Vân Tranh cũng bình tĩnh khỏi cơn thất thần, dời mắt khỏi Tống Vãn, đối diện với ánh mắt đầy ác ý của Quân Cửu Thần: “Vương gia quá lời , chỉ là lễ nghĩa qua , cũng là chuyện thường tình mà thôi.”
Quân Cửu Thần nhếch môi: “Ồ? Vậy ? Lễ nghĩa qua ? Bổn vương còn tưởng Thế t.ử còn ý khác chứ. Bổn vương gần đây Hoài vương từng nhiều dẫn Thế t.ử đến mặt Thái hậu để tỏ lòng trung thành. Ngay cả vị Ngự sử cứ bám lấy chuyện đạo đức của Bùi Thị lang vấn đề, suốt nửa tháng trời cũng Hoài Vương mặt giải quyết êm xuôi. Hôm nay thế t.ử đích đến hầu phủ… Lòng trung thành của Hoài vương và thế t.ử đối với bệ hạ đúng là khiến cảm động.”
Vân Tranh tất nhiên hiểu rõ ngụ ý trong câu của Quân Cửu Thần. Việc phủ Hoài vương lôi kéo Thái hậu và tiểu hoàng đế làm thể qua mắt Quân Cửu Thần nhưng hề bối rối, chỉ ung dung đáp: “Chia sẻ lo âu cho Bệ hạ, cho Thái hậu là bổn phận của bề . Nhiếp chính vương phò tá bệ hạ luôn lao tâm khổ trí, chúng thần cũng chỉ thể góp chút sức mọn những chuyện nhỏ nhoi thế thôi.”
Quân Cửu Thần ý kiến gì về câu trả lời của Vân Tranh: “Thì là . bổn vương thấy lễ cập kê cũng sắp bắt đầu , thế t.ử mau trong kẻo bỏ lỡ cơ hội ‘làm tròn bổn phận’ gì đó.”
Vân Tranh cảm thấy thái độ của đối phương với và phủ Hoài vương đúng là bất thường giống như phụ từng . phụ phái điều tra suốt mấy tháng trời vẫn thể tìm hiểu thế của . Quân Mạc Bắc và Ngũ Hành Ty giống như thùng sắt, tìm thấy khe hở nào để đột phá. Không trong chuyện rốt cuộc ẩn tình gì.
Vân Tranh nghĩ , tấm mặt nạ quỷ đen mặt Quân Cửu Thần, che giấu thần sắc trong mắt: “Được, tại hạ xin .”
…
Sau khi Vân Tranh rời , Quân Cửu Thần mới sang Tống Vãn, khi chạm vẻ mặt vẫn còn rạng rỡ như khi Vân Tranh ban nãy, Quân Cửu Thần chỉ thấy chướng mắt.
“Không Giang tiểu thư gì với Vân Thế t.ử mà vui vẻ thế? Bổn vương thấy khóe môi của Giang tiểu thư như sắp cong lên trời .”
Quân Cửu Thần hôm nay đeo mặt nạ, tuy Tống Vãn thấy sắc mặt của nhưng hiểu nàng như thể xuyên qua lớp mặt nạ, thấy khuôn mặt như bên .
Nàng thầm giật . Xem đúng là căm ghét phủ Hoài vương đến nỗi nàng chỉ vài câu với của phủ Hoài vương mà cũng vui đến .
Cũng thôi. Hắn từng Hoài Vương và mối thù sát hại mẫu , thể là đội trời chung cũng hề quá đáng. Tống Vãn nghĩ đến tính nết cố chấp của , chỉ mong thể thề thốt phân rõ quan hệ với Vân Tranh: “Vương gia gì , dân nữ chẳng qua chỉ bất bình vì chuyện Hoài Vương vu oan cho dân nữ , thêm Vân Thế t.ử gặp dân nữ mà cứ giả vờ như chuyện gì, miệng nam mô bụng một bồ d.a.o găm đúng là khiến ghê tởm nên mới nhịn mà lời lẽ mỉa mai mấy câu thôi. Vương gia cũng đấy, cũng nhiều kiểu mà.”
Quân Cửu Thần Tống Vãn thốt lên hai chữ ghê tởm thì cảm giác bực bội khó hiểu khi thấy hai cạnh mỉm ban nãy cuối cùng cũng dịu phần nào.
Hắn cúi xuống, dường như đang nghiêm túc đ.á.n.h giá sắc mặt nàng, : “Ồ? Thì Giang tiểu thư nhiều kiểu đến . Vậy nụ mà ngươi dành cho bổn vương lúc là ý gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-158-bon-vuong-thay-hai-nguoi-chuyen-tro-rat-vui.html.]
Tống Vãn vội vàng phát huy công lực nịnh nọt của : “Tất nhiên là ba phần kính trọng, ba phần hâm mộ, cộng thêm bốn phần tâm phục khẩu phục.”
Quân Cửu Thần chỉ liếc nàng một cái: “Thật ? Sao bổn vương thấy, giống như ba phần lấy lòng, ba phần chột , cộng thêm bốn phần xu nịnh ?”
Tống Vãn vạch trần nhưng vẫn khẳng định chắc nịch: “Nhất định là Vương gia lầm !”
Sau đó nàng vội chuyển đề tài: “ , vương gia chuyện ngự sử tố cáo Bùi Thanh Ngôn đây là do Hoài vương dàn xếp ?”
Quân Cửu Thần cũng thẳng lên, thờ ơ : “Cũng hẳn là dàn xếp, quan viên Ngự Sử Đài cũng chút khí phách. Hoài vương chẳng qua là mượn tiếng của phủ Hoài vương, dùng lý lẽ khuyên bọn họ dừng mà thôi.”
Tống Vãn giọng điệu dửng dưng của Quân Cửu Thần, tò mò hỏi: “Vương gia sợ cứ thế Thái hậu và Bệ hạ sẽ thực sự tin tưởng Hoài Vương, từ đó xa lánh Vương gia ?”
Mặc dù tiểu hoàng đế lên ngôi nhờ binh quyền trong tay Quân Cửu Thần, nhưng cũng sẽ ngày tiểu hoàng đế trưởng thành. Quyền lực chí cao vô thượng luôn dễ khiến mê tâm trí, đặc biệt là ngai vàng . Chỉ cần Vân Tranh và Hoài vương trăm phương nghìn kế tranh đoạt cũng thể thấy phần nào.
Biết khi tiểu hoàng đế đủ lông đủ cánh thì binh quyền trong tay Quân Cửu Thần trở thành một lưỡi kiếm đ.â.m ngược chính .
Quân Cửu Thần vẫn thản nhiên: “Trên đời chỉ ngàn ngày làm trộm, chứ ngàn ngày phòng trộm. Hiện nay ông là Trung Thư Lệnh, là Hoàng thúc ruột thịt của bệ hạ, bổn vương thể nào ngăn cản ông cung triệu kiến. Bổn vương rõ lợi hại với Thái hậu và bệ hạ , những chuyện còn , là chuyện mà Bổn vương thể kiểm soát . Dù lòng … xưa nay vẫn là thứ khó đoán nhất đời … Giang tiểu thư thấy ?”
Câu cuối cùng dường như chỉ ám chỉ Thái hậu và tiểu hoàng đế. Tống Vãn nhận đang bóng gió điều gì, chỉ đồng tình gật đầu: “Vương gia lý. Vậy Vương gia giờ cũng trong ?”
Quân Cửu Thần trả lời Tống Vãn, chỉ xoay cất bước qua cổng Hầu phủ. Tống Vãn thấy thì khó hiểu. Theo nàng từ khi kinh từng tham gia bất kỳ yến tiệc nào, hôm nay chịu khó đến góp vui ? Theo sự sắp xếp ban đầu của , chẳng là đợi đến đông đủ sẽ dẫn Hắc Giáp Vệ xông thẳng bắt ?
dù nghĩ thế nào thì hình như nàng cũng thể xen , nàng tránh hiểu lầm nên thả chậm bước chân một quãng mới cất bước cổng phủ hầu.
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])