Hôm , Lâm Triết bước nhà rút từ trong túi một tấm thiệp mời ném lên bàn .
Thẩm Hiểu Quân liếc : "Thiệp mời của ai ?"
"Của sếp Phạm, cô vợ bé nhỏ của lão sinh cho lão một quý tử, mời vợ chồng đến dự tiệc đầy tháng."
Lâm Triết đang cân nhắc xem nên , nếu thì nhờ gửi phong bì mừng.
Thẩm Hiểu Quân nhặt tấm thiệp lên xem. Ngày tổ chức tiệc đầy tháng là năm ngày nữa, phần ký tên ghi rành rành tên Phạm tổng và Phương Nhu.
"Dạo cửa hàng của khai trương, sếp Phạm cũng gửi lẵng hoa đến chúc mừng, em nghĩ cũng nên đáp lễ một chút. Đến hôm đó, vợ chồng cùng nhé."
Lâm Triết ngạc nhiên: "Em cũng định ?"
Thẩm Hiểu Quân nhướng mày: "Anh ?"
"Cũng hào hứng lắm."
"Không , nhất định , cứ coi như là tháp tùng em." Nếu cô đoán lầm, trò vui ngày hôm đó chắc chắn sẽ đáng xem. Cao Mẫn sẽ chuẩn một món quà lớn, cô đưa cánh đàn ông bọn họ để mở rộng tầm mắt.
Lâm Triết thì cũng , vợ thì đành chiều theo .
Thoáng cái đến ngày diễn tiệc đầy tháng.
Để tổ chức linh đình cho quý t.ử út, sếp Phạm bao trọn sảnh tiệc lớn nhất của một khách sạn năm .
Ngay cửa phòng tiệc là bức ảnh chân dung khổ lớn chụp ông và Phương Nhu đang bế đứa bé. Cặp đôi chồng già vợ trẻ, dẫu ảnh qua bao nhiêu lớp chỉnh sửa cũng chẳng che giấu nổi những nếp nhăn nhằng nhịt khuôn mặt ông . Nụ toe toét đến tận mang tai càng khiến những nếp nhăn hằn sâu thêm.
Khách khứa trong sảnh khá đông, Thẩm Hiểu Quân bắt gặp ít những gương mặt quen thuộc từng đụng độ ở các buổi tiệc khác. Có thể thấy, mối quan hệ xã giao của sếp Phạm cũng dạng .
Vừa trông thấy vợ chồng Lâm Triết và Thẩm Hiểu Quân, sếp Phạm vội vàng rảo bước tới đón tiếp, tươi rạng rỡ: "Tổng giám đốc Lâm, bà Lâm, vô cùng cảm ơn hai vị quản ngại bận rộn bớt chút thời gian đến chung vui trong ngày đầy tháng của con trai ."
"Sếp Phạm, chúc mừng ông."
"Cùng chung vui, cùng chung vui!"
Phương Nhu ôm đứa trẻ theo sát phía . Cô trông vẻ tròn trịa hơn đôi chút, khoác chiếc váy dài khéo léo che phần bụng thon gọn, vai khoác hờ một chiếc khăn choàng hàng hiệu đắt tiền.
Cô hếch cằm lên, buông lời với Thẩm Hiểu Quân bằng một tư thế vẻ nữ chủ nhân: "Bà Lâm, bà cứ tự nhiên nhé. Hôm nay khách khứa đông đúc, nếu bề gì tiếp đón chu đáo, mong bà lượng thứ cho."
Thẩm Hiểu Quân nhạt: "Không gì."
Đã đến dự tiệc thì lẽ dĩ nhiên qua chào hỏi những quen khác. Thẩm Hiểu Quân sánh bước cùng Lâm Triết một vòng quanh sảnh tiệc. Lúc ghé quầy lấy nước, cô tình cờ Phương Nhu đang cao giọng khoe khoang về cái "phúc phần" của với mấy phụ nữ khác.
"... Em chẳng bù cho những đàn bà vô phước khác! Đẻ đến hai, ba bận mới nặn mụn con trai, em đây chỉ cần một là trúng phóc! Vừa mới cấn thai, lão Phạm nhà em cuống cuồng đưa em khám ở bệnh viện tư. Bác sĩ siêu âm một cái phán ngay là con trai, lão Phạm nhà em mừng rơn. Suốt từ lúc m.a.n.g t.h.a.i cho đến lúc sinh nở, lúc nào em cũng hầu hạ chăm sóc cẩn thận..."
Thẩm Hiểu Quân – sinh hai cô con gái mới sinh con trai – bỗng chốc cũng trúng đạn. Cô cơ sở để tin chắc rằng những lời mỉa mai của Phương Nhu là đang cố tình nhắm .
Cô khẩy một tiếng, bưng ly nước trái cây thong thả bước chỗ khác.
Bữa tiệc đầy tháng hôm nay tổ chức theo hình thức tiệc buffet. Sau khi khách khứa đông đủ, sếp Phạm dẫn Phương Nhu tiến lên bục chính của sảnh tiệc.
Mọi tay nâng ly rượu, xúm xít vây thành một vòng tròn quanh vợ chồng họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/trong-sinh-thap-nien-90-hanh-trinh-vuon-toi-vinh-quang-cua-ba-chu-tro-qazl/chuong-363-tiec-day-thang.html.]
Sếp Phạm cầm micro, gặp chuyện vui tinh thần phơi phới, giọng vang rền: "Vô cùng cảm tạ các vị quan khách..."
Lời chào mừng còn dứt, từ phía cửa vang lên những tiếng cãi cọ ồn ào.
Giọng của sếp Phạm khựng : "Có chuyện gì ?"
Chẳng ai đáp lời, bởi khách khứa sớm trông thấy đang nơi ngưỡng cửa.
Đó là Cao Mẫn, vợ cũ của sếp Phạm.
Trong những ở cửa thu tiền mừng, một là họ hàng của Phương Nhu. Người từng chạm trán Cao Mẫn, dĩ nhiên rõ phận bà . Vừa trông thấy bà xuất hiện, liền kiên quyết cản cho , sợ bà phá nát bữa tiệc, lấy cớ thiệp mời để chặn đường.
Cao Mẫn khó nhọc lắm mới đợi đến ngày hôm nay, làm chuyện bà chịu bỏ qua dễ dàng thế. Đương nhiên bà sẽ làm ầm lên, càng ầm ĩ cho thiên hạ đều càng !
Sếp Phạm vội vàng rẽ đám đông cửa, sắc mặt khó coi tột độ: "Bà đến đây làm gì?"
Cao Mẫn khẩy: "Tôi đến để gửi quà mừng đầy tháng cho quý t.ử nhà ông đây! Sao, hai vợ chồng ông hoan nghênh ?"
Phương Nhu lúc cũng bế đứa bé chen tới nơi, vội tiếp lời: "Chị Cao, chị là , chị đến chung vui thì vợ chồng đương nhiên hoan nghênh chứ."
Cao Mẫn nhướng mày: "Ồ, gửi thiệp mời cho ?"
Phương Nhu ôm con nép sếp Phạm, thốt lên bằng giọng điệu ỏn ẻn, yểu điệu: "Bọn em sợ chị suy nghĩ nhiều."
Nói đoạn, cô đ.á.n.h mắt xuống đôi chân của Cao Mẫn, mỉm đầy ẩn ý: "Cũng sợ chị bất tiện."
Phần lớn khách khứa mặt tại đây đều quen mặt Cao Mẫn, dĩ nhiên cũng lòng những giai thoại phong lưu giữa ba họ. Vì lẽ đó, kẻ chê họ Phạm lưng ít. Đàn ông ngoài trăng hoa bóc bánh trả tiền thì , chứ rước cả nhân tình về nhà ruồng rẫy vợ con thì mấy ai dám làm.
Cao Mẫn chẳng mảy may tức giận, nếu vì chuyện cỏn con mà phẫn nộ, chắc bà c.h.ế.t tức tưởi từ lâu . "Vốn dĩ chỉ định đến gửi chút quà mừng, hoan nghênh thì thôi, cũng chẳng thèm làm gì. món quà thì vẫn trao tận tay."
Bà lục tìm trong túi xách, rút một phong bì ngả màu cũ kỹ, đưa về phía sếp Phạm: "Định đưa cho ông từ lâu , ngẫm ngẫm , vẫn thấy hôm nay là dịp thích hợp nhất. Mở xem , bất ngờ đấy."
Sếp Phạm lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn, làm gì bất ngờ nào? Việc bà vác mặt đến tiệc đầy tháng làm loạn một trận đủ khiến ông kinh hồn bạt vía .
Chỉ cần thấy mặt bà thì tuyệt nhiên chẳng "hỉ sự" nào cả.
Tuy bụng nghĩ nhưng ông vẫn đưa tay nhận lấy, cũng chẳng màng mở , chỉ xua tay đuổi khéo: "Thôi bà nhanh cho."
Khách khứa thấy thái độ của ông , thi xì xào bàn tán, tiếng rầm rì vang lên khắp sảnh.
Sắc mặt sếp Phạm càng lúc càng tệ hại.
Cao Mẫn nào chịu rút lui dễ dàng thế: "Ông cứ mở xem , xem xong khỏi cần ông mở miệng đuổi, tự khắc ."
Ánh mắt Phương Nhu lóe lên sự xảo quyệt, cô cợt: "Chắc là bức thư tình ngày xưa chị Cao cho lão Phạm nhà em đấy chứ?"
Tự cho là hài hước, cô bật khúc khích: "Chị Cao , chị làm thế e là cho lắm ?"
Cao Mẫn chẳng thèm bố thí cho cô dù chỉ là một cái liếc mắt, ánh mắt bà găm chặt gã họ Phạm.
Sếp Phạm cũng tống khứ bà cho rảnh nợ, tay khẽ cử động, bóc cái phong bì im lìm suốt bao năm.
Ông rút tờ giấy bên trong , chậm rãi mở .
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Đến khi rõ dòng chữ in rành rành tờ giấy, ông chỉ cảm thấy bên tai rền vang một tiếng "oành"! Một luồng nộ khí ngùn ngụt bốc thẳng lên đỉnh đầu!