“Chị cứ bảo hai chẳng hoảng loạn chút nào, hóa là bàn bạc với em . Được lắm, hai các em bí mật lưng chị, thế mà chẳng thèm cho chị ?”
“Ôi chao, chị , em quên mất mà.”
Hai chị em lâu gặp, hề chút cách nào, cứ thế vui đùa trong sân, tiếng rộn ràng.
Bốn giờ chiều, Cao thúc cùng Cao thẩm ngủ dậy, cùng Tần Thư Duyệt xuống bếp nấu cơm. Bữa tối cực kỳ thịnh soạn.
Sau khi Lục Hạo Thành , cô nhét nhiều thịt tủ lạnh, dù cũng , sẽ thịt cô lấy từ .
Ăn xong cơm chiều, Cao Văn Chí từ bên nhà chị Quế Hương trở về, xác định thời gian gặp mặt ngày mai.
Cả nhà xuống, bắt đầu thảo luận về những đồ dùng cần thiết cho đám cưới của Cao Văn Chí.
Tần Thư Duyệt lập tức lấy bộ phiếu cô đổi trong thời gian qua.
“Nhiều thế ?”
Cao Văn Chí cũng ngẩn , cầm lấy xấp phiếu, xem từng tờ một, trong lòng vô cùng cảm động.
Bọn họ từ nhỏ cùng lớn lên, khi còn bé thấy Tần Thư Duyệt nhà họ Tần bắt nạt, ba em liền lập chí nhất định bảo vệ cô em gái nhỏ bình an lớn lên. Từ bao giờ... cô bé cần bảo vệ năm nào giờ thể che mưa chắn gió cho các trai.
“Đều là em đổi trong thời gian qua đấy, cũng em chút cách riêng mà, đổi mấy thứ khó , đơn giản lắm.”
“ dù đơn giản thì em cũng tốn công sức và tiền bạc mà.”
“Đó đều là chuyện nhỏ thôi.”
Cao thẩm thốt lên một tiếng, ôm Tần Thư Duyệt lòng, giọng chút nghẹn ngào.
“Hài t.ử ngoan, hài t.ử ngoan, khổ cho cháu .”
“Thím, cháu khổ, hiện tại cháu hạnh phúc. Tuy rằng cha , nhưng cháu chú thím, còn nhiều chị như , còn một đàn ông yêu thương, bảo vệ cháu. Thím yên tâm, cháu sẽ mãi mãi hạnh phúc.”
“ , Thư Duyệt nhà sẽ mãi mãi hạnh phúc.”
Cao thẩm luyến tiếc xoa đầu cô, trong lòng cảm khái muôn vàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/trong-sinh-nam-70-doat-lai-khong-gian-ga-cho-chang-si-quan/chuong-346-cua-hoi-mon.html.]
Cao thúc ở bên cạnh cũng lặng lẽ lau nước mắt, nhưng dù cũng là đàn ông, vẫn gánh vác trách nhiệm trụ cột, dỗ dành vợ và cô cháu gái trong lòng bà.
“Ngày mai, chúng sẽ cầm phiếu , cộng thêm 300 đồng tiền mặt, đến bên thông gia, để cho vợ chồng son tự quyết định mua cái gì.”
“Lấy thêm chút đồ khác nữa , tuy rằng cầm tiền và phiếu, nhưng tay cũng xách theo chút quà, bằng để khác đ.á.n.h giá Mưa Nhỏ.”
“Cái cháu đều tính toán cả , cháu lấy từ nhà ít đồ khô, ngày mai mang qua đó.”
“Thím, bên cháu còn đổi ít trứng gà, còn một con gà, buổi sáng nhờ tiểu chiến sĩ hậu cần mua giúp hai cân thịt heo, trong nhà còn đường và , cũng coi như là đầy đủ .”
“Vẫn là con bé Thư Duyệt chu đáo.”
Vốn tưởng rằng đến đây mua ngay thể kịp, Cao thẩm còn định lùi một ngày mới sang, hiện giờ Thư Duyệt chuẩn xong xuôi, bà ngày mai là thể gặp con dâu, đỡ thấp thỏm trong lòng.
Sáng sớm, cả nhà ăn cơm xong, mặc quần áo mới do Cao Thi Bình chuẩn , tay xách nách mang giỏ lớn giỏ bé về phía đội sản xuất nơi Mưa Nhỏ ở.
Đêm qua cha và trai Mưa Nhỏ đón cô bé về. Sáng nay chị Quế Hương qua đây cũng chuyện với .
Chị Quế Hương đầu tiên thấy cha Cao Văn Chí, khí chất hai họ làm cho giật .
Chị vốn tưởng rằng Cao Văn Chí xuất từ đội sản xuất, cha chắc chắn cũng làm nông giống cha , mang theo thở quê mùa. Không ngờ thế mà vài phần khí thế của làm quan, đặc biệt là của Cao Văn Chí, giơ tay nhấc chân đều toát lên vẻ tiểu thư khuê các.
Chuyện là đây??
Chẳng lẽ nhà họ Cao còn chuyện gì mà chị ??
Lặng lẽ đến bên cạnh Tần Thư Duyệt, chị nhỏ giọng hỏi nghi hoặc trong lòng.
“Cao thúc và Cao thẩm nhà em đúng là thiên kim tiểu thư con nhà giàu, thời cuộc biến động, Cao thúc về đội sản xuất cắm rễ, Cao thẩm vì bảo bình an nên gả cho Cao thúc. Bất quá hai nền tảng tình cảm, cho nên bao nhiêu năm qua, vợ chồng bao giờ đỏ mặt cãi .”
“Chị bảo mà, chẳng giống nhà quê chút nào, hóa còn chuyện .”
Bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, chị Quế Hương chút yên.
Cha nhà họ Cao vốn là con cháu nhà giàu, tuy rằng vì bảo mạng mới về nông thôn, nhưng sự kiêu ngạo trong xương cốt cũng sẽ theo thời gian mà biến mất. Như liệu họ chê bai Mưa Nhỏ ?
Tần Thư Duyệt như băn khoăn của chị , vỗ vỗ tay chị : “Không , Cao thúc và Cao thẩm như . Họ sống hòa đồng, ở đội sản xuất mấy chục năm, quan hệ với bà con lối xóm đều , bao giờ cảm thấy cao hơn khác, thậm chí bao nhiêu năm nay cũng cùng xuống ruộng làm việc như thường.”