Ngoài điều đó , cô cũng nhắm trúng khuôn mặt của Giang Huân...
Bây giờ cơ hội đến , cô nhất định Giang Huân. Bắt Giang Huân, ngày tháng của cô và các con sẽ đến! Cho dù bắt cũng , chỉ cần chuyện làm ầm lên khiến Giang Huân giải thích rõ ràng , cô cũng thành công hơn phân nửa !
Hoàng Tú Tú cẩn thận sờ soạng lên giường, cô thấp giọng gọi hai tiếng: “Giang Huân, Giang Huân...”
Thấy đối phương đáp , cô liền định cởi quần Giang Huân. Lúc tranh thủ thời gian, làm xong việc chính mới . Tay Hoàng Tú Tú mò mẫm, cởi thắt lưng của Giang Huân , đang định động tác tiếp theo, tay đột nhiên ấn chặt .
Cô giật nảy , hồn vía đều bay mất.
“Lê... Lê Lê...” Giọng lầm bầm rõ chữ của Giang Huân từ khóe môi truyền .
Hoàng Tú Tú nín thở, dám nhúc nhích. Đợi đến khi tay Giang Huân dần buông lỏng, cô mới thử cởi cúc quần dài của .
Giang Huân trong cơn say mộng, cảm giác mơ mơ màng màng, thấy luôn động quần . Không là Lê Lê về chứ? Lê Lê ngủ với lâu như , bao giờ cởi quần ... Vậy là ai?
Giang Huân chợt bừng tỉnh từ trong giấc mộng, đột ngột mở mắt , đập mắt là một mảnh tối tăm! Trong bóng tối, một bóng đang ngay bên cạnh . Tim Giang Huân chùng xuống, vội vàng đưa tay bật chiếc đèn bàn ở đầu giường.
“Hoàng Tú Tú?” Đợi đến khi rõ bên gối là ai, lưng lập tức toát một tầng mồ hôi lạnh.
“Giang... Giang , tỉnh ?” Trong lòng Hoàng Tú Tú xẹt qua một trận hoảng hốt.
“Cô... Cô làm gì ở đây?” Giang Huân nhíu mày, trong ánh mắt ngỡ ngàng lộ vài phần phẫn nộ.
“Tôi... Tôi...” Hoàng Tú Tú cứng họng. Giang Huân tỉnh quá đột ngột, khiến cô ngay cả “lời thoại” cũng kịp bịa xong.
Giang Huân đột nhiên phát hiện , trong tay vẫn còn đang nắm c.h.ặ.t t.a.y cô . Anh như bỏng, vội vàng buông tay cô . Và lúc , cũng phát hiện thắt lưng của mà cởi , cúc quần cũng cởi mất một cái. Nếu như tỉnh muộn hơn một chút, chỉ e là...
Giang Huân lập tức nổi trận lôi đình, chống nửa dậy, dùng tay mò mẫm cài cúc quần: “Ai cho cô đây! Hoàng Tú Tú, cô làm cái gì? Ra ngoài! Cô cút ngoài cho !”
Tiếng quát giận dữ của làm Hoàng Tú Tú sợ tới mức ngây , cả ngốc trệ tại chỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/trong-sinh-thap-nien-70-dem-tan-hon-bi-anh-chong-tho-han-me-hoac-xzor/chuong-144-am-muu-cua-hoang-tu-tu.html.]
Còn Giang Hỉ ở phòng bên cạnh uống nhiều rượu, cũng đang ngủ mơ màng, đột nhiên tiếng quát làm cho tỉnh giấc. Cậu bật dậy, hai con mắt đỏ ngầu như con thỏ hoảng sợ. Giang Hỉ vểnh tai ngóng động tĩnh lục tục truyền đến từ phòng bên cạnh, cảm thấy giống giọng của chị dâu Diệp Lê, liền lảo đảo xuống giường, lê dép khỏi cửa.
Cậu uống đến mức đầu váng mắt hoa, hề sang phòng bên cạnh xem xét tình hình, chỉ gõ cửa phòng Triệu Hưng Mai: “Mẹ, chị dâu cả của con về ?”
“Chưa mà. Sao thế?”
Giang Hỉ lầm bầm một câu rõ ràng: “Trong phòng cả hình như phụ nữ...”
“Phụ nữ?” Triệu Hưng Mai thấy lời , mồ hôi lạnh đều sợ tới mức toát .
Diệp Lê còn về, trong phòng con trai phụ nữ, thế thì còn thể thống gì nữa? Con trai uống nhiều , cái chân cũng thể cử động, phụ nữ chắc chắn do con trai gọi về, chắc chắn là tự bò !
Phụ nữ trong cái đại tạp viện chỉ mấy đó, đều là kết hôn, cách khác, đó đều là đàn ông! Người phụ nữ đàn ông ai mạo hiểm lớn như trêu chọc Giang Huân chứ? Dù thì, chân của Giang Huân vẫn còn như ... Mặc dù bà là ruột của Giang Huân, nhưng cũng con trai phương diện rốt cuộc còn ?
Trừ phi là... Trừ phi là Hoàng Tú Tú!
Bàn tính của mụ quả phụ nhỏ gõ thật sự là vang dội! Bà sớm tâm tư của mụ quả phụ nhỏ , để Giang Huân giúp cô nuôi con, quả thực là mơ! Sau khi Diệp Lê bước cửa, cô đều chịu yên phận, nhưng cũng chuyện gì lớn, làm như bà cứ mặc kệ Hoàng Tú Tú lăn lộn hai cái cho xong.
Bây giờ, nhân lúc Diệp Lê nhà, cô dám bò lên giường Giang Huân, bà lột da cô thì !
Triệu Hưng Mai rảnh chuyện với Giang Hỉ, đẩy , liền thẳng đến phòng Giang Huân. Khi bà đẩy cửa , thấy cảnh tượng mắt, hai mắt tối sầm, suýt chút nữa thì ngất xỉu!
Triệu Hưng Mai ôm lấy n.g.ự.c , vịn khung cửa thở hổn hển hai , đợi khi m.á.u nóng xông lên não bình tĩnh , bà xông tới túm lấy tóc Hoàng Tú Tú: “Cái đồ hổ nhà cô, cô tìm c.h.ế.t hả!”
“Triệu đại mạ, bà oan uổng cho ...” Hoàng Tú Tú vội vàng ôm lấy đầu , lóc giải thích với Triệu Hưng Mai.
“Phi! Sao oan uổng cho cô? Cái đồ quả phụ nhỏ lòng đen tối nhà cô, mà nhân lúc con dâu nhà, quyến rũ con trai ! Đánh c.h.ế.t cô! Xem đ.á.n.h c.h.ế.t cô !”
Triệu Hưng Mai tức điên lên, vung bàn tay to lên tát thẳng mặt Hoàng Tú Tú. Hoàng Tú Tú đ.á.n.h kêu la oai oái, cô ôm đầu, lóc t.h.ả.m thiết: “Cứu mạng với! Có ai , cứu mạng với!”
“Mẹ!” Giang Huân thấy chuyện sắp làm ầm lên , liền lên tiếng nhắc nhở bà, “Đừng đ.á.n.h cô , đuổi cô ngoài! Chuyện đừng làm ầm lên cho đều .”
Triệu Hưng Mai đang trong cơn nóng giận, làm thể lọt tai những lời của con trai. Cho dù bà lọt tai, cố gắng mở rộng sự việc, Hoàng Tú Tú cũng chịu.