TRỤC NGỌC - Chương 33

Cập nhật lúc: 2026-04-04 03:56:24
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Không Ngôi nhà cũ so với nhà của Phàn Trường Ngọc còn dột nát hơn, rõ ràng là thu dọn, đồ đạc trong nhà lộn xộn, vì mùa đông trong nhà đốt lửa, ít tro bụi phủ xuống bàn ghế nhưng cũng lau chùi. Nếu khi xuống lau chùi, dậy thì xiêm y dính ít vết đen. Đồ đạc trong nhà cũng là những bình sành đáng tiền, hai phụ t.ử Phàn đại đều thích đ.á.n.h bạc, đồ đạc giá trị trong nhà đều họ cầm cố lấy bạc.

Đôi phu thê Phàn gia sống ở phòng phía tây, Phàn lão cha đúng ở cửa phòng phía Tây : "Lão bà tử, Trường Ngọc đến ."

Phàn lão bà t.ử đang giường trở lưng về phía cửa, hiển nhiên là câu nào với Phàn Trường Ngọc.

Phàn lão cha hổ, giải thích với Phàn Trường Ngọc: "Sau khi Đại Ngưu g.i.ế.c hại, trong những ngày qua bà đều là bộ dáng ."

Phàn Trường Ngọc căn bản để trong lòng, cũng tự chuốc nhục ân cần hỏi thăm, từ khi nàng ký ức, Phàn lão bà t.ử bao giờ cho nhà nàng sắc mặt .

Nàng dùng chiếc khăn Phàn lão cha đưa tới lau chiếc ghế, xuống bên lò sưởi trong phòng chính để sưởi ấm.

Khi Phàn lão cha treo miếng thịt khô mà nàng mang qua lên lò sưởi tiếp tục hun khói, Phàn Trường Ngọc nhận thấy bát đũa bàn vẫn thu dọn. Lão phu thê sáng nay hình như nấu cơm nhão, bàn ăn ngày tết chút mùi thịt.

Phàn Trường Ngọc nhíu mày, khi Phàn lão cha xuống, nàng hỏi một câu: "Sau khi đại bá xảy chuyện, quan phủ đưa tới hai mươi lăm lượng bạc trợ cấp, lấy bạc dùng?"

Hai mươi lăm lượng cũng là con nhỏ, đối với bình thường nếu dùng tiết kiệm, trong nhà ai xem bệnh bốc thuốc, mười lượng bạc cũng đủ chi tiêu một năm. Phàn lão cha lắp bắp : "Bạc để dành cho đường ca của cháu cưới thê tử..."

Phàn Trường Ngọc nhướng mày: "Không bằng là đưa hẳn thua sòng bạc hết ?" Phàn lão cha : "Số bạc là đại bá mẫu của cháu giữ, đại bá mẫu của cháu sợ hiếu kỳ làm chậm trễ tuổi tác mai mối, dự định qua nhiệt hiếu kỳ(*) thì để đường ca của cháu thành , cô nương ."

(*) trong vòng một trăm ngày, những con trai hiếu thảo, con gái hiếu thảo và con dâu hiếu thảo mặc bao gai và hiếu thảo,

cạo tóc, tiếp đãi và chơi. Phàn Trường Ngọc xong thì cũng gì thêm.

Họ sống cuộc sống của chính họ, lão phu thê lúc thứ gì đều đưa cho Phàn đại, nhưng bây giờ nhi t.ử còn nữa, tất cả những điều họ đều tự nhiên đưa cho tôn tử. Chỉ cần nhà cũ bên ngày giở trò quỷ với nhà nàng, nàng nguyện ý tiếp tục duy trì trạng thái hai nhà nước sông phạm nước giếng. Nàng hỏi: "Lúc nãy ngài sự tình đây liên quan đến phụ của cháu, đó là chuyện gì?"

Khuôn mặt nhăn nheo của Phàn lão cha phản chiếu ngọn lửa, cả càng lộ vẻ gầy còm, ông chậm rãi thở dài: "Chuyện Đại Ngưu gặp , khả năng là báo ứng của ."

Phàn Trường Ngọc như thế thì cảm thấy kỳ lạ, vì lên tiếng, chờ Phàn lão cha tiếp.

"Phụ của cháu tuy là con

ruột của , nhưng cũng là con của ruột của , năm đó mất mùa xảy nạn đói, tổ phụ ruột của cháu theo trong thôn đoạt kho lương của quan phủ, quan binh đ.á.n.h c.h.ế.t. Tổ mẫu của cháu trông nom việc nhà, lương thực còn đều để cho phụ của cháu ăn, bản thì để cho c.h.ế.t đói, khi c.h.ế.t đưa phụ của cháu giao cho ..."

Khi Phàn lão cha nhắc đến điều , những giọt nước mắt lấp lánh đôi mắt già đục ngầu của ông : "Ta vốn đem đứa nhỏ nuôi như cốt nhục của , nhưng những năm thiên tai, những c.h.ế.t đói bên đường còn dỡ cái nồi để ăn, đất quan âm(*) cũng cướp sạch.

Trong nhà nếu thêm một miệng ăn, tất cả đều chia một phần cho phụ của cháu, cháu còn hai cô cô từng gặp mặt, đứa lớn mới mười ba tuổi, đưa cho một lão viên ngoại làm , đổi lấy nửa túi bột mì trằng..." (*) đất quan âm: cao lanh, đất sét trắng, dùng làm đồ sứ, thể no bụng, nhưng ăn nhiều cũng sẽ thiếu dinh dưỡng còn bệnh.

Giọng của Phàn lão cha run run, nước mắt tuôn đầy mặt: "Sau đó lão viên ngoại dời sang châu phủ khác, cùng với lão bà t.ử cũng gặp đứa nhỏ , con bé còn sống c.h.ế.t. Đứa nhỏ thì chỉ mới tám tuổi, bán cho môi giới lấy ba trăm văn, cũng tin tức. Khi đó con cái trong nhà chỉ còn Đại Ngưu Nhị Ngưu và phụ của cháu, vẫn thể lấp đầy bụng. Phụ của cháu cùng với Nhị Ngưu lớn xấp xỉ , nhưng Nhị Nguu yếu ớt, đường chạy nạn cũng ngã bệnh nặng, vì để cho Nhị Ngưu tìm đại phu, bất đắc dĩ, mới đem phụ của cháu bán cho môi giới..."

"Phụ của cháu từ nhỏ hiểu huyện, môi giới mua đem , còn dập đầu ba cái trả ."

Lúc , Phàn lão cha kìm nghẹn ngào nức nở: "Lần bán đó ba trăm văn, khiến áy náy cả đời. Nhị Nguu là đứa phúc mỏng, mấy thang t.h.u.ố.c uống hết cũng thể cứu . Ta nghĩ rằng đời sẽ gặp phụ của cháu, ai mười sáu năm , hẳn mang theo mẫu của cháu hồi hương trở về trấn ."

"Hai khuê nữ bán , trong những năm đó hẳn vẫn một mực nhờ hỗ trợ tìm kiếm tin tức, đứa lớn hẳn tìm , nhưng tìm đứa nhỏ, gả cho một quân hộ, bất quá đó c.h.ế.t trong chiến loạn. Thiên tai chiến loạn, mạng đều rẻ như ..."

Phàn Trường Ngọc ngờ phụ năm đó "lạc mất" nhiều ẩn tình như , trong lúc nhất thời cảm xúc lẫn lộn, một lúc lâu mới : "Sau khi phụ của cháu trở về, liên dùng tên của nhị nhi t.ử của ngài?"

Phàn lão cha : "Lúc phụ của cháu trở về với , hẳn ở bên ngoài áp tiêu gây thù chuốc oán, hỏi liệu thể dùng phận của Nhị Ngưu để sống ở trong trấn , thể đồng ý, liền với bên ngoài năm đó chạy nạn lạc mất Nhị Ngưu.

Lão bà t.ử nhiều năm như vẫn oán hận phụ của cháu, cảm thấy cũng là vì phụ của cháu mới khiến hai khuê nữ bán.

Sau khi phụ mẫu của cháu trở về trấn, cũng thường xuyên đến gây sự, luôn miệng vì phụ của cháu mới từ bỏ hai đứa khuê nữ, vì thế mà lấy ít lợi ích từ phụ mẫu của cháu.

Về mẫu của cháu sinh của cháu luu mầm bệnh, bà thấy trong nhà nhi tử, nghĩ đến việc đưa nhị nhi t.ử của Đại Ngưu cho phụ của cháu làm con thừa tự, về sẽ kế thừa gia sản

của phụ cháu."

Phàn lão cha nặng nề thở dài, mặt tràn đầy hổ:

"Bà điều làm những chuyện điên rồ, năm đó đói kém, cho dù nhận nuôi phụ của cháu, hai đứa khuê nữ ... tám phần đều giữ .

Con cái đều hết, cuối cùng chỉ còn Đại Ngưu, bà hết đến khác đều nuông chiều dung túng, mới nuôi dạy Đại Ngưu sai cách.

Cũng trách , sớm bản lĩnh nuôi cả nhà, về rõ là bà sai, nhung bà nhắc tới chuyện của hai đứa khuê nữ, liền thể nhẫn tâm giáo huấn Đại Nguu..." Phàn Trường Ngọc ghét Phàn lão bà tử, cảm thấy bà đối với nhà vẫn luôn chanh chua cay nghiệt, Phàn lão cha kể một đoạn quá khứ , chỉ cảm thấy đáng thương nhất định chỗ đáng hận, nhung trong lòng vẫn đối với bà như đổi khác gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/truc-ngoc/chuong-33.html.]

Như Phàn lão cha , cuối cùng bán phụ của nàng nhưng vẫn thể cứu Phàn Nhị Ngưu, Phàn lão bà t.ử như thế nào vẫn tin rằng nhận nuôi phụ của nàng, hai nữ nhi cùng với tiểu nhi t.ử của bà sẽ rời bỏ bà ?

Chỉ là, phụ của nàng lúc trở thành mục tiêu để Phàn lão bà t.ử trút giận mà thôi. Phàn Trường Ngọc : "Quá khứ cũng qua, chỉ cần các tới nhà cháu tìm phiền phức, phụ cháu đối với các như thế nào, về cháu vẫn đối với các như ."

Phàn lão cha : "Ta với cháu những chuyện , vì điều . Trước khi phụ mẫu của cháu xảy chuyện, phụ của cháu tới tìm ."

Phàn Trường Ngọc lộ vẻ mặt ngạc nhiên. Phàn lão cha áy náy hổ : "Hẳn an bài việc phân chia của hàng bất động sản xong hết, còn di thư, cửa hàng thịt lợn thể đưa cho đại bá của cháu, những thứ khác đều giữ đưa cho cháu cùng với của cháu.

Ta hỏi hẳn kẻ gây thù chuốc oán năm đó tìm tới của , hẳn nhiều, chỉ nhờ che chở một chút cho tỷ của cháu.

Không liệu lão bà t.ử là lắm miệng, khi phụ mẫu của cháu qua đời đem việc tiết lộ với Đại Ngưu, những năm Đại Ngưu nghiện cờ bạc, càng ngày càng lún sâu, trực tiếp trộm di thư đem dốt, nghĩ chiếm lấy bộ gia sản nhà cháu. Bộ xương già của cũng còn dùng , căn bản quản hẳn..."

Khi Phàn Trường Ngọc tin phụ mẫu chuẩn xong hết cho cái c.h.ế.t của chính họ, tay chân khỏi lạnh toát, hai tay đặt đầu gối vô thức chặt thành quyền, môi mím trắng bệch: "Ý của ngài là, đó phụ của cháu, thể ngài và mẫu của cháu còn sống lâu nữa?"

Phàn lão cha ngập ngừng gật đầu. Phàn Trường Ngọc cảm thấy lạnh cả , đầu óc rối bời. Nếu như theo quan phủ giải thích là những tên sơn tặc vì tìm tấm tàng bảo đồ mà tìm đến phụ của nàng.

Vậy tại phụ của nàng nghĩ rằng nếu mang theo mẫu của nàng cùng c.h.ế.t, sơn tặc sẽ tìm đến g.i.ế.c nàng và Trường Ninh?

Trừ phi... sơn tặc lấy tàng bảo đồ. về , nhà nàng vẫn hai gặp cướp, rõ ràng là bọn họ vẫn lấy gì. Bất quá hai đám sơn tặc , rõ ràng nhà nàng, đều là từ trong miệng của Phàn đại hỏi gì đó mới .

Phàn Trường Ngọc chỉ thể nghĩ đến một khả năng, đám sơn tặc g.i.ế.c phụ mẫu của nàng cùng với đám sơn tặc tìm tàng bảo đồ trong nhà nàng cùng một nhóm .

Nhóm lấy tàng bảo đồ, vẫn còn g.i.ế.c phụ mẫu của nàng, lẽ là bởi vì phụ mẫu của nàng bí mật nào đó?

Nhất định diệt khẩu? Phàn Trường Ngọc vốn nghĩ rằng khi quan phủ diệt cướp, đại thù của phụ mẫu nàng coi như báo, lúc đột nhiên cảm thấy, hung thủ sát hại phụ mẫu của nàng lẽ vẫn còn đền tội.

đó tin tức truyền đến lâu, tàng bảo đồ xuất hiện trong tay của phản tặc ở Sùng Châu, phản tặc còn chiêu mộ nhiều sơn tặc giặc cướp ở gần đó, những sơn tặc g.i.ế.c phụ mẫu nàng chừng thể là trướng của phản tặc. Suốt quãng đường về nhà, cả Phàn Trường Ngọc đều tâm sự nặng nề.

Sau khi nhà, chỉ thấy giọng nhẹ nhàng của Tạ Chinh từ trong phòng truyền : "Mộc, hào, mộc, một chữ lớn khác ở phía , khi kết hợp , nó sẽ trở thành chữ Phàn."

Trường Ninh khổ sở : "Muội học chữ, học mổ lợn giống như a tỷ."

"A tỷ của mổ lợn nhưng vẫn chữ."

Trường Ninh khịt mũi một cái, giống như sắp . Nghe thấy tiếng mở cửa, lập tức chân ngắn nện bước nhỏ chạy , giang hai tay ôm lấy đùi Phàn Trường Ngọc, ngẩng đầu, mặt nhăn thành quả cầu: "A tỷ, vì mổ lợn mà còn chữ?"

Phàn Trường Ngọc trong lòng còn đang suy nghĩ, chỉ sờ búi tóc nhỏ đầu Trường Ninh: "Lúc mẫu , sách chữ về thể hiểu đại thể, hiểu đạo lý, đời đối nhất nhân xử thế sẽ mắc sai lầm."

Trường Ninh ngốc một chút, hiển nhiên hiểu ý tứ của câu . Tạ Chinh nửa nhướng mày, ngược tiếp lời: "Cũng thấy nàng thích sách."

Trong lời của mấy phần chế nhạo, đổi là thường ngày, Phàn Trường Ngọc định sẽ cãi một trận, nhưng hôm nay chỉ chút mệt mỏi : "Sau từ từ ."

Cuối cùng Tạ Chinh cũng nhận biểu hiện của nàng khác thường, hỏi: "Đi ngoài một chuyến về tinh thần uể oải như vây?" Phàn Trường Ngọc bên canh lò sưởi, khẽ thở dài, khi kể cho hẳn những gì Phàn lão cha , tinh thần chán nản : "Phụ mẫu của g.i.ế.c chỉ vì tàng bảo đồ, dù cũng tra nguyên nhân thật sự về cái c.h.ế.t của họ."

Tạ Chinh xong, ánh mắt tối sầm , nếu phụ của nàng sớm đoán điều đó, thậm chí còn chuẩn xong hậu sự, rõ hung thủ g.i.ế.c hại phụ nàng lẽ sớm quen phụ nàng?

Suy đoán của nàng vô lý, nhưng thứ mà những đó đang tìm kiếm là tàng bảo đồ gì, mà là một bức thư mà Ngụy Nghiêm vô cùng coi trọng.

Hung thủ g.i.ế.c phụ mẫu nàng lấy bức thu, nàng và của nàng thật sự gì về quá khứ của phụ mẫu , nên đối phương mới tha cho các nàng?

Tạ Chinh từng là con đao của Ngụy Nghiêm, tất nhiên hẳn Ngụy Nghiêm luôn nhổ tận gốc. Đối phương buông tha cho tỷ nàng, thể là bởi vì quan hệ với phụ mẫu nàng?

Trước đó liên hệ qua mới g.i.ế.c hại phụ mẫu của nàng, phỏng đoán dường như cơ sở hơn. Sau đó, t.ử sĩ Ngụy gia đến nhà nàng g.i.ế.c cướp đồ, Châu mục Hạ Kính Nguyên của Tế châu đột nhiên điều binh đến trấn Lâm An, điều thật sự đáng để suy nghĩ.

Điều quan trọng nhất là, với thủ đoạn đẫm m.á.u của Ngụy Nghiêm cũu cũu của , nhiều t.ử sĩ c.h.ế.t ở trấn Lâm An như mà vẫn yên, đó thật sự là phong cách của ông .

Nếu như Hạ Kính Nguyên bảo vệ hai tỷ muôi , mắt chiến cuộc ở tây bắc, trướng Nguy Nghiêm chỉ Hạ Kính Nguyên là sử dụng , hai đạt thỏa thuận gì, lẽ thứ đều thông. Phàn Trường Ngọc ngẩng đầu liền thấy ánh mắt thâm thúy của Tạ Chinh đang chắm chằm, nàng nghi hoặc hỏi: "Sao ?"

Tạ Chinh hỏi một đằng, nhưng trả lời một nẻo: "Nàng trả thù cho phụ mẫu của ?"

Phàn Trường Ngọc gật đầu: "Muốn."

Lúc nàng mới chú ý tới đầu của Tạ Chinh đa buộc sợi dây cột tóc lúc mua cho hẳn, hình như đây là đầu tiên hẳn buộc sợi dây cột tóc . Màu xanh đậm khiến mặt mày của thêm lạnh lùng, cả hẳn nhiều thêm cảm giác xa cách.

Tạ Chinh : "Nếu những lời kết án của quan phủ đều là giả, nàng làm như thế nào?".

Loading...