Trùng sinh thập niên 70: Bà cụ tai quái mượn không gian làm lại cuộc đời. - Chương 47: Gừng càng già càng cay

Cập nhật lúc: 2026-05-11 02:06:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trưa hôm , bên ngoài râm ran tin đồn rằng lão đại nhà họ Lý lúc vệ sinh kẻ nào thất đức ném pháo chuột hầm cầu, nổ tung tóe văng đầy uế vật lên .

Nghe tin , Lý Hồng Mai thậm chí còn bật thành tiếng. khi "nạn nhân" chính là cả nhà , nụ môi cô liền tắt lịm, cô cuống cuồng vội vã chạy thục mạng về nhà.

Từ trưa hôm đến trưa hôm nay, cô vẫn dám bén mảng sang phòng lão thái thái để ngó ngàng đến con trai. Thâm tâm cô lo lắng, nhưng ngẫm dẫu cũng là ruột của ba đứa trẻ, trách cứ thì trách cứ, cùng lắm cũng chỉ đến thế là cùng. Thôi thì cứ để đấy mặc kệ.

Đức Phúc hạ sốt, suốt quá trình ốm đau đều do nãi nãi kề cận chăm sóc, cảm động tủi . Đôi mắt to tròn rưng rưng, lúc ngước , nước mắt cứ lã chã tuôn rơi.

"Đứa nhỏ ngoan, đừng nữa. Cháu với Mạ và Nhiều Đóa, ba chị em cũng thật là bướng bỉnh. Sao thể tự ý lấy trộm đồ bỏ chạy về nhà thế . Nhìn xem, đồ đạc thì lấy về , nhưng hai chị cháu tẩn cho một trận tơi bời, còn cháu thì ốm thập t.ử nhất sinh."

"Cháu nhất quyết lấy về! Đó là đồ của cha cháu, là đồ do chính tay nãi nãi sắm cho cha cháu, mắc mớ gì dâng cho đại cữu! Bọn họ đối xử tệ bạc với cháu và chị. Trước đây mỗi sang nhà bà ngoại, cháu đều gom hết đồ ngon mang , cuối cùng còn rước lấy những lời nhiếc móc. Cháu nhất định để bọn họ xơi thịt nhà !"

"Đồ vật thì xá gì so với mạng sống của các cháu? Một đứa trẻ ranh giữa tiết trời đông rét buốt như thế mà cứ cắm đầu cắm cổ chạy về nhà. Rủi dọc đường gặp bất trắc thì tính ? Lỡ rơi tay bọn mìn thì cả đời đừng hòng còn gặp mặt . Mạng nhỏ cũng chẳng giữ nổi ?"

Đức Phúc doạ cho khiếp vía co rúm . lúc , Chu Xuân Hà bưng một tô mì sợi thái mỏng bốc khói nghi ngút bước , theo là hai chị em Mạ và Nhiều Đóa với gương mặt sưng vù, tím bầm.

Hôm qua kịp để ý bọn trẻ, hôm nay trông thấy t.h.ả.m cảnh của hai cô cháu gái, mặt Tô Thanh sầm . Cái nhà họ Lý quả thực chẳng thể thống gì!

"Nương , đừng doạ Đức Phúc nữa, thằng bé . Bé ngoan, Học Văn đặc biệt nấu cho cháu tô mì đấy. Mau ăn , ăn no mới mau khỏi bệnh."

"Cháu cảm ơn thất thẩm."

Chu Xuân Hà âu yếm xoa đầu Đức Phúc. Thằng bé quả là chủ kiến, gan hơn . cũng chính vì thế mà đẩy bản cùng hai chị gái vòng hiểm nguy, khổ sở. Âu cũng là vì tuổi đời còn quá nhỏ !

Tô Thanh buông tiếng thở dài, xoay mở cánh tủ rương đầu giường, lôi hai vại hoàng đào đồ hộp thơm ngon.

"Con gọi Thiết Trụ tới đây, cho hai em tụi nó ăn chung một lọ. Mạ với Nhiều Đóa ăn chung một lọ."

"Nương, cứ dành hết cho Đức Phúc ăn tẩm bổ . Thiết Trụ ốm đau bề gì , cho nó ăn những thứ cao sang tinh tuý thế làm gì?"

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

"Ta bảo con gọi thì con cứ ! Hôm qua Thiết Trụ cũng tất bật cùng chăm lo cho Đức Phúc đấy chứ. Thằng bé hiểu chuyện lắm, yêu thương, chăm sóc ca ca của . Đứa trẻ ngoan ngoãn, sống tình cảm thế xứng đáng nâng niu."

"Dạ!"

Chu Xuân Hà mừng rỡ chạy khỏi phòng. Chẳng mấy chốc nàng kéo Thiết Trụ tới. Vừa tin thưởng thức hoàng đào, thằng nhóc mừng húm ré lên một tiếng, nhưng vội vàng lấy tay bưng miệng , sợ kẻ nào dòm ngó. Mấy món sơn hào hải vị vốn dĩ khan hiếm.

Tô Thanh gặng hỏi Mạ, Nhiều Đóa cùng Đức Phúc về suy nghĩ của chúng đối với Lý Hồng Mai, cũng chẳng buồn lựa lời khuyên giải. Bà là bậc trưởng bối, cốt yếu là chăm nom bao bọc chúng thật chu đáo. Trẻ con dẫu còn nhỏ tuổi nhưng chẳng hề ngốc nghếch. Chúng cảm nhận riêng, tự thấu tỏ ai thật tâm, ai giả tạo với .

Gần đến Tết, mỏ than bắt đầu nhộn nhịp, tất bật. Hai tháng trời ròng rã dốc sức làm lụng mỏi nhừ, cuối cùng cũng tới ngày xả . Bọn thợ đợt từ đại đội Hồng Tinh lên là công nhân thời vụ. Nhóm làm hầm lò mức lương nhỉnh hơn chút đỉnh, mỗi tháng bỏ túi năm mươi lăm đồng. Sau khi trừ khoản ăn uống, hai tháng gom góp ngót nghét gần sáu mươi đồng, nào tằn tiện thì dư tầm chín chục đồng.

Năm đinh tráng nhà họ Vương chỉ làm việc ở mặt đất nên lương cố định là bốn mươi lăm đồng. Riêng Chí Anh thì thu nhập kém hơn chút. Cô nàng chỉ lo việc nhặt rau, đ.á.n.h chảo trong nhà ăn. Vốn tính thật thà, chăm chỉ, thấy việc là lao cướp làm nên lòng . Đôi lúc thức ăn thừa, cũng ưu ái cho cô xúc thêm một cặp lồng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/trung-sinh-thap-nien-70-ba-cu-tai-quai-muon-khong-gian-lam-lai-cuoc-doi/chuong-47-gung-cang-gia-cang-cay.html.]

Trưa nay, nhà ăn còn dư cả một âu cải trắng xào tóp mỡ. Vương Chí Anh ngỏ ý với quản lý, đem bắc lên chiếc bếp lò nhỏ đun , chế thêm chút nước. Lưu đại nương phụ trách bếp núc còn dúi trộm cho cô nửa bìa đậu hũ thái nhỏ, thế là ngay một nồi canh ngon lành.

Cô dùng chiếc chậu nhỏ múc canh, khệ nệ bưng khu vực ăn uống hội họp cùng các em.

"Lục thúc, ca ơi, em tận dụng đồ thừa trong bếp chế biến thành nồi canh . Em rắc thêm chút bột ớt, ăn bát canh nóng hổi hôi hổi là đảm bảo một buổi chiều khỏi lo rét buốt."

"Vất vả cho Chí Anh quá!"

Vương Hướng Vinh vội vàng xúc phần cơm trong hộp, rót thêm bát canh nóng hổi. Húp một ngụm men theo thành bát, cả cơ thể ấm rực lên sảng khoái.

"Ái chà~ Đã thật đấy! Tao tỏ cớ vì nãi nãi xúi Chí Anh xin làm nhà ăn. Hoá là nãi nãi tính kế, tìm đủ cách để chăm lo cho cái bao t.ử của em đây mà!"

Vương Hải Phong nhớ tới bà ở nhà, kiềm phụt thành tiếng.

Bởi thế mới câu "gừng càng già càng cay". Lão thái thái thừa đội bảo vệ mỏ than từng khúc mắc ẩu đả với nhóm họ. Thế nên, ngay từ ngày đầu bước chân đến mỏ than làm việc, bà chuẩn sẵn một tảng thịt bò tương, măng chua ớt ngâm tự tay nhà muối và một hũ rượu Phượng Tường thượng hạng.

Bà giao phó cho xách đồ mời đội bảo vệ một chầu nhậu, đồng thời biếu mỗi một hũ măng ngâm. Món đồ nhà quê dẫu chẳng xa xỉ, đắt đỏ nhưng vô cùng tinh tế, khiến nhận cũng cảm thấy ấm áp, nể nang.

Mọi sinh sống ở đời, cốt yếu cũng vì miếng cơm manh áo. Lắm lúc rơi cảnh " bất do kỷ", đành nhắm mắt làm ngơ, miễn thông cảm cho . Vương Hải Phong ý tứ đặt ở thế hạ phong khiêm nhường.

Sau ba chén rượu bụng, ân oán dường như xoá nhoà, bắt đầu với đám bảo vệ. Đến lúc ngà ngà say, vuốt ngược mái tóc, để lộ vết sẹo khâu chằng chịt ngày Ngũ Đại Khuê xáng vỡ đầu.

Cũng đều là phường xuất nghèo khó bần hàn, thấu hiểu cái cảnh Ngũ Đại Khuê ngang tàng bá đạo coi trời bằng vung. Đám bảo vệ mỏ than từng nếm đủ trái đắng của cái gai mắt , thế nên sợi dây đồng cảm càng siết chặt.

"Anh Phùng đội trưởng đội bảo vệ khen cái món măng ớt nhà làm hợp khẩu vị gia đình lắm. Đợi ăn Tết xong lên đây, em nhớ xách thêm mấy hũ nữa nhé!"

"Vâng, lục thúc. Cháu Hồ Chấn rỉ tai là chắt bóp gần chín mươi đồng đấy. Nghe mà cháu thèm thuồng ngứa ngáy quá, cháu cũng tính xuống hầm lò làm."

Vương Hải Phong vung đũa gõ "cộc" một cái đầu Vương Chấn Hoa.

"Xuống hầm lò lao lực khổ sai, ngày nào cũng độn bánh ngô trừ cơm, chỉ đắp chăn nhịn đói qua ngày. Nếu kiếm chác đống tiền như thế thì đúng là ma quỷ ám! Một tháng đút túi ngót nghét hơn ba chục đồng, chú mày còn mộng tưởng cái gì nữa? Công việc của em làm gì mà nặng nhọc cơ chứ."

"Cháu kiếm thêm tiền! Nãi nãi bảo nộp hai mươi đồng tiền sinh hoạt phí về nhà, phần còn đưa cho cha , rốt cuộc tay trắng vẫn trắng tay."

"Nãi nãi nào phán quyết như ! Tiền công nhân thời vụ lương thấp, dĩ nhiên mức đóng góp cũng nhẹ gánh hơn. Hơn nữa nãi nãi là Hoàng Thế Nhân mà bóp nặn túi các khô kiệt, để chừa một cắc?"

Vương Chấn Hoa ngẫm thấy lục thúc cũng lý. Cứ thư thả về nhà dò xét tình hình xem . Đợi tới tháng sáu sang năm, lúc thăng cấp làm công nhân chính thức, lương lậu phúc lợi còn khấm khá hơn nhiều. Đấy mới thực là một cái bát sắt nuôi cả đời.

Vương Chí Anh ăn no, cẩn thận thu dọn bộ hộp cơm tay các em.

"Lục thúc, em quản đốc rỉ tai, năm nay mỏ than trúng quả đậm, doanh thu ngất ngưởng. Đợi đến lúc phát lương nghỉ lễ, chắc chắn sẽ thưởng hậu hĩnh cả nhu yếu phẩm lẫn tem phiếu. Chẳng thúc tính mua hai chiếc cặp sách mới cho Mạ và Nhiều Đóa ? Cứ chờ tới lúc phiếu vải, thúc Cung Tiêu Xã lựa cặp xách về làm quà cho các em ."

Hai mắt Vương Hải Phong sáng rực lên. Có đợt đích đưa hai con gái học, mới vỡ lở thành tích của các con ưu tú đến chừng nào. Nhiều Đóa dạo liên tục giành ngôi á khoa, thủ khoa của lớp. Đây là đầu tiên trong đời, làm cha như cảm nhận một niềm tự hào mãnh liệt, cháy bỏng trào dâng từ tận đáy lòng.

Loading...