Tô Mai vỗ vỗ tay, khoanh tay ngực, lạnh lùng liếc bọn họ.
"Lão súc sinh, Tô Lan chính là con riêng của ông đúng ? Vì một đứa con nuôi mà làm cái nhà nháo nhào long trời lở đất, ông đúng là tiền đồ."
Tô Cường: "?"
Cái nhà là do ông làm loạn ?
"Mày hươu vượn cái gì đấy?"
"À, vì Tô Lan mà ông hủy hoại , bây giờ vì Tô Lan đ.á.n.h Tô Vận. Tô Lan nếu là giống nòi của ông, thì ông mưu đồ cái gì?"
Dương Xuân Hoa ngẩn một lát, chợt thấy Tô Mai cũng lý. Chồng bà vì một đứa con nuôi cùng huyết thống mà hai ngày nay làm cái nhà gà bay ch.ó sủa. Nguyên nhân sự việc chẳng là do Tô Lan cướp công việc của Tô Mai ?
Tô Cường chọc trúng tim đen, á khẩu trả lời , đó thẹn quá hóa giận, chỉ mặt Tô Mai mắng to. Lần ông dám động thủ, hậu quả của hai ông vẫn còn nhớ rõ.
Tô Mai ngoáy ngoáy lỗ tai, như : "Tôi đúng hả? Tô Lan thật sự là con riêng của ông?"
"Nói bậy! Lão t.ử và cha nó là chiến hữu, giao tình sinh tử, tao chỉ là đang báo ân thôi."
"Ông báo ân kiểu , tâm tư thiên vị đến tận chân trời, còn định lấy con gái ruột hiến tế, ai mà tin ông đơn thuần chỉ là báo ân chứ."
"Mày... mày... mày..."
Ngón tay chỉ mặt cô của Tô Cường run lẩy bẩy.
Tô Mai tiếp tục đổ thêm dầu lửa, mở miệng là tuôn một tràng: "Không con riêng, thì ông mưu đồ cái khác. Ông là một đàn ông trưởng thành, thể mưu đồ gì ở một cô gái trẻ, hả!"
Dứt lời, sắc mặt Dương Xuân Hoa lập tức biến đổi. Đàn ông thể mưu đồ gì ở phụ nữ, đơn giản cũng chỉ là chuyện đó.
"Tô Mai, mày câm miệng cho tao!"
Bà cho phép trong lòng Tô Cường còn phụ nữ khác, nhưng bà dám quát Tô Cường, đành sang quát Tô Mai.
Tô Mai sớm thấu sắc mặt của Dương Xuân Hoa.
"Sao thế, trúng ! Mẹ, nhất nên cẩn thận một chút, trong nhà hai đàn ông, coi chừng đều Tô Lan câu mất đấy."
Nói xong, cô liếc Tô Vận đang co rúm phía với ánh mắt đầy ẩn ý.
Dương Xuân Hoa nhớ tới cảnh tượng hai ngày thấy con trai và Tô Lan ở giường, sắc mặt đổi liên tục. Bà sa sầm mặt mày, nghiến răng : "Tô Mai, quấy nát cái nhà thì lợi lộc gì cho mày?"
"Không lợi lộc gì, nhưng các thoải mái thì thấy thống khoái, thế là đủ ."
Tô Mai thật sự chẳng ý gì khác, đơn thuần chỉ là phát điên mà thôi.
"Chúng tao là cha mày, cha trong thiên hạ ai là sai cả, dù làm gì cũng là vì cho mày."
Đánh đ.á.n.h , , Dương Xuân Hoa đổi chiến thuật, định dùng tình để cảm hóa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/trong-sinh-thap-nien-70-khai-cuc-tram-duong-muoi/chuong-32-vach-tran-than-phan-con-rieng-ca-nha-hon-loan.html.]
Tô Mai khẩy một tiếng, đang định châm chọc vài câu thì cửa nhà họ Tô gõ vang.
Là hàng xóm tiếng ồn ào của nhà họ Tô làm cho chịu nổi, sang nhắc nhở bọn họ đừng làm loạn nữa.
Tô Mai đảo mắt, nhanh chân chạy mở cửa .
Trước khi cửa mở, nước mắt rơi xuống lã chã.
Ngoài cửa chính là bác gái Vương và dì Lý. Vừa mở cửa liền thấy Tô Mai đầm đìa nước mắt, bọn họ đều sững sờ.
"Tô Mai, làm thế? Cha cháu đ.á.n.h cháu ?"
Tô Cường: "..." Oan quá, bao giờ đ.á.n.h thắng nó!
"Bác Vương, cái nhà cháu ở nổi nữa . Bọn họ chỉ cướp công việc của cháu, mà còn bức cháu c.h.ế.t."
Mắt ngoài cửa lập tức sáng lên, đêm nay chuyện để hóng .
Tô Mai cúi đầu lau nước mắt, nghẹn ngào : "Cháu yêu, hôm nay đến bệnh viện thì thấy và Tô Lan minh bạch với , thế mới hai họ lén lút lưng cháu. Cha cháu những chủ trì công đạo cho cháu, còn ép cháu nhường yêu cho Tô Lan. Cháu... cháu thật sự sống nữa."
Tô Mai xong liền định lao cửa sổ hành lang nhảy xuống.
Dì Lý nhanh tay lẹ mắt ôm ngang cô .
"Tô Mai , , dì cháu chịu ấm ức, nhưng cháu thể nghĩ quẩn như thế."
Bác gái Vương cũng vội vàng khuyên can: "Tô Mai, cháu nghĩ thoáng chút, bây giờ bộ mặt thật cũng , còn hơn là kết hôn mới thì khổ cả đời."
Nói xong, bà đầu trừng mắt đám nhà họ Tô đang ngây như phỗng.
Tô Cường: "..."
Dương Xuân Hoa: "..."
Tô Vận: "..."
Tô Cúc: ( ̄~ ̄) Nhai cơm, mắt sáng rực lên vì phấn khích. Đại tỷ ngầu quá! Lợi hại, quá lợi hại!
Da mặt Tô Cường đỏ bừng như gan heo. Hai ngày nay ông ném hết mặt mũi cả đời , tất cả đều nhờ ơn Tô Mai ban tặng. Khổ nỗi ông chẳng làm gì cô.
"Sự việc như Tô Mai . Lan Nhi và con trai xưởng trưởng Tiêu chỉ là quen , quan hệ gì cả. Hơn nữa ai Tô Mai lén lút yêu đương với chứ, nó tự hổ còn dám đổ vạ lên đầu Lan Nhi."
Tô Cường mở miệng là Lan Nhi, ngậm miệng là Lan Nhi, ánh mắt hàng xóm ông càng thêm quái dị. Con gái ruột thì gọi cả họ cả tên, con nuôi thì gọi mật thế đấy.
"Cha, đến giờ cha vẫn còn bao che cho Tô Lan."
Tô Mai đau lòng c.h.ế.t, vẻ mặt thất vọng tột cùng về cha.
"Ở bệnh viện bao nhiêu đều thấy Tô Lan và Tiêu Ái Quốc khóa cửa ở trong phòng bệnh, nếu hai bọn họ trong sạch, tại khóa cửa?"
"Có... thể chỉ là lỡ tay khóa thôi."