Huống hồ chi đối với tiểu Bạch Hạc bé bỏng năm .
"Đây là đầu tiên tiếp xúc với một tiểu cô nương như ngươi." Bà hai tay nâng chén nước, cất giọng nhè nhẹ.
Nhìn chén nước trong tay bà , bỗng thấy hối hận vì bồng bột nhận lời gặp mặt.
Với cái tác phong của bà , chén nước sẽ hất thẳng mặt lúc nào .
"Vậy dì gặp quá ít , loại như ném đường bốc đại cũng một nắm." Ta mỉm đáp trả.
Ta vốn chẳng phường nữ nhi yếu đuối, ủy mị. Nếu tận mắt chứng kiến những sự kiện đớn đau trong quá khứ, hẳn còn cảm thấy bà chút đáng thương.
Còn giờ đây, tâm tư vô cùng phức tạp khi đối diện với bà.
Dẫu mang danh nghĩa thành nhiệm vụ cứu rỗi Bạch Hạc, nhưng bản chất sâu xa là để cứu mạng bà khỏi tay Bạch Hạc.
Sao thể thản nhiên cứu bà từ tay Bạch Hạc cơ chứ.
Mỗi khi nhớ những phân cảnh ám ảnh , khóe mắt cay xè, lời thốt tự khắc trở nên sắc nhọn, ép : "Rốt cuộc dì bức t.ử , là bức t.ử chính đây?"
Bà ngờ phản pháo gay gắt như , nụ môi lập tức đông cứng.
"Ngươi tự đề cao bản quá ." Giọng điệu của bà lạnh lẽo hơn, ngón tay siết chặt chén nước đến trắng bệch.
Dường như đ.â.m trúng chỗ đau của bà .
Ta những tưởng bà điểm yếu nào cơ đấy.
"Ta hề tự đề cao bản ." Ký ức tái hiện khiến hốc mắt nóng ran, lời thốt càng thêm phần dồn ép, "Bạch Hạc sống chật vật đến tận bây giờ, vô cùng nỗ lực , xin dì hãy buông tha cho ."
Thực tâm cũng chẳng rõ bà làm mới gọi là buông tha cho Bạch Hạc.
những lời lẽ sắc bén hiển nhiên kích động mạnh đến bà . Bà giang tay hất thẳng chén nước .
dòng nước hắt trúng .
Ta ngẩng phắt lên, chạm khuôn mặt thịnh nộ của Bạch Hạc.
Toàn bộ chén nước hất trọn lưng .
Hắn , đôi mắt bừng bừng nộ khí xen lẫn những tia áy náy khôn cùng.
Hắn tịnh cần áy náy.
Ta dấn chuyện còn đơn thuần vì nhiệm vụ cứu rỗi nữa, mà bởi vì sự tự nguyện của chính . Ngay cả việc hôm nay tới gặp mẫu cũng .
Bạch Hạc vươn tay vén lọn tóc lòa xòa trán tai.
Ta thấy nhắm nghiền mắt, hít sâu một , từ từ mở mắt , xoay đối diện với mẫu .
"Ta cảnh cáo , phép tới gần nàng !" Giọng của như tiếng gầm gừ của mãnh thú lúc bộc phát cơn thịnh nộ.
Mẫu Bạch Hạc thấy nổi cơn thịnh nộ, rũ mắt xuống, lúc ngẩng lên, khóe mắt đỏ hoe.
"Tiểu Hạc..." Trong mắt bà ngập tràn sự hoảng loạn, "Mọi chuyện như con thấy ."
???
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/trong-sinh-sau-cong-luoc-vai-ac-benh-kieu/chuong-16.html.]
Ngay cả hệ thống trong đầu cũng thốt lên lời khen ngợi diễn xuất thượng thừa của bà .
Chưa kịp để phản ứng, Bạch Hạc liếc chiếc chén trống trong tay bà , thốt thêm nửa lời, nắm chặt lấy tay xoay bỏ .
Ta kéo tuệch .
Cơn gió nhẹ luồn qua giữa hai chúng . Ta tấm áo sơ mi ướt sũng dính sát lưng .
Hắn gầy gò quá đỗi, tưởng chừng như thể thấu đường nét xương sống thoắt ẩn thoắt hiện lớp áo.
"Bạch Hạc..." Hắn đến từ lúc nào, liệu điều gì ?
Trong lòng lúc ắt hẳn đang cồn cào đau đớn.
Nghe gọi, khựng bước.
Ta những tưởng sẽ đầu, nhưng làm thế.
Hắn chôn chân ở đó lâu, tịnh đáp lời, cũng chẳng ngoái đầu .
Chẳng đang chìm trong dòng suy nghĩ nào.
Đang lúc định mở lời nữa, kéo tay tiếp tục sải bước.
Lại là tiểu đình vắng vẻ .
Vừa bước đình, ôm chầm lấy .
Cả run rẩy nhè nhẹ, cơn run rẩy truyền sang khiến lòng nhói đau.
"Quân Quân, nàng sợ ?"
Ta vỗ nhẹ lên lưng , chạm mảng áo ướt nhẹp lạnh ngắt.
Xúc cảm lạnh lẽo truyền đến bàn tay, giống hệt cõi lòng lúc .
"Ta sợ."
" sợ."
17
Hôm Bạch Hạc học.
Điều khiến cả ngày bồn chồn yên, cộng thêm Cố Vân Sinh chẳng từ xó xỉnh nào chui quấy rầy.
Hắn mang theo vô vàn những câu hỏi từ trời rơi xuống.
"Quân Quân, năm nay t.a.i n.ạ.n xe cộ?"
Chuyện trôi qua nửa năm , chẳng hiểu ngóng từ .
Ta khẽ gật đầu.
"Muội mất trí nhớ ." Hắn đăm đăm, ánh mắt toát lên vẻ nghiêm túc từng thấy, "Vậy làm nhận ?"
Bàn tay khựng .
"Ta từng xem qua ảnh của mà." Thực xem .