TRỌNG SINH – LẦN NÀY EM KHÔNG TRỐN ANH - Chương 3: Em Là Ngoại Lệ Của Anh

Cập nhật lúc: 2026-04-04 14:30:26
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Căn phòng im lặng đến mức rõ cả nhịp tim.

Cô vẫn đó.

Ngay mặt .

Khoảng cách đủ gần… để thứ trở nên nguy hiểm.

“Muốn … nhưng theo cách cũ?”

Anh lặp , ánh mắt sâu hơn, như đang cố thấu từng suy nghĩ trong đầu cô.

“Em nghĩ em quyền chọn ?”

Giọng trầm xuống.

Không lạnh.

Mà là… áp lực.

Cô khẽ .

Nếu là đây, chỉ cần một câu như , cô lùi bước.

bây giờ…

“Không em chọn.”

Cô tiến lên một bước.

Rất chậm.

dứt khoát.

“Là … đang em kéo .”

Không khí… lập tức đổi.

Ánh mắt tối .

Không tức giận.

Mà là kích thích.

“Em tự tin quá .”

Anh .

bàn tay đang đặt eo cô… hề buông.

Ngược , còn siết chặt hơn một chút.

Cô cảm nhận rõ.

Anh đẩy cô .

Chưa từng.

“Vậy thử buông em .”

khẽ.

Ánh mắt thẳng .

Không né tránh.

Không sợ hãi.

Một giây.

Hai giây.

Bàn tay … vẫn ở đó.

Thậm chí còn kéo cô sát hơn.

“Không buông .”

Anh thừa nhận.

Thẳng thắn.

Không che giấu.

Câu trả lời khiến tim cô khựng một nhịp.

Kiếp

chờ câu bao lâu?

từng .

“Vì ?”

Cô hỏi.

Giọng khẽ.

Anh cúi xuống.

Khoảng cách rút ngắn.

Hơi thở lướt qua má cô, nóng rực.

“Vì em.”

Ba chữ.

Ngắn.

nặng.

“Em làm buông.”

Không gian như nén .

Cô cảm nhận rõ từng nhịp tim đang dần mất kiểm soát của .

Cũng như của chính .

để yếu thế.

“Vậy thì…”

Cô đặt tay lên n.g.ự.c , nhẹ nhàng đẩy một chút.

Không từ chối.

Mà là… tạo cách.

“Anh học cách giữ em.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/trong-sinh-lan-nay-em-khong-tron-anh/chuong-3-em-la-ngoai-le-cua-anh.html.]

Ánh mắt khựng .

“Chứ ép em.”

Một câu .

Nhẹ.

đủ khiến khí đổi .

Anh cô.

Lần đầu tiên… ánh mắt chiếm hữu đơn thuần.

Mà là…

Suy nghĩ.

Phân tích.

Cô gái mặt còn là từng ngoan ngoãn, dễ tổn thương như .

Cô giống như một cơn nghiện…

Càng tiếp xúc… càng thể dứt .

“Em đang đặt điều kiện với ?”

Anh hỏi.

Cô mỉm .

“Không.”

“Em đang dạy .”

lúc đó—

Cánh cửa phòng bật mở.

“Mạc tổng, cuộc họp—”

Trợ lý sững .

Không khí trong phòng… quá khác thường.

Hai gần đến mức khiến ngoài cũng hiểu nhầm.

Ánh mắt trợ lý lướt qua bàn tay vẫn đang đặt eo cô.

Rồi lập tức cúi đầu.

“Xin , …”

“Ra ngoài.”

Giọng lạnh trở .

Chỉ trong một giây.

Cửa đóng .

Căn phòng chỉ còn hai .

Không khí khác.

Cô lùi một bước.

Chủ động.

Thoát khỏi vòng tay .

“Anh nên họp.”

.

Bình tĩnh.

Như gì xảy .

Điều đó… khiến vui.

“Còn em?”

Anh hỏi.

lưng.

Bước về phía cửa.

“Em?”

Cô dừng một chút.

Không đầu.

“Em sẽ đợi.”

Một câu .

Nhẹ như .

khiến ánh mắt đổi.

Đợi.

Không trốn.

Không chạy.

Mà là… ở .

Chờ .

Cánh cửa đóng .

Anh đó.

Một .

cảm giác trong lòng… từng hỗn loạn như .

“C.h.ế.t tiệt…”

Anh siết chặt tay.

Ánh mắt tối .

“Lần …”

Giọng trầm thấp.

“Em nghĩ thoát ?”

Loading...