Hai con tán gẫu, chẳng mấy chốc về đến nhà.
Lâm Giai và Lâm Tuệ thu dọn xong xuôi vali của , lúc đang sắp xếp cặp sách.
Nghe thấy tiếng mở cửa, cả hai đều từ phòng ngủ .
Lãnh Hàn Hạ Vũ
"Mẹ ơi, tụi về bằng cách nào ạ? Một chiếc xe mà hết ."
Người là Lâm Giai, bận rộn dọn đồ thế mà vẫn quên ngậm một chiếc kẹo mút trong miệng.
Chương Nhược Mai đang dép lê, liền : "Hai đứa mau thu dọn cho xong , để chị con lái xe đưa tụi con về , ở đây đợi, chiều nay bố tan làm hai con về ."
Nửa tiếng , Lâm Hiểu lái xe chở theo hai đứa em gái cùng bốn chiếc vali rời khỏi khu chung cư.
Lâm Hiểu mấy tháng lái xe nên ban đầu còn bỡ ngỡ, nhưng chỉ nửa tiếng cầm lái, cảm giác tay quen thuộc trở .
Sau khi xuống khỏi đường cao tốc ở huyện Hoài Khê, cô vòng sang một con đường khác hướng về phía ngoại ô.
"Chị ơi, hình như chị nhầm đường ạ?" Lâm Giai cảnh vật ngoài cửa sổ thấy đúng lắm, mặt đầy vẻ thắc mắc.
Lâm Hiểu giải thích: "Bố bảo đường vành đai ngoài của Hoài Khê thông xe từ Tết Dương lịch , đường thể về thẳng trấn luôn, cần vòng qua khu trung tâm nên sẽ ít đèn xanh đèn đỏ hơn."
Chuyện Lâm Giai gì cả, cô bé vốn chẳng mấy khi quan tâm đến những đổi nhỏ trong quá trình phát triển của huyện lỵ.
Trái , Lâm Tuệ chút ấn tượng: "Em chuyện đấy chị, đây em ông nội nhắc qua, bảo là huyện đang quy hoạch mấy con đường vành đai, hình như là do áp lực giao thông trong huyện lớn quá."
"Chứ còn gì nữa, chỉ trong vòng vài năm ngắn ngủi mà em xem, trong huyện mọc thêm bao nhiêu là ô tô ?"
"Chị vẫn còn nhớ lúc tụi mới chuyển đến khu phía nam thành phố, đường là xe đạp hoặc xe điện, giờ thì ngay cả xe đạp cũng chẳng thấy nữa ."
Lâm Hiểu nhớ kiếp , cũng năm 2015, hệ thống giao thông ở huyện lỵ Hoài Khê bắt đầu quá tải.
Vì thường xuyên xảy tình trạng tắc nghẽn nghiêm trọng các tuyến đường huyết mạch, ảnh hưởng đến việc , nhất là giờ cao điểm sáng tối, xe cộ đông đúc đến mức chỉ thể thấy đuôi xe phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/trong-sinh-nam-2002/chuong-410.html.]
Đến mức những đại lộ mới quy hoạch xong cũng nâng cấp từ hai làn xe lên thành bốn làn xe hai chiều.
Còn những làn xe một chiều ở khu phố cổ thì càng trong phạm vi cần mở rộng .
Năm 2016 cũng chính là thời kỳ cao điểm của công cuộc giải tỏa đền bù ở khu phố cổ huyện Hoài Khê.
Năm đó, ngoại trừ phía bắc là động tới, còn cả ba hướng đông, nam, tây đều đang rầm rộ thi công và chỉnh trang quy hoạch.
Ba chị em cứ thế luyên thuyên đủ thứ chuyện, chỉ mất hơn mười phút từ trạm cao tốc về đến trấn, đó rẽ một cái, ba phút xe chạy làng họ Lâm.
Lúc xuống xe, Lâm Giai vẫn còn chút dám tin: "Trước đây khi xuống cao tốc, ít nhất cũng thêm bốn mươi phút nữa mới tới nơi."
Lâm Hiểu mở cốp xe bắt đầu dỡ hành lý, đáp một câu: "Thấy , tốc độ nhanh cực kỳ, đường xá rộng rãi mà ít đèn xanh đèn đỏ, chẳng khác gì đường cao tốc trong thành phố cả."
Hai chị em đang bận rộn khuân đồ thì từ trong sân một con mèo và một con ch.ó chạy ùa .
"Đầu Sắt, con trai ngoan của ." Lâm Giai xoay chạy ôm thú cưng, còn tâm trí mà khuân vali nữa.
Lâm Tuệ chỉ xoa đầu con mèo một chút để vuốt lông cho nó, đó giúp đẩy vali của trong sân.
Lúc Lâm Hiểu chuyển đồ chuyến thứ hai thì bà nội Tạ Xuân Phấn từ phía sân bước , bà cụ bước nhanh nhẹn nhưng cũng đầy vội vã, những nếp nhăn mặt đều đang rạng rỡ vì vui sướng.
"Về nhanh thế cơ , bà cứ ngỡ đến tối mới thấy tụi cháu chứ."
Tạ Xuân Phấn tiến gần nắm lấy tay cháu gái, câu đầu tiên chính là: "Gầy ."
Lâm Hiểu gọi một tiếng "Bà nội", cô hề phản bác, học kỳ cô thực sự gầy khá nhiều, cạp quần vốn dĩ vặn giờ cũng trở nên lỏng lẻo.
"Vâng ạ, gầy nhiều lắm luôn, bà nội bồi bổ cho cháu đấy nhé."
Vừa , cô nép sát bà.
Tạ Xuân Phấn âu yếm vỗ vỗ lên đầu cháu gái, gật đầu lia lịa: "Bồi bổ chứ, bà nội sẽ tẩm bổ cho cháu hết, đảm bảo để cháu ăn xong cái Tết trường là một con búp bê phúc lộc trắng trẻo mập mạp ngay."