Trùng sinh thập niên 70: Bà cụ tai quái mượn không gian làm lại cuộc đời. - Chương 51: Cháu ngoan của bà biết thương người
Cập nhật lúc: 2026-05-11 02:06:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Thanh Chu Xuân Hà dìu bước tiến nhà chính, khoan t.h.a.i chọn một chỗ , tĩnh lặng nhường gian cho gia đình đoàn tụ trong khí ấp áp, mừng rỡ.
Tiền Mạch T.ử vẫn mang bản tính e dè lão thái thái, ngay khi bà bước nhà liền vội vàng buông tay con trai .
Trương Tú Lan thì mỗi tay nắm chặt một đứa, đôi mắt rưng rưng xót xa vô hạn.
Lưu Ái Quân cũng túm chặt cánh tay Vương Chấn Hoa, nụ rạng rỡ nở môi giấu nổi niềm vui sướng.
"Bình an trở về là , dọc đường chuyện đều suôn sẻ chứ?"
Vương Học Phong bước tới một bước, kính cẩn thưa: "Mọi sự đều thưa nãi nãi. Vốn dĩ bọn cháu khởi hành từ sớm, nhưng lục thúc nán tạt qua Cung Tiêu Xã mua sắm chút đỉnh nên mới trễ nải đôi chút."
Tô Thanh khẽ nhoẻn miệng , gật đầu mãn nguyện.
Lão thái thái vốn là khó đăm đăm, chẳng mấy khi nở nụ , mí mắt sụp xuống che khuất nửa con mắt, càng làm tăng vẻ khó gần, khắc nghiệt.
Từ ngày sống trong gian thanh tịnh, ngày ngày cơm no rượu say, trái cây ăn vặt thiếu thứ gì, nước linh tuyền bồi bổ, thể bà những kiện tráng mà làn da cũng hồng hào, sáng sủa hẳn lên.
Vương Học Phong báo cáo xong xuôi, khựng một nhịp, sực nhớ tới việc nộp bổng lộc. Cậu rảo bước tới bên chiếc túi lớn, móc hai trăm bốn mươi lăm đồng, hai hào bảy xu.
"Nãi nãi, đây là bộ tiền công của bọn cháu. Vốn dĩ bọn cháu dành dụm ba trăm lẻ chín đồng, còn chút phiếu dầu hỏa, phiếu gạo và phiếu đường. vì tạt qua Cung Tiêu Xã sắm sửa chút đỉnh nên giờ chỉ còn ngần ."
Cả nhà trông thấy xấp tiền giấy, ai nấy đều trố mắt ngạc nhiên.
Tô Thanh đón lấy xấp tiền, cẩn thận đếm . Bà chia cho Tiền Mạch T.ử và Lưu Ái Quân mỗi mười lăm đồng, Trương Tú Lan ba mươi đồng. Tiếp đó, bà chia đều cho bốn thanh niên trụ cột mỗi mười lăm đồng.
"Trước nãi nãi từng hứa sẽ phần thưởng, năm nay kiếm bao nhiêu thì cứ chia như thế . Chờ tới khi các cháu lên chính thức, sẽ tính toán !"
Đám Vương Học Phong cứ ngỡ nộp xong tiền công, nhiều nhặn gì cũng chỉ chia dăm ba đồng. Không ngờ mỗi thưởng nóng mười lăm đồng, tất cả đều là tiền riêng của họ.
Mấy trai tủm tỉm, thầm nghĩ: Nãi nãi nhà quả thực khác hẳn mấy bà lão cay nghiệt nhà .
Dương Ái Hoa mừng rỡ nhảy cẫng lên. Đã lâu gặp chồng, thấy gầy gò đen nhẻm, cô xót xa khôn xiết, thầm nhủ phen nhất định tẩm bổ cho những món ngon vật lạ.
Chẳng ngờ lão thái thái hào phóng ban cho mười lăm đồng tiền tiêu vặt, thật là một món quà hậu hĩnh.
"Cháu cảm ơn nãi nãi!"
"Nãi nãi là nhất, hắc hắc hắc..."
Tiền Mạch T.ử nắm chặt mười lăm đồng nóng hổi trong tay, tim đập thình thịch như trống gõ. Cầm tiền lớn như , lòng bà khỏi lo âu, thấp thỏm.
"Nương, nương cứ cầm , nãi nãi ban cho nương thì đó là của nương." Vương Bảo Quốc bên cạnh vỗ vỗ vai động viên vợ.
Tôn Quế Anh mắt cũng sáng rực Trương Tú Lan.
Trời ạ, bà chồng nhà bỏ túi ba mươi đồng bạc. Đây mới chỉ là lương công nhân thời vụ thôi đấy. Nếu lên chính thức, một tháng chẳng đút túi bốn năm chục đồng .
Số tiền quả là quá sức tưởng tượng!!!
Quan trọng hơn cả, Vương Học Văn và Hoàng Diễm Bình giờ đang làm đầu bếp thầu cỗ, công việc định rủng rỉnh. Chỉ cô và Vương Hướng Đông vẫn còn cày sâu cuốc bẫm đồng, còn đứa con trai nhỏ nuôi nấng.
Ba chồng chắc chắn cũng thấu sự tình, thâm tâm ắt hẳn sẽ sự thiên vị chăm sóc chứ!
Trương Tú Lan chẳng buồn ngẩng đầu cũng cảm nhận ánh mắt cháy bỏng đang chĩa . bà cố tình lờ , lảng tránh ánh . Ba mươi đồng trong tay là mồ hôi nước mắt của con trai con gái cày cuốc mới . Bà tính trích hai đồng cho đứa con gái đáng thương Thu Lệ, một nửa dành làm của hồi môn cho Chí Anh, nửa còn làm vốn liếng phòng cho những ngày bà làm chủ gia đình.
Phần lớn tiền cũng để lão đại quản lý, ai phép bạc đãi con trai lớn của bà!!!
"Tú Lan , con xem Học Văn và Diễm Bình nấu cơm xong . Hôm nay cả nhà đoàn tụ đông đủ, xắt thêm chút thịt sấy bồi bổ cho mấy thằng cháu trai. À, còn hai cái móng heo nữa, hầm chút củ cải làm bát canh nóng hổi cho tụi nó húp hẵng về phòng nghỉ ngơi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/trung-sinh-thap-nien-70-ba-cu-tai-quai-muon-khong-gian-lam-lai-cuoc-doi/chuong-51-chau-ngoan-cua-ba-biet-thuong-nguoi.html.]
"Vâng, nương, con ngay đây."
Tô Thanh dứt lời, toan bỏ tiền túi về phòng thì Vương Học Phong hối hả lôi từ trong túi một gói đồ, đưa cho Chu Xuân Hà.
"Thất thẩm, đây là quà bọn cháu và lục thúc cùng chung vốn mua biếu nãi nãi. Nhờ thím vất vả đem phòng giúp nãi nãi nhé."
Chu Xuân Hà đảo mắt mấy đứa cháu, Tô Thanh, lòng ngập tràn niềm vui sướng.
"Nương, xem kìa, mấy đứa cháu trai lớn của xót xa, thương yêu lắm đấy."
"Chứ còn gì nữa, đại tôn t.ử của là thương nhất, hơn cả cha nó luôn."
Mọi ồ lên, Vương Bảo Quốc đành bất lực giang hai tay.
Ông thừa nay lão nương vui vẻ nên mới đùa dăm ba câu bâng quơ. Nếu là lão nương thuở buông những lời , ắt hẳn trái tim ông sẽ đau như d.a.o cắt, chí ít ông cũng phân bua bày tỏ thái độ của .
Lý Hồng Mai chầu chực mãi mà chẳng thấy lão thái thái phát cho đồng nào, mặt mày đỏ gay tía tai vì tức giận. cô nào dám ho he cự cãi với chồng, bởi lẽ phía vẫn còn một cửa ải gian nan đang chờ cô vượt qua!
Vương Học Phong tay xách gói đồ bước đại phòng. Cậu lôi một gói t.h.u.ố.c lá mua biếu cha Vương Bảo Quốc. Tiếp đến là một chiếc khăn trùm đầu màu xanh lục sắm cho Tiền Mạch Tử, cùng với một cân đường đỏ ngọt ngào.
"Nương, sợi dây buộc tóc đỏ chót con tậu cho bé Đào Đào đấy. Lát nữa nương mang sang cho thím út nhé."
"Được , nương nhớ ."
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Vương Học Phong dứt lời liền thoăn thoắt xách đồ về phòng , chẳng màng đến hai đứa con trai đang quấn quýt, chỉ vội vàng giang tay ôm chầm lấy Từ Mỹ Linh.
Đại Bảo, Nhị Bảo mà thèm thuồng. Chúng cũng nhớ cha lắm, cũng khao khát cha bồng bế một cái!
"Trời đất ơi, làm cái trò gì thế , bọn trẻ đang kìa, bớt phóng túng ."
"Hắc hắc hắc, thì tại nhớ em quá bề gì? Đại Bảo, Nhị Bảo, xem cha mua gì cho tụi con : kẹo sữa Đại Bạch Thỏ, bánh bông lan, còn cả truyện tranh nữa. Thích nào?"
"Dạ thích lắm, cha là một."
"Cha tuyệt vời nhất trần đời, quá mất!"
Vương Học Phong âu yếm xoa đầu bọn trẻ, lưng lấy từ trong túi một chiếc khăn trùm đầu màu vàng rực rỡ cùng một hộp kem dưỡng da.
"Xem , cha sắm cho em đấy, ưng bụng ?"
Chiếc khăn màu cam dày dặn, ấm áp, hộp kem dưỡng da tỏa hương thơm dìu dịu. Gương mặt Từ Mỹ Linh ửng hồng, cô khẽ mỉm âu yếm , nhưng nụ vội vụt tắt, cô giơ tay khẽ đ.á.n.h vai .
"Anh xem kìa, chút tiền là vung tay quá trán, chẳng tích cóp gì cả. Từ nay cấm sắm sửa mấy thứ phù phiếm nữa, lãng phí tiền của lắm!"
Vương Học Phong dúi gọn mười lăm đồng tiền lòng bàn tay cô.
"Sắm sửa cho con em thì gọi là lãng phí . Tiền nong giao hết cho em quán xuyến, yên tâm tuyệt đối. Mỹ Linh , mai mốt cuộc sống của chúng sẽ ngày một phất lên thôi."
Từ Mỹ Linh khẽ "Vâng" một tiếng, về phía tủ đầu giường, cẩn thận lấy một đôi giày sĩ quan mới cóng.
Đôi giày da mũi to, bên trong lót lớp lông cừu êm ái, dày dặn ấm áp vô cùng. Vương Học Phong trợn tròn mắt kinh ngạc.
"Anh đừng chê nãi nãi cho ít tiền nhé, nãi nãi thương lắm đấy. Đôi giày giá mười lăm, mười sáu đồng, còn tem phiếu nữa cơ. Nãi nãi lặn lội già cõng chiếc gùi lên tận trấn mua cho các đấy. Sáng sớm tinh mơ nãi nãi giục Học Văn dậy hầm canh nấu nướng, chuẩn bếp lò nhỏ đun sẵn nước gừng đường đỏ, chỉ chực các về là đồ uống ấm bụng ngay."
"Sự thật hả em?"
"Em lừa làm gì. Học Phong , em cảm thấy cuộc sống gia đình dạo cứ gọi là ấm áp vô cùng."
Trong lòng Vương Học Phong đan xen vô vàn cảm xúc. Thuở bé, luôn cho rằng nãi nãi là cay nghiệt, thô bạo, đặc biệt khoái bắt nạt . Mấy em hồi đó chẳng ít lén lút mắng c.h.ử.i bà là "lão già bất tử".
Ôm đôi giày sĩ quan nặng trĩu trong tay, cảm thấy lồng n.g.ự.c như đè nén đến nghẹt thở. Cùng chung tâm trạng là Vương Hướng Vinh, Vương Chí Anh và Vương Chấn Hoa. Trái tim họ như mèo cào ch.ó cắn, đau nhói tê dại, ruột gan cồn cào khôn tả.