Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hành lang dài.
Ánh đèn trắng lạnh.
Bước chân của hai vang lên rõ ràng đến bất thường.
Anh nắm tay cô.
Chặt.
Không buông.
Không vì sợ cô chạy.
Mà là—
mất cô khỏi tầm kiểm soát dù chỉ một giây.
“Anh tin nhắn tin đó?”
Cô hỏi.
“Không.”
Anh đáp ngay.
Một giây dừng.
“ sẽ dùng.”
Cô khẽ .
“Anh đúng là… bỏ sót bất kỳ cơ hội nào.”
Anh trả lời.
Chỉ kéo cô rẽ sang một hành lang khác.
Ít hơn.
Tối hơn.
“Ở đây.”
Anh dừng .
Cô kịp hỏi—
kéo một căn phòng trống.
Cạch.
Cửa đóng.
Không gian yên tĩnh đến mức rõ cả thở.
“Anh—”
Cô hết—
kéo .
Lần —
giống .
Không để dồn.
Không để kiểm soát.
Mà là—
khóa cô trong vòng tay.
“Đừng rời khỏi .”
Giọng thấp.
Không còn là mệnh lệnh.
Mà là—
bản năng.
Cô khựng .
“Anh sợ đến ?”
Anh trả lời.
Chỉ siết cô chặt hơn một chút.
“Người đó…”
Anh .
“…đang ở gần.”
Không khí…
lạnh .
Cô im lặng một giây.
Rồi—
bàn tay khẽ trượt lên vai .
Không đẩy .
Mà là—
giữ .
“Vậy thì…”
Cô khẽ.
“… đừng để em rời khỏi .”
Một câu .
Lần —
thử.
Mà là—
thừa nhận.
Ánh mắt lập tức đổi.
Không còn kiềm chế.
Anh cúi xuống.
Không vội.
—
cho cô trống để suy nghĩ.
Khoảng cách giữa hai …
kéo đến mức thể phân biệt ranh giới.
Không gian như bóp nghẹt.
Cô lùi.
Không né.
Chỉ—
đáp .
—
RẦM.
Cánh cửa phía ngoài bất ngờ đập mạnh.
Cả hai cùng khựng .
“Có bên trong!”
Một giọng nam vang lên.
“Kiểm tra từng phòng!”
Không khí…
đóng băng.
Cô lập tức .
Ánh mắt căng thẳng.
“Bọn họ?”
Anh lắc đầu.
“Không .”
Một giây dừng.
“…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/trong-sinh-lan-nay-em-khong-tron-anh/chuong-15-nguoi-dung-sau-o-gan-den-muc-khong-ngo.html.]
Ánh mắt tối .
“…cũng tình cờ.”
Tiếng bước chân ngày càng gần.
Cánh cửa—
rung lên.
“Phòng !”
Cô siết nhẹ tay .
Không sợ.
Mà là—
chuẩn .
“Anh định làm gì?”
Anh cô.
Một giây.
Rồi—
đột ngột kéo cô góc tối phía cánh cửa.
Không gian hẹp.
Cô gần như ép sát .
Không còn cách.
Không còn chỗ để di chuyển.
“Đừng phát tiếng.”
Anh thì thầm.
Hơi thở lướt qua tai cô.
Nóng.
Nguy hiểm.
Cô khẽ gật đầu.
—
tim đập nhanh hơn.
Không vì sợ.
Mà là—
cách … quá gần.
Bên ngoài—
tay nắm cửa xoay.
Cạch…
Cửa mở.
Ánh sáng tràn .
Bước chân.
“Không ai?”
“Kiểm tra kỹ .”
Hai cách họ—
chỉ vài bước chân.
Nếu tiến thêm một chút…
sẽ thấy.
Cô nín thở.
Bàn tay vô thức siết nhẹ áo .
Anh khẽ cúi xuống.
Khoảng cách giữa hai —
gần đến mức…
chỉ cần một cử động nhỏ—
thứ sẽ vượt khỏi kiểm soát.
“Bình tĩnh.”
Anh thì thầm.
Giọng thấp.
—
khiến cô… .
Một giây.
Hai giây.
Bước chân bên ngoài…
rời .
Cửa đóng .
Không gian trở về yên tĩnh.
—
cả hai vẫn đó.
Không rời.
Không .
Chỉ—
quá gần.
“Người đó…”
Cô khẽ.
“…đang đẩy chúng góc.”
Anh phủ nhận.
Chỉ cô.
Ánh mắt tối .
“Vậy em sợ ?”
Cô khẽ .
“Em đang thấy…”
Cô dừng một giây.
“…thú vị hơn .”
Ánh mắt sâu .
Không khí bắt đầu nóng lên.
—
TING.
Điện thoại cô rung.
Cô mở .
Một tin nhắn mới.
📩 “Ở gần như … cô nhận ?”
Cô nhíu mày.
📩 “Người cô tin nhất…”
Một giây dừng.
📩 “…chính là khiến cô c.h.ế.t.”
Không gian…
đóng băng .
Cô từ từ ngẩng đầu.
Nhìn .
Ánh mắt đầu tiên—
còn chắc chắn.