Dì Từ bảo đừng quá thiết với Lâm Nhiên nữa, lập tức đáp .
6
Lâm Nhiên thật sự học giỏi, cũng hiểu chuyện, lớn yêu quý.
cảm thấy một tật , đó là chuyện gì nhận định thì sẽ logic riêng của , khác thế nào cũng cãi .
Bởi vì căn bản .
Tôi chuyện học của tự lo .
Anh bảo giúp cũng nghĩa là tự học.
Tôi bảo lo việc của .
Anh chăm sóc cô em gái như cũng là việc của .
Anh dẫn ngoài chơi, liền ngoài.
Thế là nghiêm khắc phê bình , bảo tuổi thanh xuân mà suốt ngày ru rú trong nhà thì sớm muộn cũng hỏng .
Mẹ cuộc sống riêng của , bảo đừng xen quá nhiều.
Anh đáp rằng cũng suy nghĩ riêng, bảo đừng xen quá nhiều.
Tóm , dì Từ thấp thỏm lo lắng suốt hai năm, cuối cùng cũng tách và Lâm Nhiên .
Nụ mặt dì nhẹ nhõm hơn hẳn, ngay cả lúc cũng dịu dàng hơn nhiều.
7
Lâm Nhiên lúc du học ở nước ngoài bận, cơ bản mỗi năm chỉ về nhà một .
Tôi lên lớp chín lên cấp ba, cũng bận kém.
Suốt bốn năm ở nước ngoài, giữa chúng hề liên lạc.
Từ trường cấp hai tư thục, thi đỗ trường cấp ba công lập, còn chọn ở nội trú, ngày nào cũng cố gắng học hành.
Mỗi Lâm Nhiên về nước, đều mang quà cho từng trong nhà.
Cách cư xử của thật sự gì để chê, quà cho ai cũng đúng với nhu cầu và sở thích của đó.
Chú Lâm và dì Từ hài lòng về vô cùng, còn tuy là con trai nhưng Lâm Nhiên giống chiếc áo bông nhỏ tri kỷ của họ hơn.
Chú Lâm cả đời ông sự nghiệp thành công, gia đình hạnh phúc, con trai tiền đồ rộng mở, chắc chắn là vì ông sống lương thiện, làm nhiều việc , tích phúc đức nên mới vận may như .
Cuộc sống cứ thế bình yên trôi qua.
Cho đến khi Lâm Nhiên nghiệp đại học, chuẩn về nước làm việc, dì Từ bắt đầu căng thẳng.
8
Kỳ nghỉ hè, dọn từ trường về nhà họ Lâm.
Hơn 10 ngày nữa Lâm Nhiên cũng sẽ về nước.
Dì Từ với :
“Thi Nhã , Lâm Nhiên của cháu sắp về , cháu cũng lớn đấy, đừng như hồi nhỏ cứ bám lấy nó nữa, chị dâu tương lai của cháu ghen.”
Tôi lập tức bày tỏ lập trường:
“Dì Từ yên tâm ạ, đợi khai giảng xong cháu sẽ ở nội trú luôn, bình thường còn làm thêm kiếm tiền nữa, thời gian về nhà , tuyệt đối làm lỡ chuyện Lâm Nhiên tìm chị dâu ạ.”
Dì Từ khen hiểu chuyện, còn đưa cho một bao lì xì, bảo thích mua gì thì mua.
Dì :
“Cháu , thể tranh thủ lúc học đại học mà tìm bạn trai , nhưng nhất định sáng suốt một chút. Thời đại học mới dễ tìm thật lòng, chứ xã hội thì khó lắm. Khi tìm đối tượng, nhất định xem xét thêm nhân phẩm và điều kiện gia đình của . Nếu thích cũng thể dẫn đến để dì xem giúp.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/truc-ma-dien-khung-dung-toi-day/chuong-2.html.]
Tôi vui vẻ cảm ơn dì trở về phòng, mở bao lì xì đếm thử, bên trong tận một vạn tệ.
Tôi âm thầm thề trong lòng, nhất định kiếm thật nhiều tiền để báo đáp nhà dì Từ cho thật .
9
Mùa hè năm , Lâm Nhiên trở về.
Vẫn như cũ, mang quà cho từng trong nhà.
Quà của là một chiếc laptop.
Anh lên đại học sẽ cần dùng đến.
Chiếc điện thoại mới trong túi cũng là quà chú Lâm tặng.
Mỗi thấy và Lâm Nhiên ở cạnh , ánh mắt dì Từ quét qua quét như -đa, sợ chúng nảy sinh tình cảm.
Dì thật sự nghĩ nhiều .
Trước hết tự phận, hơn nữa cũng thể lấy oán báo ân, nên tuyệt đối chuyện quyến rũ con trai dì.
Lâm Nhiên dẫn du lịch nghiệp.
Anh :
“Con nhà thì em cũng chứ. Người khác gì, trai cũng sẽ cho em.”
Tôi thật sự rung động đến phát điên.
nếu chơi riêng với Lâm Nhiên, chắc dì Từ sẽ mất ngủ mất.
Thế nên làm thêm ở KFC.
Diệu Linh
10
làm ở KFC.
Ngày nào cũng rời khỏi nhà họ Lâm, đến thư viện sách.
Lâm Nhiên tự khởi nghiệp nên cũng bận. Có đôi nửa đêm thức dậy uống nước mới thấy về đến nhà, trông vẻ mệt mỏi.
Tôi quan tâm một chút.
sự quan tâm lớn nhất thể dành cho chính là tránh xa .
Vì thế lặng lẽ đóng cửa phòng .
Đến ngày khai giảng, giúp thu dọn hành lý.
Hiếm hoi lắm Lâm Nhiên mới ở nhà lúc đó. Anh tựa khung cửa, khẽ nhíu mày:
“Nhà cũng xa trường em lắm, thật cần ở nội trú .”
Tôi đáp:
“Học đại học chắc chắn sẽ bận, với em còn tự làm thêm kiếm tiền nữa, như về nhà cũng tiện. Anh Lâm Nhiên yên tâm, em sẽ thường xuyên về thăm .”
Anh gật đầu, đưa tay xoa đầu :
“Chăm sóc bản cho , chuyện gì giải quyết thì gọi cho .”
Tôi gật đầu.
Dì Từ lập tức bước , gạt tay :
“Em gái con lớn , hai đứa giữ cách chứ.”
Tôi hai họ mỉm .