Viện trưởng sa sầm mặt suy nghĩ một lát, mở miệng : “Nếu cô cô tìm , bây giờ cô gọi điện cho bệnh viện bên xác nhận một nữa. Nếu đúng là thật thì thôi, còn nếu cô chỉ bừa để lừa , ha ha…”
Thư Ngọc Lan chút hoang mang: “Vậy cho mượn điện thoại của ngài dùng một chút.”
Viện trưởng vốn định vạch trần Thư Ngọc Lan ngay tại chỗ, tự nhiên lý do gì đồng ý: “Cô dùng .”
Thư Ngọc Lan đến bên điện thoại, vô cùng tự tin gọi cho viện trưởng Đạt Ngõa.
“Viện trưởng, là , tiểu Thư.”
“Là tiểu Thư ,” viện trưởng Đạt Ngõa ý, thậm chí cần Thư Ngọc Lan mở miệng hỏi, ông trực tiếp trả lời: “Cô hỏi tình hình của Trát Tây ? Cô yên tâm, mua vé chuyến sớm nhất khởi hành , ước chừng mười ngày nữa là đến. Tài liệu chuyển công tác, lát nữa sẽ gửi đến bệnh viện các cô, cần lo lắng.”
“Thật sự cảm ơn ngài quá, viện trưởng, mới bao lâu mà ngài làm xong cho .”
“Chuyện gì , so với…” Viện trưởng Đạt Ngõa mới một nửa, trong điện thoại gọi ông.
Thư Ngọc Lan vội : “Viện trưởng, tìm ngài , ngài làm việc , bên chuyện gì khác.”
“Vậy , nếu vấn đề gì cứ liên lạc với nhé.”
Khi điện thoại cúp máy, văn phòng chìm im lặng ngắn ngủi.
Thư Ngọc Lan về phía viện trưởng, khóe miệng nhếch lên một nụ : “Bây giờ ngài tin , viện trưởng? Trợ thủ của đường đến, sắp tới , cần phiền ngài tìm một vị trợ thủ cho nữa.”
Ánh mắt viện trưởng nặng nề: “Tốt, Thư Ngọc Lan, bây giờ cô quyết tâm đối đầu với ?”
Thư Ngọc Lan lắc đầu: “Viện trưởng, ngài hiểu lầm , đối đầu với bất kỳ ai, chỉ chuyên tâm nghiên cứu y thuật, cải tiến hoặc nghiên cứu phát minh nhiều loại t.h.u.ố.c hơn để giúp đỡ dân cả nước, những chuyện khác, đều nghĩ đến.”
“Tốt, cứ xem, cô rốt cuộc bao nhiêu bản lĩnh mà dám cao ngạo như , xem cô thể bao xa!”
“Vậy xin cảm ơn lời chúc của viện trưởng, nhất định sẽ nỗ lực thật , thật xa con đường Đông y, sẽ làm ngài thất vọng.”
Thư Ngọc Lan xong, cũng ở lâu, gật đầu với viện trưởng ngoài.
Cô còn xa, lưng truyền đến tiếng đồ vật gì đó đập vỡ.
Thư Ngọc Lan lắc đầu, chỉ nhanh hơn bước chân.
Cô chỉ kiên định về phía .
Vốn tưởng rằng khi từ chối của viện trưởng, ít nhất cũng sẽ yên tĩnh một thời gian, nhưng ngoài dự đoán của Thư Ngọc Lan, mấy ngày tiếp theo, cô luôn gặp đủ loại cố ý hoặc vô tình tiếp cận trong bệnh viện.
Lời của những đó loanh quanh đều là dò hỏi về ứng cử viên trợ thủ của Thư Ngọc Lan hoặc tự tiến cử. Thư Ngọc Lan nhanh chóng nhận , đây e là một thủ đoạn nhỏ của viện trưởng, cố ý tung tin cô tìm trợ thủ ngoài. Bên cô chọn, những chọn tự nhiên sẽ ghi hận cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/trong-sinh-70-quan-quan-mat-lanh-ngay-ngay-len-giat-chan/chuong-194.html.]
Thư Ngọc Lan phớt lờ những , ngay cả sự ghi hận của viện trưởng cô còn sợ, huống chi là những quan trọng khác.
“Anh là ai?”
Sáng sớm hôm , khi Thư Ngọc Lan đến phòng thí nghiệm thì phát hiện bên trong thêm một .
“Chào cô Thư, là trợ lý mà viện trưởng tìm và sắp xếp riêng cho cô.”
Nghe những lời , sắc mặt Thư Ngọc Lan lạnh , viện trưởng định ép mua ép bán, cô liếc đàn ông đang gò bó trong phòng thí nghiệm, lập tức đến văn phòng viện trưởng.
“Sao cô đến đây? Giờ nên ở trong phòng thí nghiệm làm nghiên cứu ?”
Nhìn bộ dạng vô tội của ông , Thư Ngọc Lan tức đến bật .
“Tôi cũng làm nghiên cứu lắm, chỉ là viện trưởng, ông ý gì đây? Sắp xếp một lạ phòng nghiên cứu của , lỡ như liệu mất thì làm ?”
Nhìn sắc mặt ngày càng khó coi của viện trưởng, Thư Ngọc Lan cũng hề lùi bước, tiếp tục : “Nếu ông thật sự sắp xếp trợ lý cho , phiền ông báo cáo với bệnh viện quân khu thành phố , chỉ cần bên đó đồng ý, bất kỳ ý kiến gì.”
Đi báo cáo với bệnh viện quân khu, đó chẳng là bắt ông chịu c.h.ế.t ? Xảy bất cứ chuyện gì ông cũng gánh nổi trách nhiệm.
“Cô hiểu lầm , chỉ lo một cô ở phòng thí nghiệm xoay xở hết việc, cho nên tìm một giúp cô một tay khi trợ lý của cô đến.”
“Không ngờ ông xem trọng như , sẽ bảo rời .”
Viện trưởng bực bội cho rút về, dám bất kỳ hành động thiếu suy nghĩ nào nữa.
Sau khi xác định ông sẽ tùy tiện nhét phòng thí nghiệm nữa, Thư Ngọc Lan chuyên tâm nghiên cứu, nhưng dù , cũng quên định kỳ đến học tập cùng Mạc lão, hơn nữa hai thường xuyên thảo luận về những vấn đề khó trong nghiên cứu.
Điều cũng khiến Mạc lão ngày càng hài lòng về cô.
May mắn là ông phát hiện sớm, nếu một mầm non như mai một.
“Bà chắc chắn Thư Ngọc Lan ở đây ?”
Nhìn căn nhà to rộng rãi mắt, đáy mắt Thư mẫu lộ vẻ hưng phấn.
Nếu thể bán căn nhà , chắc chắn sẽ ít tiền.
“Đương nhiên, Ngọc Lan là nổi tiếng ở chỗ chúng , đều ấn tượng về cô .”
Người thím dẫn đường cho Thư mẫu với giọng điệu tự hào, vốn tưởng rằng là của Thư Ngọc Lan, Thư mẫu cũng sẽ tự hào, nhưng ngờ đối phương tỏ vẻ khinh thường.
Trong chốc lát, nụ mặt bà dần tắt, chẳng lẽ một nhà mâu thuẫn gì?