“Vâng ạ.”
“Cũng cần vội về, tiện thể giải quyết luôn chuyện với cô.”
Diệp Lê hiểu ý: “Tôi hiểu , ngài cứ yên tâm.”
Diệp Lê khỏi xưởng, bắt xe buýt đến tòa soạn báo . Thực các xưởng quốc doanh lớn đều báo của riêng , báo xưởng sẽ nhận bản thảo từ các đơn vị trong xưởng, chọn vài bài để đăng. Dĩ nhiên, với tư cách là cán bộ khoa tuyên truyền, Diệp Lê và đồng nghiệp ngoài việc báo tường trong xưởng, cũng sẽ một bài gửi cho tòa soạn báo của thành phố. Nếu bản thảo của chọn, đó là một việc vô cùng vinh dự.
Diệp Lê gửi mấy bản thảo chuẩn cho tòa soạn, đó đến Hẻm Xuân Phong tìm Nhị đại mạ. Kể từ chuyện , cô cố gắng ít tiếp xúc với nhà họ Diệp, hôm nay đúng lúc là giờ làm việc, lẽ sẽ gặp.
Diệp Lê mua 2 cân bánh quai chèo ở cửa hàng thực phẩm phụ đầu hẻm, xách trong. Trên đường, thật tình cờ gặp Nhị đại mạ.
“Nhị đại mạ!”
Nhị đại mạ cũng khá ngạc nhiên: “Lê Lê , cháu đến đây? Đến thăm cháu ?”
“Không ạ, cháu đến thăm bác!” Diệp Lê huơ huơ túi bánh quai chèo trong tay: “Nè, bác thích ăn, cháu đặc biệt mua cho bác! Ngoài , chúng tiện thể bàn chuyện khác.”
Bác gái hai hiểu rõ trong lòng: “Được, ! Mấy hôm nay làm bác bí bách lắm , cháu bao nhiêu đang chờ vải !”
“Vậy chúng về nhà chuyện nhé?”
“Đừng! Cháu đừng về!” Nhị đại mạ chặn Diệp Lê ở ngoài: “Mấy hôm nay nhà cháu loạn thành cái gì , cháu ?”
“Lại nữa ạ?” Diệp Lê kinh ngạc hỏi.
“Loạn hết cả !”
Nhị đại mạ trái ngó , thấy quen qua, bèn hạ thấp giọng với Diệp Lê: “Thằng em trai nên của cháu, Diệp Xuân Vượng, mấy hôm rơi xuống hồ trong công viên! Lúc vớt lên, mất nửa cái mạng!”
“Đã đưa đến bệnh viện khám ạ?” Diệp Lê vội hỏi.
“Đi , bác sĩ kiểm tra hết những gì cần kiểm tra, là bệnh gì lớn!” Nhị đại mạ .
“Chỉ chuyện đó thôi ạ?”
Dù Diệp Xuân Vượng bệnh gì lớn , cũng chẳng liên quan gì đến cô! Kiếp cô coi như em ruột, một làm việc nuôi cả nhà hút máu, đến cuối cùng, họ còn định rút ống thở của cô! là thứ gì! Diệp Lê hề thương xót !
“Ôi chao, chuyện nếu xảy ở nhà khác thì là chuyện lớn, nhưng nếu xảy ở nhà cháu, thì là chuyện lớn đấy!”
Nhị đại mạ tiếp: “Lê Lê , bác hỏi cháu, cháu tại Diệp Xuân Vượng rơi xuống hồ trong công viên ?”
“Cháu .” Diệp Lê lắc đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/trong-sinh-thap-nien-70-dem-tan-hon-bi-anh-chong-tho-han-me-hoac-xzor/chuong-107-diep-xuan-vuong-nhay-ho.html.]
“Diệp Xuân Vượng tự nhảy xuống hồ!” Nhị đại mạ đập đùi: “Cháu tại nó nhảy hồ ?”
Diệp Lê nhịn : “Nhị đại mạ, bác gì cứ thẳng ! Bác đang kể chuyện cho cháu đấy ?”
“Vậy bác thẳng nhé! Thằng Diệp Xuân Vượng nhà cháu dạo quen một cô tên là Hà gì đó! Nghe cháu báo công an bắt ! Em trai cháu chuyện, suýt nữa đến liều mạng với cháu! Vẫn là chúng khuyên can nó đấy!”
Chuyện Diệp Lê rõ. Dạo cô còn nghĩ, lẽ khi Vương Hồng Hà bắt, Diệp Xuân Vượng thể sẽ đến gây chuyện, kết quả là thấy . Cô còn tưởng Diệp Xuân Vượng tỉnh táo , nhận bộ mặt xa của Vương Hồng Hà, bản cũng tỉnh ngộ. Xem , như .
Nhị đại mạ tiếp: “Chúng đều khuyên nó đừng gây chuyện! Cứ thế khuyên nó! , thì khuyên gây chuyện nữa, nhưng bao lâu , cứ giường ăn uống mở mắt, cả cứ như trúng tà ! Mẹ cháu lo đến phát điên, khám bao nhiêu bác sĩ, bác sĩ nào cũng là tâm bệnh! Bây giờ, cháu đang dồn sức đấy!”
“Dồn sức? Dồn sức gì ạ? Chẳng lẽ là dồn sức để xử lý ?” Diệp Lê hỏi.
“Chẳng là thế ! Cho nên, cháu tuyệt đối về nhà! Nếu mà lộ diện mặt cháu, bà chẳng biến thành con ch.ó điên lao c.ắ.n c.h.ế.t cháu mới lạ!”
Nhị đại mạ bụng nhắc nhở cô nhiều .
Diệp Lê : “Cháu cảm ơn bác ạ! Vậy cháu về, ngay tại đây, chúng chuyện nhỏ thôi.”
“, cứ ở đây .”
“Nhị đại mạ, chúng nghỉ một thời gian , bên bác tiến hành thế nào ạ? Chỗ vải cháu chuẩn xong, thể xuất kho .”
“Ôi chao, cuối cùng bác cũng đợi câu của cháu! Chúng mau lên , tìm bác lấy vải thật sự nhiều! Hơn nữa, nhân dịp , bác còn tăng giá vải lên một chút đấy!”
Thấy vẻ tham lam sáng rực trong mắt Nhị đại mạ, cô nhịn : “Bác cần với cháu chuyện , nếu bác bán , đó đều là bản lĩnh của bác. Tiền kiếm thêm , bác cứ giữ lấy là .”
Nhị đại mạ tuy thích tiền, cũng khá tham lam, nhưng đầu óc bà ngốc, quan trọng là cũng khá trọng nghĩa khí.
“Thế ! Vải là hàng hiếm, lo bán ! Dạo chúng xuất vải, nhiều tìm mua, nên bác mới tăng giá! Cháu yên tâm, vải bán , tiền về, chúng vẫn chia theo thỏa thuận đây!”
“Được, theo bác.”
“Thế mới đúng.”
“Vậy bác định ngày , chọn xong , chúng tìm thời gian xuất vải.”
“Dễ thôi, cháu đợi tin của bác.”
“Vâng .”
Hai chuyện xong, tán gẫu vài câu, Nhị đại mạ thấy đường đông hơn, liền giục Diệp Lê mau về . Trước khi , bà móc từ trong túi một xấp phiếu: “Cho cháu , đây là cho cháu, trong đủ thứ!”
Diệp Lê lướt qua xấp phiếu, phát hiện bên trong còn một tem xe đạp và một tem đồng hồ: “Chà, phiếu hiếm như mà bác cũng kiếm ?”
Nhị đại mạ : “Cầm , tặng cháu đấy.”