Chạm Trán Ở Bộ Phận Nghiên Cứu
Vương lão bản cẩn thận nghĩ cũng đúng, Hà Kỳ chỉ thể lấy lòng ông mà còn là một quân cờ quan trọng cài cắm ở Tập đoàn Hà thị, ông chắc chắn thể để cô cứ thế mà lộ. Trầm tư một lát ông lên tiếng: “Nếu cô tiện đến bộ phận nghiên cứu thì giúp chằm chằm động tĩnh nội bộ Tập đoàn Hà thị, tin tức gì thì kịp thời báo cho .”
Nói xong Vương lão bản nhét một cuộn tiền n.g.ự.c Hà Kỳ, híp mắt : “Chỉ cần cô làm việc đàng hoàng cho thiếu chỗ cho cô.”
Hà Kỳ cuộn tiền cũng kha khá lập tức mặt mày hớn hở, đồng ý ngay tắp lự: “Không thành vấn đề, ngài cứ yên tâm . Em chắc chắn sẽ chằm chằm Tập đoàn Hà thị chớp mắt.”
“Còn nữa, chằm chằm con ả thối tha Hạ Chi , tin cô chỉ đơn thuần đến gặp Hà Kính Tùng.” Vương lão bản hừ lạnh một tiếng .
“Không thành vấn đề.” Hà Kỳ đồng ý ngay. Chỉ cần thể khiến Hạ Chi thoải mái trong lòng cô liền sảng khoái. Huống hồ Vương lão bản cùng chung chiến tuyến với cô , thể giúp cô xử lý Hạ Chi, cô chắc chắn sẽ dùng mười hai vạn phần tâm tư.
…
Kể từ khi giao lưu với Vương lão bản ở nhà hàng, mỗi ngày Hà Kỳ đều để dấu vết quan sát tình hình nội bộ Tập đoàn Hà thị. Còn mỗi Hạ Chi đến cô đều nghĩ cách sán gần, nhưng mỗi Hà Kính Tùng gặp cô đều cho phép bất kỳ ai mặt ngoại trừ Lưu trợ lý. Hà Kỳ vẫn chút tự hiểu , cô căn bản dám hỏi Lưu trợ lý, chỉ thể âm thầm cẩn thận quan sát bọn họ rốt cuộc đang mưu tính chuyện gì. Đáng tiếc cô vẫn thu hoạch gì.
Hôm nay Hạ Chi đến Tập đoàn Hà thị. Cuối tháng Lithium Battery kiểu mới sẽ chính thức tung thị trường, cô yên tâm bắt buộc đích đến kiểm tra một lượt mới thể yên tâm. Suy cho cùng bọn họ theo con đường cao cấp chiếm lĩnh thị trường, sản phẩm tuyệt đối xảy bất kỳ vấn đề gì, nếu thứ đều đổ sông đổ bể.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/trong-sinh-thap-nien-70-kieu-the-danh-da-sung-phu-phat-tai/chuong-374.html.]
Cô về hướng bộ phận nghiên cứu, một giọng quen thuộc mang theo sự trào phúng đột nhiên vang lên: “Biểu tỷ, chị đến công ty nữa ? Thật sự coi nơi là nhà ?”
Hà Kỳ vốn dĩ lén lút đến văn phòng chủ tịch một chuyến tìm xem Hà Kính Tùng để tài liệu trong ngăn kéo . Cô đặc biệt ngóng, đây là thói quen của Hà Kính Tùng cho nên cô lấy tài liệu đơn giản. dạo Hà Kính Tùng uống nhầm t.h.u.ố.c phòng thủ nghiêm ngặt. Văn phòng của ông mỗi ngày ngoại trừ Lưu đặc trợ thể báo cáo công việc, những trợ lý và thư ký còn ai phép văn phòng chủ tịch, điều mang đến nhiều rắc rối cho hành động của cô .
Cô đang nóng ruột nên làm thế nào ngờ đụng Hạ Chi, tự nhiên thể dễ dàng buông tha cho cô. Bước chân Hạ Chi khựng , đáy mắt lộ một tia trào phúng, đầu liếc cô : “Không liên quan đến cô.”
“Sao liên quan đến ? Tôi là trợ lý của Hà đổng, tự nhiên giúp ông trông coi công ty, đừng để lúc nào cũng những kẻ đắn . Huống hồ công ty nơi nào chị cũng thể đến.” Hà Kỳ ánh mắt chút kiêu ngạo . Cô chỉ về hướng phía của Hạ Chi, hừ lạnh : “Bên là bộ phận nghiên cứu của công ty, chị của công ty thì qua đó.”
“Vậy ? Vậy tại cô ở gần đây? Lẽ nào cô cũng đến bộ phận nghiên cứu?” Hạ Chi híp mắt chằm chằm cô dò xét chất vấn. Cô Tô Trầm dạo Hà Kỳ cứ lảng vảng bên ngoài văn phòng Hà Kính Tùng, còn khu vực gần bộ phận nghiên cứu. Nếu Hà Kính Tùng sắp xếp thêm gấp đôi vệ sĩ chừng thật sự sẽ cô trộn . Vốn dĩ cô nghi ngờ bản vẽ trộm do Hà Kỳ làm , hiện tại hành động của cô càng chứng thực suy nghĩ của Hạ Chi. Bản vẽ tám chín phần mười chính là do cô trộm.
Đột nhiên vạch trần tâm sự Hà Kỳ giật nảy , ngoài mặt cố làm vẻ trấn định : “Sao thể chứ? Tôi chỉ tiện đường ngang qua đây. Ngược mục đích của chị mới đáng để bàn cãi, chị rốt cuộc đến bên làm gì?” Đáy mắt Hà Kỳ xẹt qua một tia đắc ý, tự giác chiếm lĩnh điểm cao đạo đức chỉ trích Hạ Chi: “Tôi khuyên chị một câu nhất mau chóng rời khỏi đây, nếu sẽ gọi bảo vệ lên đuổi chị . Suy cho cùng biểu tỷ cũng coi là gián điệp trộm bí mật công ty chứ?”
Hạ Chi cạn lời cô , vạn vạn ngờ cô một phen lời như . “Có cô quên , hiện tại đang nắm giữ cổ phần của Tập đoàn Hà thị, thuộc về một trong những cổ đông. Tôi đến công ty cô căn bản tư cách ngăn cản . Huống hồ cô tuy bộ phận nghiên cứu nhưng nghĩa là cũng .” Hạ Chi lạnh một tiếng khách khí .
Nghe sắc mặt Hà Kỳ lập tức chút xanh mét. Cô quả thực quên mất Hạ Chi còn là cổ đông của công ty! cô cam lòng nhận thua, ngoài mặt tràn đầy cam tâm c.ắ.n răng: “Vậy chị cũng thể đến nơi quan trọng như bộ phận nghiên cứu, mau rời ! Nếu đến lúc đó Hà đổng nổi giận sẽ giúp chị .”
Hạ Chi như liếc cô , sâu xa : “Tôi cần cô giúp .” Nói xong đúng lúc một nghiên cứu viên chuẩn đến bộ phận nghiên cứu, thấy Hạ Chi liền kỳ lạ hỏi: “Hạ tiểu thư, ngài đến , trong? Thầy và đều đang đợi ngài đấy.”