TRỌNG SINH – LẦN NÀY EM KHÔNG TRỐN ANH - Chương 1: Ánh Mắt Không Cho Phép Em Thoát

Cập nhật lúc: 2026-04-04 14:19:11
Lượt xem: 2

Khoảnh khắc mở mắt , cô tưởng vẫn đang ở địa ngục.

Mùi máu… mùi lạnh lẽo… và cảm giác tuyệt vọng khi c.h.ế.t — tất cả vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức.

Trần nhà quen thuộc. Ánh đèn vàng ấm. Chiếc váy trắng hề vấy bẩn.

Cô… sống .

Quay về đúng đêm định mệnh — đêm mà cả cuộc đời cô bắt đầu trượt dài.

Cánh cửa phòng bật mở.

Anh bước .

Vẫn là dáng cao lớn đó, ánh mắt lạnh đến mức khiến run lên chỉ cần thoáng qua. … trái tim cô còn mù quáng nữa.

“Em định trốn?”

Giọng trầm thấp, cao, nhưng đủ khiến khí trong phòng như bóp nghẹt.

Cô siết chặt tay.

Kiếp … cô sợ.

Sợ ánh mắt . Sợ sự áp đảo của . Sợ cả những kéo cô gần, khiến cô còn đường lui.

Cô ngẩng đầu.

“Không trốn nữa.”

Một câu đơn giản… khiến ánh mắt khựng .

Anh tiến gần.

Từng bước… từng bước…

Khoảng cách giữa hai rút ngắn đến mức cô thể cảm nhận rõ thở lướt qua da .

Nóng.

Rất nóng.

“Em đang chơi trò gì?”

Anh cúi xuống, giọng thấp đến mức gần như chỉ còn là thở.

lùi.

Ngược … cô còn tiến thêm một bước.

Khoảng cách biến mất.

Ngực chạm ngực.

Nhịp tim đập loạn.

Không là của cô… của .

“Không luôn em ngoan ngoãn ?”

Cô ngẩng mặt, ánh mắt né tránh.

Một giây.

Hai giây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/trong-sinh-lan-nay-em-khong-tron-anh/chuong-1-anh-mat-khong-cho-phep-em-thoat.html.]

Ánh mắt tối .

Bàn tay siết lấy cổ tay cô — mạnh đến mức đau, nhưng đủ để cô thể rút .

“Em đổi .”

Anh .

Không hỏi.

Là khẳng định.

nhẹ, thở run run lướt qua môi .

“Anh thích ?”

Không khí… vỡ .

Anh kéo cô sát .

Nhanh. Mạnh. Không cho phép phản kháng.

ép lùi về phía , lưng chạm tường, bao phủ bởi thở và nhiệt độ của .

Không còn cách.

Không còn đường lui.

“Đừng khiêu khích .”

Giọng khàn rõ rệt.

chính hề buông.

Ngược , càng siết chặt hơn.

Cô cảm nhận rõ từng nhịp tim của , từng thở gấp gáp đang dần mất kiểm soát.

Kiếp … cô từng thấy như .

Một luôn lạnh lùng, luôn làm chủ thứ…

Vậy mà lúc

Lại giống như đang thiêu đốt.

Cô nhắm mắt một giây.

Rồi mở .

Ánh còn sợ hãi.

Chỉ còn một thứ — chủ động.

“Lần …”

Giọng cô khẽ.

“Em chạy nữa.”

Một câu .

Như mồi lửa rơi đống than đang âm ỉ.

Ánh mắt đổi.

Không còn kiểm soát.

Chỉ còn chiếm hữu.

Loading...