Trọng sinh thập niên 90: Hành trình vươn tới vinh quang của bà chủ trọ - Chương 293: Cháu Lợi Hại Lắm

Cập nhật lúc: 2026-05-04 05:32:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, kỳ nghỉ hè năm Thiên Hi cũng sắp sửa khép .

Khi chỉ còn vài ngày nữa là bắt đầu năm học mới, Thẩm Hiểu Quân đưa bầy trẻ trở về quê nhà.

Biết tin gia đình sắp về, bà Đoàn Hà cẩn thận lau dọn nhà cửa từ hôm . Sáng sớm tinh mơ, bà đích chợ lựa mua những thức ăn tươi ngon nhất cất tủ lạnh. Chú ch.ó Bối Tháp cũng đưa từ nhà bác cả trở về.

Đứng cửa nhà, dẫu kịp tra chìa khóa, tiếng sủa "gâu gâu" rộn rã của Bối Tháp vọng từ bên trong.

"Mẹ ơi, là Bối Tháp kìa!" Nghiêu Nghiêu dùng đôi bàn tay bé xíu đẩy mạnh cánh cửa, sà lòng chú ch.ó đang vẫy đuôi mừng rối rít: "Bối Tháp ơi, nhớ em quá mất!"

Bối Tháp sủa vang đáp lời: "Gâu gâu!"

Bà Đoàn Hà đang lau tay bước từ trong bếp: "Mẹ đang đinh ninh mấy giờ con mày mới về tới nơi. Rau củ thái sẵn cả , chỉ đợi về là bắc chảo xào nấu thôi."

Thẩm Hiểu Quân vội can: "Mẹ đừng bày vẽ cầu kỳ làm gì, cả nhà ngoài ăn tiệm cho tiện."

Bà Đoàn Hà gạt : "Mẹ bận rộn gì mà..."

"Bà ngoại!" Ba đứa trẻ đồng thanh reo lên sung sướng. Nghiêu Nghiêu cũng bỏ mặc Bối Tháp, nhào tới ôm chầm lấy eo bà Đoàn Hà mà nũng nịu.

"Bà ngoại ơi, Nghiêu Nghiêu nhớ bà đến mức đêm qua trằn trọc ngủ đấy ạ."

Bà Đoàn Hà xoa đầu đứa cháu cưng, mỉm âu yếm: "Cái thằng nhóc dẻo miệng , chỉ giỏi nịnh nọt bà là nhanh."

"Cháu thật mà, thật một trăm phần trăm đấy."

"Được , , bà tin là cháu thật."

Thẩm Hiểu Quân toan bước bếp phụ nấu nướng nhưng bà Đoàn Hà nhất định chịu, xua tay bảo: "Các con cứ thu dọn hành lý , lúc nào cơm nước xong xuôi sẽ gọi."

Thẩm Hiểu Quân cùng Tiểu Vi và Tiểu Duyệt xách vali phòng riêng.

Nghiêu Nghiêu nằng nặc đòi ở phụ giúp bà, vỗ n.g.ự.c tự hào: "Bà ngoại ơi, cháu nấu mì tôm đấy!"

"Thật ? Nghiêu Nghiêu nhà giỏi giang thế cơ ?"

"Dạ , bố cháu còn khen ngon nức nở, dặn bọn cháu nấu cho bố ăn nữa cơ."

"Thế 'bọn cháu' là gồm những ai nào?"

"Dạ, là chị Cả, chị Hai và cháu, ba cục cưng của bố! Bố thế đấy ạ."

Bà Đoàn Hà bật khúc khích: "Ha ha, , Nghiêu Nghiêu nhà giỏi nhất trần đời!"

"Vâng ạ, cháu lợi hại lắm cơ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/trong-sinh-thap-nien-90-hanh-trinh-vuon-toi-vinh-quang-cua-ba-chu-tro-qazl/chuong-293-chau-loi-hai-lam.html.]

Trong bữa cơm gia đình, bà Đoàn Hà ăn trò chuyện cùng Thẩm Hiểu Quân: "Mấy hôm chạm mặt chị dâu Hai của con ngoài trung tâm thành phố. Hình như chị m.a.n.g t.h.a.i thì ?"

Thẩm Hiểu Quân gật đầu xác nhận: "Chắc cũng bốn tháng ạ. Mẹ trò chuyện với chị ?"

"Có, chị đả động gì đến chuyện bầu bí, cũng chẳng tiện bề hỏi han. Dăm ba câu xã giao chị rẽ tiệm của chị gái con. Chắc mẩm chị định ở lỳ nhà chị gái con cho đến ngày lâm bồn đây mà?" Bà Đoàn Hà đoán mò.

"Vâng, chị bảo ở quê an tâm, sợ tố giác với ủy ban dân . Lên thành phố tá túc thì an hơn, chẳng ai tọc mạch hỏi han." Thẩm Hiểu Quân cũng lảng tránh nhắc đến chuyện chị dâu Hai từng ý định xin tá túc ở nhà .

Bà Đoàn Hà gắp một miếng thịt nạc bỏ bát Nghiêu Nghiêu, trầm ngâm: "Mẹ cũng đồ là . Chắc mẩm cái t.h.a.i là con trai ."

Thẩm Hiểu Quân khẽ nhếch mép, cái t.h.a.i nếu giữ thì hiển nhiên là con trai , chẳng cần hỏi cũng tỏng.

Bà Đoàn Hà tiếp lời: "Chị bụng mang chửa, loăng quăng phố thế thì . lúc bụng vượt mặt, lỡ để mấy cô chú phường trông thấy, kiểu gì họ cũng lân la tới gõ cửa dò hỏi. Từ quê lên thành phố cách một quãng đường, một cú điện thoại là tỏ tường chuyện. Con rảnh rỗi thì nhắc nhở chị một tiếng, dặn dò mai hạn chế khỏi nhà. Nhỡ ai hỏi thăm thì cứ bảo là khách vãng lai, lên thăm dăm ba bữa về. Họ cũng chẳng cất công leo lên tận mái nhà xem nhà bao nhiêu nhân khẩu ."

Thẩm Hiểu Quân gật đầu ghi nhận.

Sáng hôm , Thẩm Hiểu Quân đến cửa hàng xử lý công việc. Xong xuôi, cô định bụng ghé qua chỗ Lâm Như. Ai dè kịp cất bước thì bóng dáng Tôn Tuệ đủng đỉnh tiến gần.

Thẩm Hiểu Hoa kề sát tai Thẩm Hiểu Quân thì thầm: "Bà chị dâu Hai nhà em rảnh rỗi sinh nông nổi, dạo ngày nào cũng đảo qua đây. Đấy, mò đến kìa."

Thẩm Hiểu Quân càm ràm: "... Sao chị báo cho em một tiếng."

"Chị quên khuấy mất."

Lời dứt thì Tôn Tuệ cũng bước tiệm.

Thấy Thẩm Hiểu Quân, đôi mắt thím sáng rực lên: "Ơ ! Thím về hồi nào thế? Sao đ.á.n.h tiếng cho chị một tiếng."

Thẩm Hiểu Quân gượng gạo: "Em mới về hôm qua thôi. Về đến nơi là công việc bù đầu, chiều nay em còn lên tỉnh một chuyến nữa cơ. Chị dâu lên thành phố từ khi nào ?"

Tôn Tuệ dạo đang rạng rỡ, thần thái hồng hào, tươi tắn hẳn : "Chị lên hơn tuần nay . Dù ở quê cũng rảnh rỗi, chuyện bếp núc dọn dẹp chị Đại cũng giành phần hết. Chị cứ ngủ nướng đời, dậy điểm tâm xong là tạt qua đây phụ chị trông nom cửa hàng, tiếp đón khách khứa. Trưa thì chị ăn cơm luôn tại quán, tối đến mới thong thả về nhà nghỉ ngơi..."

Cuộc sống của thím quả là nhàn nhã, an nhàn đến mức đáng ghen tị! Thảo nào mà thím khao khát một quý t.ử nối dõi tông đường đến thế. Chứ hồi t.h.a.i nghén hai cô con gái đầu, đừng đến việc nghỉ ngơi ở nhà, ngay cả công việc đồng áng thím cũng từng ngơi tay.

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Thím xích gần Thẩm Hiểu Quân, khẽ ưỡn chiếc bụng đang lùm lùm, thì thầm: "Chị siêu âm , cái t.h.a.i là con trai đấy." Đôi mắt thím híp vì sung sướng.

Thẩm Hiểu Quân đáp lời dửng dưng: "Em đoán ngay mà." Không con trai thì làm thím động lực mà sinh tiếp cơ chứ!

Tôn Tuệ vẻ mãn nguyện: "Chị chỉ mong nó sớm ngày chào đời. Có thằng cu , đời chị chẳng còn gì để bận tâm sầu não nữa."

Bộ dạng của thím trông hệt như một bà hoàng mẫu hậu ôm trọn giang sơn.

Thẩm Hiểu Quân bèn bồi thêm một câu: "Chị đúng là vô âu vô lo. Sinh con còn bao nhiêu thứ lo toan bề bộn nữa chứ. Mai nó lớn khôn, chị đau đầu tích cóp tiền mua nhà tậu xe, lo chuyện dựng vợ gả chồng cho nó. Nỗi lo của những bậc làm cha làm điểm dừng."

Tôn Tuệ xua tay gạt : "Thì cứ để nó tự lực cánh sinh! Con trai chị tương lai chắc chắn sẽ làm nên chuyện, chuyện nhà cửa vợ con cần vợ chồng chị dốc sức lo liệu."

Loading...