Trùng sinh thập niên 70: Bà cụ tai quái mượn không gian làm lại cuộc đời. - Chương 46: Một người mẹ tốt của lũ trẻ

Cập nhật lúc: 2026-05-11 02:06:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cả nhà họ Lý đang xúm đay nghiến Lý Hồng Mai, chợt thấy nhà họ Vương rầm rập kéo đến, mặt mày ai nấy đằng đằng sát khí thì khỏi hoảng hồn. Ngón tay Lý mẫu hãy còn lơ lửng giúi trán Lý Hồng Mai, bên cạnh, mụ mợ cả cũng giật vội rụt tay .

Vương Vĩnh Cường xưa nay nổi danh là kẻ ngang ngược. Từ thuở bé lão thái thái nâng niu như ngọc hoàng thượng đế, lang bạt kỳ hồ ngoài phố cũng quen thói hống hách xưng vương xưng bá. Hơn hai mươi tuổi đầu, trong từ điển của từng tồn tại khái niệm "đàn bà con gái thì đánh". Nhìn thấy mấy đứa cháu gái đày đọa, lập tức lồng lộn nhảy dựng lên.

"Cái nhà chúng mày! Chúng mày nghĩ là cái thá gì mà dám tay đ.á.n.h nhà họ Vương hả? Mụ già rước họa , lão t.ử hôm nay liều mạng với chúng mày!"

Vương Vĩnh Cường lao như mũi tên, vung tay giáng liên tiếp mấy bạt tai trời giáng, quật ngã mụ đại tẩu Lý Hồng Mai xuống đất. Gã đàn ông bên cạnh mụ sợ tái xanh mặt mũi, miệng lắp bắp "Ối chao, ôi chao" lùi phía , tuyệt nhiên chẳng lấy nửa điểm ý định xông ứng cứu.

"Vương Vĩnh Cường, đồ súc sinh đáng c.h.ế.t nhà mày! Mày làm cái trò gì đấy hả? Mày dám đến nhà họ Lý xấc xược giương oai ? Mau dừng tay cho tao!"

Lý mẫu chồm tới toan lôi Vương Vĩnh Cường , nhưng hất mạnh một cái văng tung tóe góc tường. Lý Hồng Mai hoảng hốt chạy tới đỡ , nào ngờ giây tiếp theo, một cái tát nảy lửa từ Lý mẫu liền in hằn mặt cô .

"Cái đồ chổi nhà mày! Ngày lễ Lạp Bát êm ấm thế , mày dắt theo hai đứa lỗ vốn tới ám nhà họ Lý ? Tao đẻ cái loại ăn hại như mày để làm gì cơ chứ!"

"Nương, do con, con... Tam ca, ngăn thằng Cửu , nó đang làm cái quái gì thế ?"

"Làm cái gì ? Báo thù cho cháu gái chứ còn làm cái gì nữa! Cô xem Mạ và Nhiều Đóa đ.á.n.h thê t.h.ả.m thế nào kìa? Cô làm cái kiểu gì ? Còn cả Đức Phúc nữa, thằng bé tí tuổi đầu tự lếch thếch lội tuyết về nhà, sốt cao ngất lịm kìa! Nhỡ Lão Lục mà chuyện , liệu nó tha thứ cho cô hả!"

Lý Hồng Mai sợ hãi đến mặt mày trắng bệch. Không thể nào, nhà đẻ cách đại đội Hồng Tinh xa xôi là bao, băng qua hai ngôi làng là tới nơi cơ mà. Hồi cô cũng từng dẫn Đức Phúc mòn cả đường đấy thôi.

Nào xót con trai, mà là vì cô tức giận thằng bé chịu về phía , hai đứa con gái tẩy não xúi giục phản nghịch. Khó nhọc lắm cô mới trong tay chút đồ vật giá trị để nở mày nở mặt nhà đẻ, mà ba đứa con thông đồng lấy trộm đồ mang giấu.

Đức Phúc cô còn chẳng nỡ đánh, huống hồ Mạ với Nhiều Đóa cô nỡ lòng nào đụng tới ngón tay?

Nên khi đại ca, đại tẩu và nương tay giáo huấn bọn trẻ, cô đành ngậm bồ hòn làm ngọt cản ngăn. Cốt để bản vẻ "hiên ngang oai vệ", cô liền móc vội từ túi hai đồng bạc cứu viện cha , lúc đó gia đình mới tạm bằng lòng êm xuôi.

Cô hờn giận con trai là thế, nhưng trong thâm tâm chẳng bao giờ nghĩ thằng bé bỏ chạy chịu rét đến phát sốt. Càng nghĩ tới đứa con trai chịu cảnh đoạ đày, cô càng oán giận trừng mắt lườm nguýt hai cô con gái, trong bụng rủa xả lũ trẻ trăm vạn .

Mạ và Nhiều Đóa nép lòng Chu Xuân Hà, cũng giương đôi mắt đầy oán hờn đáp trả cô .

Vương Vĩnh Cường tẩn xong đại tẩu Lý Hồng Mai thì sang giáo huấn gã đại ca nhà họ Lý. Tên vốn dĩ là cục cưng vàng ngọc của nhà họ Lý. Thấy con trai cưng đ.á.n.h đập, Lý phụ Lý mẫu chịu yên, lập tức nhao nhao nhào tới can ngăn.

Vương Vệ Đông vốn là tay lực điền nhà họ Vương. Thằng Cửu là cục vàng cục bạc của nương ở nhà, ngày thường lỡ sứt mẻ xước xát gì nương cũng xót xa tiếc đứt ruột. Lần thương, xác định còn đường về nhà gặp nương.

"Đứa nào dám động một sợi lông của em trai tao? Nhà họ Vương chúng tao đông thế mạnh, chúng mày liệu hồn mà cân nhắc cho kỹ!"

"Trời cao đất dày ơi, chẳng để cho đường sống nữa ! Đang yên đang lành những ngày lễ tết vác xác tới nhà quậy phá, bức t.ử già ? Lý Hồng Mai cái đồ chổi nhà mày, mày cứ giương mắt nhà chồng ức h.i.ế.p đại ca đại tẩu, hành hung cha mày thế hả?"

Lý Hồng Mai lúc mới bừng tỉnh, vội vã lôi xệch Vương Vĩnh Cường .

"Lão Cửu, mày định giở trò gì thế hả? Tao là tẩu t.ử thứ sáu của mày đấy! Đồ rước họa nhà mày, mày làm tao bẽ mặt thế , tao sống nổi nữa! Tao cho mày , hôm nay mày mà tạ t.ử tế với cha chị tao, thì đừng hòng xong chuyện."

Vương Vĩnh Cường nhếch mép, đưa mắt đ.á.n.h giá cô từ đầu đến chân với vẻ cợt nhả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/trung-sinh-thap-nien-70-ba-cu-tai-quai-muon-khong-gian-lam-lai-cuoc-doi/chuong-46-mot-nguoi-me-tot-cua-lu-tre.html.]

"Cô tưởng cô là cái thá tẩu t.ử gì? Mặc kệ nhà cô hành hạ cháu gái , làm cháu trai sốt cao ly bì, còn bắt lão t.ử xin ? Bà nội nhà các !"

"Cái thằng du côn vô học , mày dám mở miệng thách thức tao thêm câu nữa xem?"

"Ôi trời ơi..."

Chu Xuân Hà vỗ về Mạ và Nhiều Đóa, đẩy các bé sang cho Hoàng Diễm Bình chăm sóc.

"Vĩnh Cường, đừng buông lời bất kính với lục tẩu nữa! Lục tẩu , tẩu bớt giận . Tình hình mắt Đức Phúc đang bệnh liệt giường, tẩu mau về nhà coi sóc con cái !"

"Đừng hòng! Vương Vĩnh Cường tạ với cha đàng hoàng, nếu nhất quyết về."

Lý mẫu đảo mắt láu cá, hai tay đập xuống đất đen đét, gào tru tréo hai tiếng mới lòi cái đuôi hồ ly : "Xin thì giải quyết cái quái gì? Lý Hồng Mai, mày banh mắt đại ca đại tẩu mày đ.á.n.h bầm dập kìa! Chẳng những xin mà còn đền bù thiệt hại. Chồng mày hiện giờ công ăn việc làm t.ử tế, nhà chồng mày cất cái nhà to tướng. Hôm nay mà ói năm mươi đồng bạc, chuyện tao bỏ qua !"

Lý Hồng Mai đòi tiền bèn làm thinh tỏ thái độ, còn Vương Vĩnh Cường thì xù lông nhím lồng lộn lên. Vương Vệ Đông sợ phun thêm những lời lẽ khó , liền vươn tay giật .

"Vĩnh Cường, lên trấn báo đội trị an, bảo là kẻ bạo hành trẻ con dã man. Xuân Hà, ngoài lôi đám đông đang lấp ló hóng chuyện đây. Xem thử ai đối xử với cháu nội cháu ngoại tệ bạc, nhẫn tâm thế ."

"Tam ca, tam ca ơi đừng làm thế! Chuyện mà bung bét , nhà họ Lý chúng còn mặt mũi nào sống ở cái thôn nữa!"

"Hừ, lục , thím quả là một tuyệt vời của đám trẻ con! Nương bảo , nếu thím còn lưu luyến cái nhà họ Lý , thì hôm nay khỏi xách dép về. Tiện thể mấy hôm nữa lão Lục trở về, để tự nó định liệu xem làm thế nào!"

"Cái... cái gì cơ?"

Lý Hồng Mai hồn xiêu phách lạc. Nhà họ Vương bây giờ đời sống sung túc lên hương, Vương Hải Phong kiếm công việc béo bở. Khổ sở ngần năm trời, cuối cùng cũng phất lên miếng ngon. Nếu lúc nhà họ Vương ruồng rẫy hất cẳng, cô làm cam tâm tình nguyện cho !

vội vàng sang Lý mẫu, hạ giọng năn nỉ: "Mẹ ơi, tạ với Mạ và Nhiều Đóa một câu . Xem nhà thứ gì thì bồi thường cho êm chuyện. Hải Phong giờ công ăn việc làm, con sẽ lén lút tiếp tế thêm cho và cha, ạ?"

Lý phụ hiểu ý con gái, kéo mạnh bà vợ đang dùng dằng chịu lời, móc vội hai đồng bạc nóng hổi nhét tay ném bẹt xuống chân Chu Xuân Hà.

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

"Cầm lấy, cầm lấy ! Coi như đây là tiền t.h.u.ố.c men chữa chạy. Còn Vương Vĩnh Cường hành hung nhà tao, ân oán coi như xóa sổ huề ."

Mặt Chu Xuân Hà và Hoàng Diễm Bình đanh , tái mét. Sống đời bao lâu, từng thấy nhà ngoại nào cạn tàu ráo máng như thế.

Lý Hồng Mai cun cút bám gót theo họ trở về nhà họ Vương. Trên suốt đoạn đường , chẳng ai buồn hé răng nửa lời với cô , khiến cô nơm nớp lo sợ. Về tới nhà, tin Đức Phúc đang nương nhờ trong phòng lão thái thái, mặt mũi cô càng xám xịt như tro tàn.

Mạ và Nhiều Đóa ló mặt, Tiền Mạch T.ử và Trương Tú Lan tất tả đun nước ấm cho các cô bé rửa tay ngâm chân, giúp quần áo tinh tươm, sạch sẽ.

Vương Vệ Đông, Vương Vĩnh Cường và Chu Xuân Hà rảo bước phòng lão thái thái, thuật bộ ngọn nguồn câu chuyện. Tô Thanh lẳng lặng gật đầu.

"Hôm nay mấy đứa mặt cho làm nãi nãi bày tỏ thái độ rành rọt. Đợi lúc thằng Lục về, sự tình cứ để tự nó giải quyết. Dẫu cũng là mầm m.á.u nó dứt ruột đẻ đang gánh chịu đau khổ. Xuân Hà , con cầm chỗ t.h.u.ố.c lau rửa cho Mạ và Nhiều Đóa. Dặn dò Học Văn nấu tô mì thịt băm cho bọn nhỏ no bụng, để chúng yên tĩnh nghỉ ngơi cho sức."

"Dạ, nương, con ngay đây."

Vương Vĩnh Cường trong lòng vẫn ấm ức hậm hực. Hắn cho rằng việc xắn tay áo cho nhà họ Lý một bài học như thế hãy còn nhẹ hều quá. Hắn liếc mắt dò xét thái độ của lão nương, ngoắt bước khỏi phòng.

Loading...