.á.u tươi. Tất thảy đều là di chứng của cái lạnh buốt giá.

Hồ Tài Tuấn đang thập thò dòm ngó từ trong phòng qua khe cửa sổ. Nghe Hồ Chấn nằng nặc đòi bỏ việc, đòi nhường suất cho , sợ xanh mặt, lập tức tụt khỏi giường đất, toan tông cửa bỏ chạy thì cha tóm chặt .

Ma Xa Bích xót xa cho cháu út cưng, đời nào bà nỡ để nó chịu cái cảnh khổ ải trần ai .

"Cái thằng bé , nãi nãi xót cháu đứt ruột. phận nông dân chúng vốn sinh cơ hàn, sống thì c.ắ.n răng chịu đựng, chăm chỉ làm lụng. Tên tuổi ghi danh mỏ than , thể . Thế nhé, mai mốt lên mỏ than, cháu ráng ăn uống t.ử tế chút. Rồi xem trong làng ai Cung Tiêu Xã thì nhờ họ mua cho hai lọ dầu dưỡng ẩm, bôi là êm ngay."

Vương Đông Mai xót con, nước mắt rơi lả chả, nghẹn ngào thút thít nhưng tuyệt nhiên dám hé răng phản bác nửa lời. Cảnh tượng khiến Vương Hải Phong tức lộn ruột, lườm nguýt đến rách cả mí mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/trung-sinh-thap-nien-70-ba-cu-tai-quai-muon-khong-gian-lam-lai-cuoc-doi/chuong-52-co-nai-nai-la-thuong-chau-nhat-tran-doi.html.]

"Nãi nãi, con..."

"Lời nãi nãi bộ lọt lỗ tai cháu ?"

Hồ Chấn rơm rớm nước mắt gật đầu. Cậu móc từ trong túi hai mươi chín đồng bạc, kèm theo hai tấm phiếu vải, một tấm phiếu đường và một tấm phiếu thịt. Từ trong chiếc túi xách, lấy thêm một cân thịt lợn và nửa cân kẹo, ngoan ngoãn giao nộp bộ.

"Nãi nãi, đây là phân nửa tiền công và tem phiếu của con. Kẹo và thịt là quà mỏ than thưởng thêm. Bọn con chỉ là công nhân thời vụ nên đãi ngộ hậu hĩnh như công nhân chính thức."

Gương mặt Ma Xa Bích bừng sáng rạng rỡ. Vừa đón lấy đồ đạc, bà lập tức săm soi đếm kỹ từng đồng từng cắc. Ánh mắt láu cá của bà quét một lượt từ đầu đến chân Hồ Chấn, dừng chiếc túi trong tay Vương Hải Phong.

"Cậu sáu thông gia , cái túi tay là..."

"À, nương dặn mang chút quà Tết đến biếu đại tỷ. Bà cụ bảo năm ngoái kịp cho qua thăm đại tỷ, chờ Tết năm nay sẽ bù đắp. Thím , còn chút chuyện riêng nhỏ to với đại tỷ, quấy rầy thím nữa nhé."

Vừa , đẩy Vương Đông Mai trong buồng. Ma Xa Bích ôm khư khư đồ đạc bước nhà, sang Hồ Quảng Bình thì thầm: "Lão già , ông bảo thằng Hồ Chấn ranh con liệu giấu giếm tiền bạc ?"

"Nó thì lấy cái mưu mô quỷ quyệt . Cái nết của cả nhà thằng Cả bà còn lạ gì?"

"Nói cũng !"

Từ Bông Cải và Hồ Tiếu Tiếu thấy họ bước liền nhanh nhảu bưng hai bát gừng ấm nóng mời.

"Cháu chào sáu."

"Mau uống cho ấm ."

Vương Hải Phong nhấp ngụm gừng, đưa mắt bà chị cả đang thút thít, rể lầm lì cục mịch và đứa cháu trai ngoại, một cơn thịnh nộ bùng lên trong lòng .

"Đừng nữa đại tỷ, nhức đầu lắm. Mấy thứ là Hồ Chấn sắm sửa cả đấy. Tôi e cái bà già tham lam nhà chị vòi vĩnh, nên mới lặn lội theo về đây. Bông Cải, cháu mau cất kỹ . Tiểu Chấn, tiền lương của em đưa cả cho tẩu t.ử em giữ. Thấy em là phát cáu."

Từ Bông Cải vốn tính ngoan ngoãn, răm rắp lời. Cô lập tức cất kỹ hai túi đồ chiếc rương giường đất khóa chặt , hề ý tọc mạch xem bên trong là gì nảy sinh lòng tham chia chác. Tiền tài nên phô trương, ai mà tai vách mạch rừng nào đang rình rập giữa ban ngày ban mặt.

Hồ Chấn dốc bộ tiền bốn mươi đồng và đống tem phiếu còn đưa cho Từ Bông Cải. Nhìn đôi bàn tay nứt nẻ, tứa m.á.u của em chồng đang chìa , trái tim Từ Bông Cải như thắt .

"Nhị , tay em thương tích đầy thế ."

"Em... em . Năm nào mùa đông tay em chẳng nứt nẻ, chỉ là năm nay phần tệ hơn chút xíu thôi. Không , chị Chí Anh sắm cho em hộp sáp nẻ , chịu khó bôi vài hôm là láng mịn ngay."

"Ô ô ô ô..."

Vương Hải Phong dằn mạnh chiếc bát xuống bàn. Nhìn một căn phòng những con ủ dột, ủ rũ, ngọn lửa giận dữ trong càng bùng cháy dữ dội.

"Đừng rên rỉ nữa! Người lớn nhu nhược hèn kém mới làm khổ lây sang con trẻ. Tiểu Chấn vì cớ gì mà lúc cày cuốc nhịn ăn nhịn uống, chẳng dành dụm chút đỉnh đem về cho gia đình ? Đại tỷ, tỷ phu, nếu hai thực tâm lo lắng cho Tiểu Chấn, thì liệu liệu mà tính chuyện ở riêng càng sớm càng . Bằng , với cái bản tính ươn hèn của hai , chỉ tổ chuốc họa, liên lụy đến tương lai của con cái mà thôi."

Nói xong, dứt khoát đẩy cửa bước , để căn phòng chìm trong bầu khí im lìm tĩnh lặng.

Từ Bông Cải nhét vội xấp tiền giấy túi áo, vỗ mạnh một cái xuống mặt bàn giường đất. Cô thầm nghĩ, những lời sáu thốt ắt hẳn cũng là hàm ý của nhà họ Vương. Chỉ cần sự hậu thuẫn vững chắc từ nhà họ Vương, cộng thêm sự hỗ trợ từ nhà đẻ, cô càng thêm vững tin quyết định ở riêng .

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Vương Hải Phong xuýt xoa chà xát đôi bàn tay tê cóng, rảo bước về nhà. Vừa đến cổng, mùi thức ăn thơm lừng từ trong sân thoang thoảng bay khiến lòng ấm áp lạ thường. "Tổ vàng tổ bạc bằng tổ ch.ó nhà ", đúng là chẳng tuyệt vời bằng mái ấm gia đình.

Loading...