Trùng sinh thập niên 70: Bà cụ tai quái mượn không gian làm lại cuộc đời. - Chương 40: Con gái thì có gì đáng để nâng niu
Cập nhật lúc: 2026-05-11 02:06:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Về đến nhà, Tô Thanh vờ như dùng qua bữa. Bước phòng, bà lẳng lặng tiểu trấn Hạnh Phúc, tự thưởng cho một bát mì bò thơm lừng cùng hai đĩa dưa chuột trộn thanh mát. Ăn uống no nê dễ chịu, bà ngâm trong bồn nước nóng ở biệt thự, ngả lưng thư thái chiếc giường nệm êm ái.
Chu Xuân Hà thò đầu từ bếp rụt về. Chẳng mấy chốc, nàng bưng một bát gừng đường đỏ nóng hổi tiến về phía đại phòng.
"Nương, nương ngủ ạ? Con nấu bát gừng, trời đang giá rét, nương dậy uống một ngụm cho ấm , xua hàn khí nhé?"
Tô Thanh đang thiu thiu ngủ, tiếng gọi liền vội vàng rời khỏi gian. Bà đỡ lấy bát gừng, uống một cạn sạch trao bát cho con dâu. "Hôm nay ngoài mệt mỏi, chợp mắt một lát đây, con lo việc của con !"
"Vâng ạ. Nương , mua gì thì cứ bảo Hải Dương tiện đường làm mang về. Trời lạnh căm căm thế , đừng cất công nữa."
"Được , con cả."
Cô con dâu Chu Xuân Hà quả thực chê . Tay chân lanh lẹ, siêng năng, lúc nào nụ cũng thường trực môi. Đặc biệt đối với bà chồng , nàng vô cùng chu đáo. Kể từ đợt tổ chức tiệc hỷ đến nay, nàng càng thêm phần cung kính, răm rắp lời.
Ăn xong bữa trưa, Chu Xuân Hà trở về phòng, cầm kim chỉ tiếp tục khâu nốt đôi giày bông dang dở.
"Mẹ ơi, con ngoài chơi nhé?"
"Trời đang lạnh thế , con đừng chạy ngoài làm gì, ở nhà lôi sách vở mà ôn luyện. Nãi nãi con dặn đấy, sang năm nếu con chịu để tâm học hành t.ử tế, sẽ lấy củi nướng quất cho nát m.ô.n.g đấy."
Thiết Trụ hì hì: "Nãi nãi chỉ dọa thôi, nỡ đ.á.n.h con!"
"Con đó, chỉ giỏi dựa dẫm sự mềm lòng của nãi nãi nên mới sinh hư thế . Ra ngoài chơi cũng , nhưng đây để thoa chút kem nẻ cho. Cha con đặc biệt mua để bôi mặt, thoa tay cho con đấy, chỉ sợ con nứt nẻ thôi."
Thiết Trụ vui sướng nhảy cẫng lên, sà lòng Chu Xuân Hà. Nghĩ những ngày tháng ăn nhờ ở đậu chốn nông thôn thuở , làm gì những giây phút sung sướng, ấm áp nhường . Cảm nhận đôi bàn tay phụ nữ dịu dàng, ân cần lau mặt cho , trái tim Thiết Trụ bỗng dâng lên một niềm xao xuyến.
"Mẹ ơi, sinh thêm cho con một đứa em trai em gái nữa . Con quý cha lắm, càng yêu nãi nãi hơn. Mọi đều đối xử với con quá , ngày nào con cũng thấy vô cùng hạnh phúc."
Tay Chu Xuân Hà khẽ khựng . Nàng nào sinh cho Vương Hải Dương một đứa con. Kết hôn gần một năm , đêm nào hai vợ chồng cũng đầu tắt mặt tối, mà bụng vẫn chẳng thấy động tĩnh gì. Trong lòng nàng thực cũng như lửa đốt.
Nương hiện tại đối xử với nàng như , nếu nàng thể sinh cho Hải Dương một mụn con nối dõi, làm còn mặt mũi nào nương, làm xứng đáng với ơn nghĩa của nhà họ Vương.
"Mẹ , con chơi . À khoan, đội mũ con, chú ý cẩn thận nhé, mệt thì về nhà ngay."
"Vâng ạ!"
Nhìn dáng vẻ rạng rỡ, ngập tràn sức sống của con trai, nàng buông một tiếng thở dài thườn thượt. Tiến về phía mép giường đất, nàng định cầm kim lên thì bất chợt ngẩng phắt đầu. Nàng mang máng nhớ dạo lúc cùng tam tẩu thăm Vương Đông Châu, nương dường như từng nhắc đến việc quen một vị đại phu lão thành nào đó rành rẽ về các phương t.h.u.ố.c cổ truyền.
Đôi mắt khẽ chớp chớp, trong lòng Chu Xuân Hà âm thầm tính toán một nước cờ!
Đến lúc chạng vạng, bọn trẻ ngoài chơi đùa, lên núi hái rau dại, đào măng, nhặt củi cũng lục tục kéo về. Phía bên , ba chị em Chu Xuân Hà, Cúc Hương và Phượng Chi lo liệu tươm tất bữa cơm chiều.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Từ độ nhà mới cất xong, cả đại gia đình vẫn quây quần dùng bữa chung. Hai mâm cỗ dọn , mâm nam một bên, mâm nữ một bên, bày biện ngay tại gian nhà chính sát vách phòng Tô Thanh. Khói từ thức ăn bay lên nghi ngút, thơm lừng. Vừa bà hạ lệnh, cả nhà liền xúm xít nâng đũa.
Vương Bảo Quốc húp vội một ngụm canh bánh bột, ngoái đầu sang thưa với Tô Thanh: "Nương, sắp kỳ tránh rét . Hôm nay con phong phanh đội trưởng Trang ý định chia lương thực trong một hai ngày tới."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/trung-sinh-thap-nien-70-ba-cu-tai-quai-muon-khong-gian-lam-lai-cuoc-doi/chuong-40-con-gai-thi-co-gi-dang-de-nang-niu.html.]
"Ừm, chia thì cứ chia thôi. Sao thế, còn lão nương chinh tận nơi vác lương thực về cho các ?"
"Ấy, con dám ạ! Con chỉ thưa với nương một tiếng, chẳng năm nào nương cũng đích giám sát ?"
Tô Thanh lục lọi trong ký ức, thấy quả thực là . Năm nào nguyên chủ cũng tận mắt chứng kiến nhà họ Vương phân chia bao nhiêu lương thực, lẽo đẽo theo chiếc xe ba gác về tận nhà. Mục đích cốt yếu là để canh chừng xem đám trong nhà kẻ nào cả gan bớt xén tư lợi .
"Đấy là chuyện của ngày xửa ngày xưa . Năm nay . Rảnh rỗi cái công đó, thà ở nhà chơi đùa với Đào Đào bảo bối của còn hơn."
"A a ~, ha ha ha... a a..."
Tô Thanh lấy chiếc yếm quấn quanh cổ Đào Đào để lau nước dãi cho con bé. Cái mầm nhỏ mới nhú hai chiếc răng cửa là bắt đầu dãi rớt tèm lem, chảy ướt đẫm làm đỏ ửng cả hai khóe miệng.
"Xuân Hà , con nhớ dặn Hải Dương một tiếng. Ngày mai lúc tan tầm về nhà nhớ tạt qua mua cho nương cái đuôi lợn. Con nhóc Đào Đào cứ chảy dãi hoài, ninh cho nó vài bữa canh đuôi lợn húp là dứt ngay."
"Dạ , con nhớ ạ."
Tôn Quế Anh thấy, hai mắt tức tối hằn lên những tia đỏ ngầu. Một đứa con gái ranh thì gì đáng để nâng niu cơ chứ? Thằng cu nhà đây từ bé đến lớn nào hưởng chút ân huệ gì sất, thật là sự thiên vị trắng trợn.
Cơm nước xong xuôi, Tô Thanh sai Vương Bảo Quốc lôi bao tải đồ đạc đang tựa ở góc tường giữa nhà. Vừa trông thấy chiếc bao, mắt ai nấy đều sáng rực lên.
"Dạo gần đây biểu hiện của đều . Hôm nay lên trấn, nương mua chút đồ giá trị. Chỗ là sáu đôi giày sĩ quan, phân phát cho những làm. Lại thêm bảy đôi giày giải phóng lót bông. Riêng Vĩnh Cường thì phần, đợi đến cuối năm nương sẽ dồn tiền sắm hẳn cho một đôi giày da."
Vương Vĩnh Cường vốn đang hậm hực định vòi vĩnh, liền lập tức tươi roi rói.
Mỗi đàn ông trong nhà đều phát một đôi. Giày giải phóng dẫu thể sánh bì với giày sĩ quan, nhưng là điều vạn hạnh. Thời buổi , mỗi nhà sắm nổi một đôi giày vải mới là điều xa xỉ. Đằng nhà họ giày sĩ quan thì cũng là giày giải phóng, xem đường kim mũi chỉ , cái kiểu dáng , liếc qua thấy ưng bụng .
"Ngoài giày dép , nương phát thêm cho mỗi nhà hai đồng bạc cùng chút hạt dưa, mứt kẹo. Gần tới tết Lạp Bát , qua Lạp Bát là đón Tết Nguyên Đán. Các con cũng nên thu xếp về thăm nhà đẻ một chuyến, thể cứ tay về mãi ."
Chia xong đồ , Tô Thanh giữ Tiền Mạch T.ử và Lưu Ái Quân ở , đuổi tất thảy những khác ngoài.
Tiền Mạch T.ử xưa nay hễ cứ chồng là y như chuột thấy mèo, ánh mắt cụp xuống dám thẳng, đầu cứ cúi gằm. Lưu Ái Quân từ dạo trót lỡ lời đòi riêng đến nay, hễ gặp Tô Thanh là an phận thủ thường, dám ho he.
"Hôm nay nương lên trấn mua ít bông tơi. Hai mang về mà cắt may áo bông cho Cúc Hương và Phượng Chi . Ta còn mua thêm ít xấp vải lụa hoa, còn dư hai cứ tự liệu mà may vá cho ."
Nghe đến đây, mắt hai nàng sáng rực như đuốc. Lão thái thái khệ nệ lôi từ trong buồng hai chiếc bao tải to sụ.
"Mỗi một bao, vác về !"
Lưu Ái Quân chút chần chừ. Nhìn chiếc bao tải to lớn nhường , nàng cẩn trọng lên tiếng: "Nương, con với đại tẩu vác chiếc bao tải đồ sộ thế ngoài, ngộ nhỡ các chị em dâu khác thấy, họ chẳng đ.â.m tị nạnh !"
"Cứ để họ tị nạnh!"
Tô Thanh phẩy tay cộc lốc: "Ai ý kiến gì cứ bảo qua gặp lão bà . Hừ, giữa cái tiết trời cắt da cắt thịt, lặn lội lên trấn mua đồ, đứa nào xót thương ? Có đứa nào phận tận đầu làng đón , đỡ đần lấy một tay ? Cả cái nhà chỉ hai đứa cháu gái ngoan ngoãn là thương nương nhớ bà. Hễ kẻ nào vặn vẹo, cứ toạc sự thật cho . Ta để xem đứa nào mặt dày vô liêm sỉ dám đến chất vấn nửa lời ?"
Thân thể Tiền Mạch T.ử và Lưu Ái Quân khẽ run lên. Sau khi hai tiếng, họ lập tức oằn lưng vác bao tải khỏi cửa, dám chậm trễ thêm nửa nhịp.