Được thôi, tới .
Bỗng chốc, một màn hình khổng lồ hiện mặt . Khởi đầu là tiếng trẻ con đề xé rách màn đêm tĩnh mịch.
Bạch Hạc mẫu sinh trong sự cô độc tại căn nhà lạnh lẽo.
Bạch Hạc lúc nhỏ . Nhìn những hình ảnh màn hình, bất giác cũng mỉm theo thằng bé.
Ta chứng kiến tiểu Bạch Hạc bập bẹ tập , chập chững tập . Mỗi một khoảnh khắc trôi qua đều dự báo về một tương lai tươi sáng, xán lạn của thằng bé.
đến năm lên hai, đôi mắt lấp lánh của thằng bé háo hức hướng về phía nam nhân bước qua bậc cửa, miệng thốt tiếng "Phụ " non nớt.
Thế mà nam nhân chỉ lạnh lùng vỗ nhẹ lên cái đầu nhỏ bé của nó, tuyệt nhiên ôm nó lòng.
Từ khoảnh khắc , màn hình chỉ còn hiện hữu những trận cãi vã triền miên hồi kết, cùng với tiếng gào thét đến lạc giọng của mẫu Bạch Hạc.
Bạch Hạc từ chỗ sợ hãi lóc, dần trở nên chai lỳ, chỉ trơ mắt .
Vào năm lên năm, tiểu Bạch Hạc chiếc ghế gỗ nhỏ ngoài cửa, chứng kiến nam nhân nọ xách vali rời . Đến cửa, ôm chầm lấy một nữ nhân khác, lưng bước một ngoảnh .
Nam nhân vĩnh viễn bao giờ trở về nữa.
Ngôi nhà vắng bóng những trận cãi vã, đó là hình bóng mẫu Bạch Hạc chìm trong men rượu triền miên.
"Xoảng" một tiếng, chiếc bát vỡ tan tành chân tiểu Bạch Hạc màn hình, trái tim cũng theo đó vỡ vụn.
Thằng bé nhỏ xíu, chiếc ghế gỗ, đôi tay yếu ớt đến mức cầm nổi một chiếc bát.
Rốt cuộc cũng thấy con mèo nhỏ mà từng nhắc tới.
Con mèo cũng nhỏ nhắn, yếu ớt như . Nó là một con mèo hoang lảng vảng qua đường, nâng niu như báu vật.
"Từ nay gọi ngươi là Lốm Đốm ?" Tiểu Bạch Hạc gõ nhẹ lên chóp mũi chú mèo con trong lòng, nở nụ đ.á.n.h mất từ lâu.
Chú mèo nhỏ dụi dụi đầu , khiến nụ của thằng bé càng thêm rạng rỡ.
Chuỗi ngày bình yên ngắn ngủi sớm nghiền nát một buổi tối lâu .
Hôm , Lốm Đốm mải chơi chịu về. Tiểu Bạch Hạc cất công tìm nên tối mịt mới về đến nhà.
Mẫu Bạch Hạc chờ sẵn ở cửa, mùi rượu nồng nặc, đôi mắt vằn lên những tia m.á.u đỏ hằn học, điên cuồng.
"Mẫu , tìm Lốm Đốm." Giọng non nớt của tiểu Bạch Hạc run rẩy thanh minh cho sự chậm trễ của .
Mẫu Bạch Hạc giật phắt Lốm Đốm từ trong tay , nhẫn tâm ném mạnh xuống sàn nhà.
Ta thảng thốt kêu lên.
Tiểu Lốm Đốm bất động chân tiểu Bạch Hạc, m.á.u trào từ miệng và mũi, c.h.ế.t ngay tức tưởi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/trong-sinh-sau-cong-luoc-vai-ac-benh-kieu/chuong-14.html.]
Hóa con mèo vứt bỏ...
Sự việc diễn quá đỗi đột ngột. Nhìn xác Lốm Đốm chân, tiểu Bạch Hạc bàng hoàng dám tin mắt .
Chưa kịp bật , thằng bé mẫu lôi xộc phòng.
"Ngươi học theo phụ ngươi?" Nữ nhân điên loạn lôi một đoạn dây thừng, trói nghiến tiểu Bạch Hạc đang gào t.h.ả.m thiết, rít lên, "Ngươi cũng bỏ như phụ ngươi! Ngươi là nhi t.ử của , vĩnh viễn đừng hòng rời bỏ !"
Ta thể tin nổi cảnh tượng diễn mắt.
Thằng bé mới 6 tuổi thôi mà!
Nó còn nhỏ bé đến !
Bị trói nghiến thành giường, ròng rã suốt một đêm.
Cớ sự nông nỗi !
Ta choàng tỉnh trong nước mắt giàn giụa.
Tiểu Trần - bạn cùng phòng, ngay cạnh giường, qua khe hở của lan can đầy lo lắng: "Ác mộng gì mà khiến lóc t.h.ả.m thương thế ?"
Ta đưa tay quệt khóe mắt, quả nhiên nước mắt đầm đìa.
Bộ dạng ngơ ngác, hoảng loạn của tiểu Bạch Hạc tựa như hàng vạn mũi kim đ.â.m xuyên qua tim , đau đớn đến nghẹn lời, chẳng buồn đáp lời tiểu Trần.
Lúc , trong tâm trí chỉ quẩn quanh duy nhất một ý niệm: Ta gặp .
Ta chực sẵn ngoài cửa lớp học đợi tan học.
Vừa thấy bước , liền lao tới ôm chầm lấy .
"Làm ?" Tiếng khẽ của Bạch Hạc vang lên đỉnh đầu.
Nụ như muối xát lòng , cớ vẫn còn thể chứ.
Khung cảnh tiểu Bạch Hạc trói nghiến vẫn còn ám ảnh trong tâm trí, mũi cay xè, dụi đầu n.g.ự.c .
Ta chỉ khát khao, vô cùng khát khao ôm trọn lấy tiểu Bạch Hạc bất lực, hoang mang, đến xé ruột xé gan năm .
Giá như lúc đó ai đó dang tay ôm lấy thì mấy.
Bạch Hạc chôn chân tại chỗ. Phải một lúc , bàn tay mới chậm rãi hạ xuống, khẽ xoa đầu .
"Nàng giống hệt một con mèo nhỏ ."
15
Tiếng "tách" chụp ảnh bất ngờ vang lên, kéo tuột về thực tại.