Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Thượng Quan Vũ bước thì Quân Cửu Thần mở hộp gấm thứ hai . Bức họa trải rộng mắt hai . Đó là một bức thủy mặc về cảnh chiến trường Mạc Bắc, vẽ bóng lưng của một mặc giáp bạc, tay cầm thương… Người đó vóc dáng cao lớn, đang thẳng , đầu ngẩng lên về chân trời xa xa. Nơi cuối chân trời, giữa dãy cồn cát trải dài dứt, một đàn nhạn trời xếp hàng như hình chữ “nhân” đang bay về phương nam. Dù cảnh sắc tiêu điều nhưng phảng phất sức sống và hy vọng. Người cầm thương trong bức họa chính là Anh Quốc công.
Thượng Quan Vũ bức họa , sắc mặt hiếm khi nghiêm trang như . Nếu ông lão còn sống, thấy bọn họ cuối cùng thành tâm nguyện cả đời của ông , đoạt mảnh đất mà ông đ.á.n.h mất thì cảnh tượng chắc cũng sẽ thế .
“Là Giang tiểu thư vẽ ư?”
Ánh mắt Quân Cửu Thần thoáng lộ vẻ thất vọng, ngón tay đang nắm chặt bức họa dần dần buông lỏng, đó phiền muộn “Ừ” một tiếng.
Thượng Quan Vũ cũng lấy tinh thần, vươn tay rút bức họa khỏi tay Quân Cửu Thần: “Giang tiểu thư đúng là thông minh. Nàng đoán vị ‘bằng hữu’ mà ngươi chính là , còn ngoài dò la thế của dùng bức họa lung lạc , khiến chịu nhận bức tranh ‘Cô Nhạn Đồ’ mô phỏng … cũng chỉ thế thôi, nàng càng thể là Tống đại tiểu thư .”
“Nàng thông minh như , nếu cố ý che giấu phận với ngươi thì thể năm bảy lượt chủ động tiếp cận, còn để lộ nhiều sơ hở mặt ngươi như thế? Thế chẳng tự hại ?”
“Dù ngươi đeo mặt nạ, nhưng nếu giữa hai từng giao tình sâu đậm thì gặp gỡ mấy mà nhận ? Đạo lý đơn giản như , tin ngươi .”
Thượng Quan Vũ xong xuống bức họa trong tay: “Dù thì ngươi cũng mượn danh nghĩa , bức họa thuộc về .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-92-uong-ruou-giai-sau-2.html.]
Quân Cửu Thần ngăn cản mặc cho Thượng Quan Vũ lấy bức họa, chỉ im lặng xoay ngoài. Thượng Quan Vũ cẩn thận cuộn bức họa đặt hộp gấm, cũng theo.
Hai xuống ghế đá trong đình. Thượng Quan Vũ thấy ánh mắt Quân Cửu Thần dần tỉnh táo thì thầm thở dài. Xem bức tranh bút tích của Tống đại tiểu thư…
Hắn rót hai chén rượu, đẩy về phía : “Ta thấy, ngươi cũng chẳng cần nghĩ quá nhiều. Dù nhiều chuyện hiện giờ thể giải thích thì cứ chờ thời gian trả lời.”
Quân Cửu Thần đưa những ngón tay thon dài nhấc chén rượu lên. Sao Thượng Quan Vũ đúng nhưng cảm giác ‘mất nữa khi cứ ngỡ tìm ’ khiến … cam lòng.
Điều buồn là dù tận mắt nàng c.h.ế.t mà cứ đoán già đoán non là nàng vẫn còn sống. Hắn thậm chí từng nghĩ nếu như… nàng chịu tiếp tục lừa . Nếu nàng thanh minh rằng chuyện mật báo khiến mai phục ám sát, khiến chịu khổ sở đều là do một tay Tống Dịch bày , còn nàng . Nếu nàng hề tự nguyện dây dưa với khác, từ đến giờ trong lòng nàng chỉ một , sẵn sàng trở về bên để chuộc tội… thì thật … cũng thể thử tha thứ cho nàng.
Ý nghĩ hoang đường khiến cảm thấy bản đúng là một trò đùa! Vô vàn cảm xúc cuộn trào trong mắt , Quân Cửu Thần đưa chén rượu lên môi uống cạn một .
Thôi !
Thời gian qua hao tốn quá nhiều tâm tư “Tống Vãn”. Đến lúc dừng . giống như Thượng Quan Vũ , dù mắt vô trùng hợp thể giải thích nhưng nếu nàng đúng là Tống Vãn thì sớm muộn gì cũng sẽ tự lộ sơ hở. Ép buộc quá khi phản tác dụng. Vậy thì… tạm gác thôi.