Con gái lớn của Tô Tú Liên chồm tới định cướp kẹo của Tô Cúc.
Tô Cúc né tránh, đẩy mạnh con bé .
“Cút ngay!”
“A! Tô Cúc mày to gan, dám đẩy tao !”
Hai đứa trẻ nhanh chóng lao đ.á.n.h túi bụi.
Tô Cúc đ.á.n.h cực kỳ hung dữ, nhanh đ.á.n.h cho con bé thét lên.
Nghe thấy tiếng động, Tô Tú Liên chạy xem, thấy con gái cưng đầu u một cục, hét lên một tiếng chói tai lao định đ.á.n.h Tô Cúc.
Tô Cúc khập khiễng né tránh.
Dương Xuân Hoa theo , thấy rõ tình hình, một lời kéo Tô Cúc về phía .
Hốc mắt Tô Cúc đỏ hoe, định với là do con bé trêu chọc , thì mặt lãnh trọn một cái tát.
“Xin em họ mày ngay!”
Dương Xuân Hoa cảm thấy sinh hai đứa con gái đều là để đòi nợ, đứa nào suy nghĩ cho bà cả.
Tô Cúc c.ắ.n chặt môi , bướng bỉnh nuốt nước mắt trong.
“Con sai!”
“Cái con ranh , mày học theo Tô Mai chống đối tao đúng ? Mày chờ đấy!”
Dương Xuân Hoa cửa lấy cái chổi lông gà.
Tô Tú Liên bên cạnh châm ngòi thổi gió:
“Dương Xuân Hoa, đ.á.n.h nó , đ.á.n.h c.h.ế.t nó ! Đến lời ruột mà còn , còn trông mong gì nó hiếu thuận? Cũng giống con Tô Mai thôi, lũ phản nghịch, đ.á.n.h c.h.ế.t cho rảnh nợ.”
Tô Cúc hung hăng trừng mắt Tô Tú Liên một cái, chạy biến về phòng khóa trái cửa , mặc kệ bên ngoài đập cửa thế nào cũng nhất quyết mở.
Cô bé co ro trong góc tường, vùi mặt đầu gối, đến khản cả giọng.
Nhà dì Lý hàng xóm thấy tiếng ồn ào liền lắc đầu:
“Nhà họ Tô lên cơn điên , Tết nhất cũng yên .”
“Đừng để ý đến bọn họ, là một lũ điên.”
Sáng sớm mùng Một Tết, Tô Tú Liên để điện thoại của đại đội Đại Dương Thụ ở huyện Hắc Thủy dắt díu con cái về nhà .
Dương Xuân Hoa cẩn thận cất kỹ tờ giấy ghi phương thức liên lạc với Tô Mai.
***
Tô Mai sáng sớm ngủ dậy hắt một cái rõ to.
Chắc chắn là do hôm qua uống say, ngủ quên đắp chăn nên cảm lạnh , lâu lắm cô ốm.
Cô mặc áo bông, đội mũ quàng khăn kín mít, cầm một dây pháo mở cửa đốt pháo mừng năm mới.
Lúc trời còn sáng hẳn, nhưng tiếng pháo nổ vang rền khắp nơi, khí Tết ngập tràn.
Đùng đoàng, đùng đoàng.
Tô Mai châm lửa ném dây pháo sân, vặn Thẩm Kiến Quốc nhà bên cạnh cũng đốt pháo.
“Chúc mừng năm mới!”
“Chúc mừng năm mới!”
Hai chúc Tết chạy về phòng tránh rét.
Tối qua uống ít rượu, Lâm Hồng Mai và Thẩm Nhu ngủ đến tận trưa mới dậy, mặt mũi ai nấy đều phờ phạc.
“Lần tớ thề bao giờ uống rượu nữa, khó chịu quá mất.”
“Tớ cũng thế, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng uống.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/trong-sinh-thap-nien-70-khai-cuc-tram-duong-muoi/chuong-174-cuoc-goi-tu-nguoi-me-da-chet.html.]
“Phủi phui cái mồm, Tết nhất chuyện xui xẻo. Mau uống cái cho giã rượu.”
Tô Mai nấu cho mỗi một bát canh trứng gà đường đỏ nóng hổi.
Buổi chiều, Trương Quế Anh và Lâm Thúy Hoa sang chơi, mấy c.ắ.n hạt dưa tán gẫu chuyện trong thôn đến tận tối mịt.
Mấy ngày tiếp theo đều bận rộn chúc Tết thăm hỏi họ hàng, trong thôn qua kẻ tấp nập, chỉ nhà Tô Mai là vắng vẻ nhất.
Mãi đến mùng Bảy, của đại đội chạy tới gọi Tô Mai điện thoại.
“Thanh niên trí thức Tô, nhà cô gọi điện thoại tới kìa.”
“Thanh niên trí thức Tô, cô gọi điện đến đại đội, mau .”
“Anh bảo ai cơ?”
Tô Mai nhất thời phản ứng kịp.
“Đầu dây bên bảo là cô.”
“Tôi , đó là kẻ lừa đảo đấy.”
“……”
“Thật á?”
“Thật.”
Người của đại đội ngơ ngác chạy về.
Nói với đầu dây bên : “Tô Mai bảo cô , là kẻ lừa đảo, đừng gọi tới nữa.”
“Nó láo!”
Cạch.
Điện thoại dập máy.
Dương Xuân Hoa: “……”
Tô Mai nghĩ là ngay ai tiết lộ chỗ ở của cô cho nhà họ Tô.
Ngoài Tiêu Ái Quốc thì còn ai đây nữa.
Có một đúng là đ.á.n.h chừa.
Tô Mai vớ lấy cây gậy ở góc tường, hùng hổ sang điểm thanh niên trí thức tìm tính sổ.
Tiêu Ái Quốc đang trốn trong phòng sách. Hiện tại ngoài đồng việc, đều làm, ai nấy đều ườn giường đất sưởi ấm.
“Tô Mai, cô tới đây?”
Trong sân truyền đến tiếng hỏi đầy ngạc nhiên của Lâm Dĩnh.
Tô Mai tới?
Tiêu Ái Quốc buông sách xuống, nhảy xuống giường đất đẩy hé cửa sổ ngoài, quả nhiên thấy Tô Mai đang giữa sân, dùng gậy chỉ thẳng phòng quát: “Tiêu Ái Quốc, lăn đây cho !”
Tiêu Ái Quốc theo phản xạ run b.ắ.n lên một cái.
Hắn mới xuống nông thôn bao lâu mà Tô Mai đ.á.n.h cho mấy trận , cú đ.ấ.m làm bụng đau âm ỉ mấy ngày liền.
Hôm nay cô vác gậy đến tìm, chắc chắn chẳng chuyện gì lành, ngu mới .
Tiêu Ái Quốc trốn biệt trong phòng dám ho he.
Hách Nhân liếc một cái đầy khinh bỉ, cầm chậu rửa mặt và quần áo bẩn mở cửa ngoài.
“Đừng mở cửa! Đừng mở cửa mà!”
Tiêu Ái Quốc sợ đến bay cả hồn vía, vội vàng lao tới định đóng cửa .
một cây gậy gỗ thọc , chèn ngay giữa khe cửa.
Hắn ngẩng đầu lên, qua khe cửa thấy khuôn mặt lạnh lùng như Diêm La Vương của Tô Mai.