Thấy cái cuốc sắp bổ xuống, em nhà họ Dương tay mắt lanh lẹ liền xông lên cản bác hai Dương .
Tần Thư Duyệt đầu về phía bác hai Dương, trào phúng : “Lão già hổ, đây là chuyện giữa phụ nữ chúng , ông là đàn ông mà cũng mặt dày tham gia . Nếu ông sợ mất mặt thì cũng chỉ đành làm ông càng mất mặt hơn thôi.”
Nói xong, Tần Thư Duyệt trực tiếp buông Dương Tuệ Mẫn đang mặt mày sưng vù , dồn bộ nắm đ.ấ.m lên bác hai Dương.
Tần Thư Duyệt tay vẫn chừng mực, chỉ tặng cho bác hai Dương hai quầng thâm mắt. Dù cũng là lớn tuổi, cô vẫn hiểu đạo lý kính già yêu trẻ.
Còn về Dương Tuệ Mẫn...
Xin , chúng đều là bạn cùng lứa, cô đ.á.n.h là do cô kém cỏi.
Bác hai Dương la oai oái che đôi mắt đ.á.n.h của , chỉ Tần Thư Duyệt bắt đầu c.h.ử.i bới.
“Mày là đứa ranh con nhà nào, vô phép tắc như , dám đ.á.n.h cả tao, bồi thường tiền, nhất định bồi thường tiền.”
“Lão già, là ông tay , nếu cái cuốc của ông nhắm đầu , động đến ông ?”
Vừa khóe mắt Tần Thư Duyệt thấy động tác của bác hai Dương, cô sở dĩ dung túng chẳng qua là để tìm một cái cớ đ.á.n.h ông mà thôi.
“Tao đ.á.n.h mày thì ? Bề dạy dỗ bề là chuyện nên làm, tao đ.á.n.h mày thì mày chịu. Thật cha mày dạy dỗ mày cái kiểu gì.”
Tần Thư Duyệt thật sự đôi co với lão già tự cho là đúng , cô khoanh tay ngực, vươn ngón tay ngoắc một cái : “Đừng nhảm nữa, nhào vô .”
Bác hai Dương: “.......”
Đây là loại ranh con gì , chơi theo lẽ thường?
Lúc , Dương Tuệ Tuệ Dương Tuệ Mẫn đang đất la oai oái và bác hai Dương mang hai quầng thâm mắt trông vô cùng buồn , Cao Văn Tú đang và Tô Kiều giữ chặt.
Cô hài lòng gật đầu.
Xả cục tức , hảo.
“Sau , nếu cả nhà các còn dám xuất hiện mặt thì sẽ đơn giản chỉ là một trận đòn .”
“Chúng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/trong-sinh-nam-70-doat-lai-khong-gian-ga-cho-chang-si-quan/chuong-111.html.]
Dương Tuệ Tuệ ngẩng cao đầu, như một con công kiêu hãnh xuyên qua đám đông, dẫn trở về. Ra khỏi thôn, Dương Tuệ Tuệ thật sự nhịn nữa, xổm đất ha hả.
“Thư Duyệt, đúng là nhân tài, cái mặt của Dương Tuệ Mẫn , y như mấy con heo đội sản xuất nuôi , thật sự là đầu tiên thấy nó như đó.”
“Chúng đ.á.n.h Dương Tuệ Mẫn như ? Tớ thấy bác hai cũng gì.”
Tô Kiều Dương Tuệ Tuệ, nỗi lo trong lòng.
“Không , chuyện nếu ba tớ mà thì cứ giao cho ba tớ xử lý, đảm bảo bác hai tớ sẽ giở trò gì .”
“Được , chuyện xử lý xong , tớ với Tô Kiều về đây, cũng về nhà sớm .”
“Đến nhà tớ chơi một lát , trưa nay mấy đứa ăn chút mì sợi, mì tớ làm ngon lắm.”
Anh em nhà họ Dương cũng gật đầu theo, chủ yếu vẫn là Tần Thư Duyệt. Thật sự là thủ lưu loát của Tần Thư Duyệt quá khiến kinh ngạc, hai em họ vốn cũng là hiếu động, từng thấy nên cứ tưởng là giỏi nhất, bây giờ mới phát hiện...
Có võ công thì ngay cả nữ đồng chí cũng thể mạnh hơn họ.
“Thôi, buổi chiều bọn tớ còn việc, ở lâu , nhiều cơ hội mà, việc gì cứ đến đại đội Ánh Sáng Mặt Trời tìm tớ.”
“Vậy thôi.”
Tần Thư Duyệt kéo Tô Kiều vẫy tay chào tạm biệt chị em nhà họ Dương, hai về.
Buổi chiều, nhà họ Cao cũng làm, mà mở một cuộc họp gia đình nhỏ, chủ yếu là để bàn bạc về tiệc đính hôn tại nhà của Cao Văn Vũ và Dương Tuệ Tuệ một tuần .
Thời đại cổ xúy phô trương lãng phí, cho nên nhà nào hỷ sự thì về cơ bản chỉ là cả nhà ăn một bữa cơm, hoặc mời những quan hệ đến chung vui là xong.
Lần chỉ là đính hôn, hơn nữa bố của Dương Tuệ Tuệ là cán bộ đại đội, nhà họ Cao vẫn điều, lựa chọn để hai nhà thích ăn một bữa cơm coi như công khai phận vị hôn phu vị hôn thê của hai .
Tần Thư Duyệt thì ý kiến gì về chuyện , chỉ là thời gian...
Mấy ngày nữa sẽ mưa lớn, e là sẽ làm lỡ chuyện đính hôn của Cao Văn Vũ.
“Thím, con thấy nếu cả và chị Tuệ Tuệ tình cảm vững chắc thì nên làm sớm một chút, là... ngày .”
“Ngày gấp ? Cái gì cũng chuẩn , chỉ hai ngày, bây giờ mua cũng kịp.”
“Thím, thím cần thứ gì cứ với con, con sẽ cố gắng lo cho thím. Thời gian thể kéo dài , đây con ở trấn mấy ngày gần đây trời sắp đổi. Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất, thể để một chuyện vui thời tiết làm hỏng .”