Trùng sinh, lại quen biết chàng lần nữa - Chương 243: Đặt cược

Cập nhật lúc: 2026-05-05 15:44:15
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hách Liên Tề tham vọng hề che giấu trong mắt Hoài vương, đề nghị trả vùng Hà Sáo thì đồng t.ử thu nhỏ . đang nghĩ cách để giải thích chuyện với phụ hãn khi về nước.

Đề nghị của Hoài vương là một biện pháp nhất hiện giờ, nhưng dù nghĩ ngoài mặt Hách Liên Tề vẫn hề tỏ sốt sắng.

“Ồ? Hoài vương thực hiện giao dịch với thì cũng để trả giá thế nào...”

Hoài vương Hách Liên Tề thì động tâm, ánh mắt ông chợt lóe lên.

“Chuyện ở kinh thành tất nhiên cần làm phiền Thái t.ử tay nhưng nếu thật sự bổn vương ngày đạt mục đích, thời điểm thích hợp xin Thái t.ử vài động thái ở biên giới để kiềm chân quân Mạc Bắc khiến bọn họ thể kinh tiếp viện. Như bổn vương sẽ còn lo lắng gì nữa.”

Hách Liên Tề thì thầm tính toán: “Hoài vương phá bỏ minh ước giữa hai nước?”

Hoài vương chỉ khẩy: “Phá bỏ? Những gì Thái t.ử sai Gia Ninh quận chúa làm ở kinh thành chẳng tỏ rõ ý đồ đó từ lâu ư? Bổn vương tin rằng chỉ cần Thái t.ử , nhất định sẽ tìm lý do danh chính ngôn thuận xuất binh... ?”

Hách Liên Tề thái độ bình tĩnh của Hoài vương, thản nhiên tiếp: “Hoài vương đúng là tin tưởng . Nếu chuyện thể thuận lợi như Hoài vương thì ... nếu cuối cùng Hoài vương thành công thì tìm ai bồi thường tổn thất cho ?”

“Chắc Hoài vương cũng ... chiến sự giữa Mạc Bắc và Thiên Tề mới lắng xuống, sĩ khí của tướng sĩ Mạc Bắc đang sa sút. Nếu lúc mà xuất binh thì hậu quả mà Mạc Bắc gánh chịu chỉ dùng một vùng Hà Sáo là bù đắp .”

Hoài vương Hách Liên Tề thì hài lòng với điều kiện đưa . ông cũng lường chuyện . Ban nãy ông tung hết tiền cược cũng vì đợi Hách Liên Tề mặc cả.

Ông thẳng Hách Liên Tề, ung dung : “Vậy nếu thêm bốn tòa thành ở biên cương mà Quân Cửu Thần mới thu hồi từ Mạc Bắc thì ?”

Hách Liên Tề ánh mắt chợt sáng rực lên: “Ồ? Nếu Hoài vương lên ngôi thì thiên hạ là của ngài, Hoài vương nỡ ?”

Hoài vương chỉ khẽ nhếch môi: “Có gì mà nỡ? Mấy tòa thành thuộc về Mạc Bắc lâu, dân chúng cũng quen với phong tục tập quán của Mạc Bắc. Bây giờ trở tay Hách Liên thái t.ử chẳng chỉ là vật về chủ cũ thôi ư?”

“Hơn nữa, Thái t.ử đ.á.n.h mất vùng Hà Sáo... Nếu lấy công chuộc tội càng sớm càng thì chuyện ngài vững vị trí Thái t.ử , bổn vương cần chắc trong lòng Thái t.ử cũng hiểu rõ.”

“Như chẳng hai đều là những kẻ cùng cảnh ngộ . Bổn vương đến tuổi còn dám liều một phen, chẳng lẽ Thái t.ử cam tâm để khác cướp vương vị vốn thuộc về ?”

Hoài vương nhẹ nhàng nhưng từng câu từng chữ đều như đ.â.m thẳng tim, hơn nữa Hách Liên Tề hài lòng với điều kiện mà ông đưa nên cũng còn e ngại gì nữa. Hách Liên Tề nâng chén rượu trong tay lên hướng về phía Hoài vương.

“Nếu thì sẽ chờ tin từ Hoài vương. Mong Hoài vương đừng để thất vọng, đừng để kịp nhờ tay thì bại tay Quân Cửu Thần nhé...”

Ngày hôm , tại Tô gia.

Thẩm Ngọc Như buồn rầu con gái cả ngày ăn uống gì. Từ yến tiệc Trung Thu tối qua, chuyện Nhiếp chính vương công khai từ hôn hiểu lan truyền trong đám hầu của Tô gia. Bọn họ cứ lén lút bàn tán lưng khiến Linh nhi vốn đau lòng giờ nhốt trong phòng cả ngày.

“Linh Nhi, mẫu trừng phạt đám hầu nhiều chuyện đó , ai dám nữa , con đừng buồn nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-243-dat-cuoc.html.]

“Quân Cửu Thần điều, cứ khăng khăng cưới một nữ nhân xuất thương nhân là phúc.”

“Ngày mai sẽ cung gặp trưởng tỷ của con, xin cho con một mối hôn sự hơn. Nghe Vệ thế t.ử của phủ Trưởng Công chúa đến giờ vẫn thành . Hắn phẩm hạnh cao quý, mẫu thấy .”

“Chỉ cần con thuận lợi gả phủ Trưởng Công chúa thì những lời bậy bạ ngoài tự nhiên sẽ biến mất!”

Trong đầu Tô Linh Nhi giờ chỉ nhớ đến cảnh Quân Cửu Thần công khai từ chối hôn sự hôm qua. Tình yêu chợt nảy sinh từ cái thoáng qua đó giờ cảm giác nhục nhã chôn vùi.

Nàng thất thần Thẩm Ngọc Như: “Mẫu ... Tại chịu cưới con? Trưởng tỷ rõ ràng sẽ đồng ý cưới con... Có vì con đủ ... nên trong mắt con còn bằng một kẻ xuất thương nhân hèn mọn ?”

Nàng giờ còn mặt mũi nào mà gả phủ Trưởng Công chúa, nàng chỉ ước gì thể trốn , cả đời gặp ai nữa...

Thẩm Ngọc Như đứa con gái út của từ nhỏ Tô Đại phu nhân và Tô T.ử Nghiêu ức h.i.ế.p ở Tô phủ nên tính tình nhút nhát tự ti. Khó khăn lắm con bé mới rung động một nam nhân, đó vì một nữ nhân thấp kém mà công khai từ hôn mặt bá quan văn võ. Đây quả là một đả kích quá lớn đối với con bé.

Thế nên bà cũng oán hận Quân Cửu Thần. Cho dù thật lòng thích nữ nhân xuất thương nhân thì cũng thể đồng ý hôn sự , đó bàn bạc với họ để tìm cách giải quyết. Sao thể làm mất mặt họ như ... Lẽ nào hành động đó là sự sỉ nhục lớn thế nào với một thiếu nữ ? Thật uổng công bà và Linh nhi còn đỡ cho khi Tô Quảng Nhân tỏ oán hận vì cái c.h.ế.t của Tô T.ử Nghiêu. nhầm !

Tuy nghĩ nhưng Thẩm Ngọc Như cũng lúc thể đổ thêm dầu lửa. Bà nắm tay con, lau nước mắt cho nàng tiếp tục an ủi: “Linh nhi, đời dài, hiện giờ con chỉ gặp một chút sóng gió mà thôi, con tuyệt đối đừng quá bận lòng vì chuyện .”

“Con trưởng tỷ của con , khi xưa từng cùng Dịch nhi ở lãnh cung chịu đủ khinh khi, bao giờ ngờ sẽ ngày vẻ vang như hôm nay ?”

“Tuy Quân Cửu Thần nắm quyền lớn, diện mạo cũng tệ nhưng mẫu là kẻ tính tình cô độc, thủ đoạn tàn nhẫn, chừng còn những sở thích quái gở gì đó. Hôn sự của con với thành chắc là chuyện .”

“Nhất định sẽ nhân duyên hơn đang chờ đợi con phía , con hãy lời mẫu một , tiên hãy ăn chút gì ? Vì một như thế mà làm tổn hại sức khỏe thì đáng ...”

Tô Linh Nhi chỉ c.ắ.n môi. Nếu là khác thì thôi nhưng thua tay một nữ nhân như thế... thì làm nàng cam lòng ? Đó là một nữ nhân từng hòa ly, còn xuất thấp kém... Chuyện xé nát lòng tự trọng vốn mong manh của nàng . Chẳng lẽ... nàng là một kẻ đáng giá chút nào ?

… dù cam lòng thế nào thì nàng thể làm gì ? Nếu... ngày đó Tô T.ử Nghiêu thành công... thì hôm nay nàng sẽ gặp chuyện như thế , Quân Cửu Thần cũng sẽ đồng ý cưới nàng ...

Ý nghĩ nảy sinh trong đầu khiến Tô Linh Nhi giật kinh hãi. Không ! Sao nàng thể nghĩ như ... Nếu thế... thì nàng khác gì Tô T.ử Nghiêu mà khinh ghét nhất?

Tô Linh Nhi nghĩ cảm thấy nỗi đau khôn tả trào dâng trong lòng như nhấn chìm ...

“Mẫu , về , con ở một một lát...”

Thẩm Ngọc Như thấy con như cũng bất lực. Bà an ủi Tô Linh Nhi thêm vài câu, nàng xuống giường mới thở dài một tiếng, rời .

 

(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])

 

 

Loading...