Trọng sinh năm 2002 - Chương 327

Cập nhật lúc: 2026-02-11 13:05:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Anh Phùng, bận mấy thì cũng nhớ giữ gìn cái dày nhé. Anh Triệu Tranh bảo bỏ bữa trưa lắm, thế là . Em đây ạ, chỗ đồ ăn em tặng hết đấy."

Tôi híp mắt bước khỏi văn phòng, xoay một cái thu dọn xong xuôi đồ đạc ít ỏi của .

Triệu Tranh tin liền chạy tới, vốn định bảo sẽ xin sếp cho , nhưng khi thấy bộ phận sắp tới, liền bật .

"Em khai với sư phụ về mối quan hệ của em với thầy Lăng ?"

"Em chỉ tình cờ nhắc đến thôi, định bụng mượn oai thầy để mấy ngày thực tập dễ thở một chút. Ai ngờ gặp chuyện thế ."

Là một thực tập sinh nghiệp đại học mà luân chuyển qua hai bộ phận quan trọng nhất của công ty, e rằng các đồng nghiệp khác sẽ xì xào lưng rằng chỗ dựa vững chắc mất thôi.

"Họ lén lưng thì em cũng chẳng quan tâm, vốn dĩ em cũng là nhờ ' cửa ' mới đây mà." Tôi nghĩ thoáng vô cùng.

Triệu Tranh gật đầu, đích đưa sang bộ phận Vận hành Kỹ thuật, khi còn dặn thêm một câu: "Lão đại bên là đối thủ đội trời chung với sư phụ đấy, hai họ ưa nhiều năm ."

Tôi giật : "Thế họ 'trù dập' em ?"

"Cái đó thì ." Triệu Tranh trấn an, "Anh Ngô hạng thích chơi lưng."

Nghe mới thấy yên tâm phần nào.

một tiếng , một đống dữ liệu máy tính, " hình".

Anh Ngô đúng là thích chơi lưng, bởi vì thích chơi công khai ngay mặt luôn!

Vừa bộ phận gặp đúng lúc họp hành, - một thực tập sinh mới tơ lơ mơ chẳng gì - ngay lập tức phân công nhiệm vụ.

Những gì học đều thuộc mảng thị trường, còn về việc bảo trì dữ liệu tài chính và vận hành hệ thống hậu cần siêu cấp thế thì mù tịt.

Nói là thì cũng hẳn, đây theo học lập trình với Dụ Thừa Huy, cũng qua đôi chút, mấy việc quản lý và thao tác dữ liệu đơn giản vẫn làm .

"Cái làm thế nào đây?"

Tôi vò đầu bứt tai, thậm chí nảy ý định gọi điện cầu cứu Dụ Thừa Huy.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Tuy nhiên, mới lấy điện thoại , vội gạt ngay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/trong-sinh-nam-2002/chuong-327.html.]

Dữ liệu nội bộ công ty tuyệt đối để rò rỉ ngoài.

Ngước lên các đồng nghiệp khác, chao ôi, đúng là khác hẳn với hội hóng hớt bên phòng thị trường. Mấy lập trình viên ngoài những trao đổi cần thiết cho công việc thì chẳng ai với ai câu nào.

"Chị Linh ơi, phần bảo trì như thế nào ạ? Ý em là yêu cầu của Ngô , em làm đến mức độ nào mới đạt?"

Quan sát hồi lâu, nhân lúc ăn trưa, chọn một chị tầm hơn ba mươi tuổi trông vẻ dễ gần để hỏi chuyện.

Từ Linh một lát, suy nghĩ các bước thao tác cụ thể.

Tôi cầm sổ tay mà chẳng nổi chữ nào.

Chẳng vì gì khác, chỉ là chị quá súc tích, một đứa "gà mờ" như cứ như đang thiên thư .

"Chị Linh ơi, em tiếp xúc nhiều với mảng máy tính lắm." Tôi kể những chương trình ngôn ngữ từng học.

Từ Linh ngẩn , vẻ mặt thoáng chút kinh ngạc, như hỏi: "Em đang đùa chị đấy ?"

Tôi gượng , cố vớt vát chút thể diện: "Em cũng học qua về mô hình toán học, mấy mô hình đơn giản thì em vẫn hiểu ..."

Có lẽ cuộc sống của dân lập trình quá khô khan, nên sự xuất hiện của một thành phần "râu ông nọ cắm cằm bà " như khiến họ thấy mới mẻ.

thì Từ Linh cũng thấy khá thú vị: "Thực tập sinh như em chắc là đắc tội với lãnh đạo bộ phận nào nên mới ném sang phòng kỹ thuật bọn chị, đúng là phí hoài công sức."

"Sao chị thế ạ?"

"Phòng kỹ thuật cơ bản là tuyển mới, ai cũng bắt tay làm việc ngay. Hai năm một nghiệp thạc sĩ, năng lực chuyên môn ở trường , thế mà ba tháng đầu đây vẫn cứ cuống cuồng cả lên..."

Từ Linh chỉ tay về phía một góc phòng.

Tôi ngẩng đầu , thầm thấy kinh ngạc. Với diện mạo , đó cứ ngỡ là nhân viên lâu năm chứ.

Từ Linh vốn kiểu thích dạy bảo khác. Sau khi chỉ dẫn vài câu, thấy vẫn kịp phản ứng, chị liền im lặng, buồn tiếp nữa.

Chị , lập tức trở về chỗ để làm việc của .

Tôi đành chớp thời cơ, chạy thỉnh giáo trai trẻ mà Từ Linh nhắc tới.

Loading...