Trọng sinh năm 2002 - Chương 39

Cập nhật lúc: 2026-02-11 12:34:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Mua hai chiếc giường đơn một mét thôi ạ. Phòng của hai em đủ rộng, ở giữa làm một vách ngăn, chia thành hai gian nhỏ riêng biệt."

"Nhà càng rộng càng , ngăn nhỏ làm gì." Mẹ vẫn giữ thói quen ở quê, thích phòng ốc thông suốt từ đầu đến cuối cho thoáng đãng.

nghĩ khác, nhà mới chỉ ba phòng ngủ, khi khả năng mua căn thứ hai thì hai em gái chắc chắn sẽ ở chung với .

Bây giờ còn nhỏ, là chị em sinh đôi nên tình cảm khăng khít, ngủ chung một giường. khi lớn dần, đặc biệt là đến tuổi dậy thì, các thiếu nữ luôn khao khát một chút gian riêng tư.

Làm vách ngăn, chia mỗi một giường là lựa chọn nhất hiện nay.

Tôi thêm: "Tủ quần áo cũng đừng mua loại dài dằng dặc, mua hai cái độc lập , để hai đứa tự cất quần áo của ."

Mẹ thấy phiền phức định từ chối, liền bồi thêm một câu: "Mẹ, con thấy mấy chiếc giường đơn đằng đang giảm giá, tính còn rẻ hơn mua một chiếc giường lớn đấy ạ, cả tủ nhỏ giá cũng thấp hơn nhiều."

Nói chung, đối với thì tiết kiệm tiền vẫn là lý do thuyết phục nhất.

Tiền tiết kiệm của gia đình nhiều, mua đồ rẻ mà vẫn thì đương nhiên là ưng ngay.

Tôi thuyết phục đổi cách bài trí phòng cho các em, liền thừa thắng xông lên đổi luôn phòng của , quan trọng nhất là rèm cửa, kiên quyết lấy màu hồng.

"Chẳng con nghĩ gì nữa, màu hồng thế chọn đòi màu xám, trông tối tăm, u ám phát khiếp." Mẹ đặt cọc tiền rèm cửa xong, đường về vẫn ngừng lầm bầm.

Tôi mỉm , gật đầu phụ họa: "Vâng, thẩm mỹ của con bằng . màu xám cái sạch, cả năm giặt cũng chẳng ai ."

"Thế , rèm cửa là thứ dễ bám bụi nhất, ba tháng giặt một đấy." Mẹ vốn ưa sạch sẽ, nghĩ đến cảnh rèm cửa cả năm giặt là bà thấy khó chịu .

Tôi lỡ lời, vội lảng sang chuyện khác, hỏi về kế hoạch cho cái ban công lộ thiên ở tầng ba.

Mẹ bảo: "Ý của bố con là cứ dọn , năm mới làm mái kính. Ba chị em con còn học, chi tiêu ăn uống hằng tháng tốn kém lắm, nên cứ thư thư ."

Tôi gật đầu, cũng đúng, kinh tế gia đình đang khá eo hẹp.

Chưa kể bố chịu cảnh nợ nần, mượn cô út một khoản lớn như , dù cô giục thì chắc chắn bố cũng trả bớt một phần mỗi năm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/trong-sinh-nam-2002/chuong-39.html.]

" , lan can ban công tầng ba rỉ sét hết , còn lung lay nữa. Giai Giai với Tuệ Tuệ còn nhỏ, sợ , hết lan can cho an ạ."

"Mẹ , bố con gọi thợ qua đo đạc , khi dọn sẽ mới bộ."

"Còn phòng của các em nữa, nên lắp thêm khung sắt bảo vệ . Khu nhà mới ở phố cũ, xung quanh nhiều làm thuê từ nơi khác đến, tối đến an . nhất là làm loại khung di động ạ, thể tự khóa hoặc mở , ngộ nhỡ xảy hỏa hoạn-"

Tôi hết câu ngắt lời: "Con cứ xằng bậy, làm gì trộm, mà cũng chẳng hỏa hoạn gì . Việc ."

Thôi xong, chạm đúng vảy ngược của , bà chúa ghét những chuyện xui xẻo. Cứ như thể một câu là vận đen sẽ ập đến ngay bằng.

Tôi nhẩm một lượt thấy còn gì thiếu sót nữa mới chịu im miệng.

Haiz! Cái tuổi mười lăm mười sáu đúng là còn nhỏ quá, trong nhà chẳng tiếng gì cả.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Những việc đó tham gia nữa, thực cũng nhưng cho phép.

Hơn nữa kỳ thi giữa kỳ cũng sắp đến .

Nhóm học tập ba giờ chỉ còn hai vì Trương Á theo nổi, xin tạm rút lui.

Thường Tâm Duyệt cực kỳ nghiêm khắc với bản , bao giờ lơ là việc học. Cậu luôn đặt mục tiêu làm 120% sức lực cho một kế hoạch 100 điểm. Ở cạnh một học bá như , lười biếng một chút cũng xong.

Thời gian học khi ngủ vốn định là nửa tiếng, giờ cũng âm thầm kéo dài thành 45 phút.

"Tại các chị lớp 12 phòng tự học muộn thế, mà lớp 10 chúng ? Tớ xin sang phòng tự học của lớp 12 quá." Đi ngang qua phòng tự học bên cạnh, Thường Tâm Duyệt bỗng lên tiếng thắc mắc.

Dạo ngủ ngon, mũi ngạt nên rõ lắm.

Thường Tâm Duyệt nhắc : "Tớ sang phòng tự học lớp 12 để xem sách thêm nửa tiếng nữa."

"Không chứ! Mỗi ngày học thế còn đủ ?" Tôi kinh ngạc hỏi: "Chẳng buổi sáng dậy sớm hơn nửa tiếng ?"

"Sửa , dậy nữa."

"Hả?"

Loading...