“Hiện tại các bệnh viện và viện nghiên cứu vẫn luôn thành quả, là vì họ đều đang tìm cách nghiên cứu t.h.u.ố.c đặc hiệu nước ngoài, ý đồ chép nó . Tất cả làm , lên con đường là thông, tại đổi cách khác thử xem ?”
“Đủ !” Viện trưởng kiên nhẫn xua tay, trong giọng mang theo rõ ràng sự vui, “Cô cho rằng cô là ai? Một Đông y sĩ nhỏ bé, cũng gây sóng gió trong giới y học? Tôi cho cô , đừng mơ! Cô vẫn là ngoan ngoãn làm công việc của , đừng gây phiền phức cho là .”
Thư Ngọc Lan nhíu chặt mày, “Viện trưởng, lý giải sự lo lắng và băn khoăn của ngài, nhưng thời gian chờ đợi ai. Cúm đang hoành hành, mỗi ngày đều vô bệnh chịu đủ sự giày vò của bệnh tật. Nếu chúng thể nhanh chóng triển khai thử nghiệm lâm sàng, kiểm chứng tính hiệu quả của đơn thuốc, là thể mang đến hy vọng cho nhiều bệnh hơn.”
“Đủ ! Tôi cần những lời thừa thãi nữa! Tôi cho cô , Thư Ngọc Lan, đơn xin của cô bác bỏ. Cô đừng mơ tưởng làm những thứ vớ vẩn trong bệnh viện!”
Thư Ngọc Lan chán nản, cô ngờ một đường vượt qua năm ải, c.h.é.m sáu tướng, vượt qua đủ loại khó khăn, cuối cùng nghiên cứu phương thuốc, vốn tưởng rằng thể nhanh chóng giúp đỡ quần chúng đang chịu khổ, cuối cùng thua ở bước thử nghiệm lâm sàng .
Nếu thể trải qua thử nghiệm lâm sàng, cho dù cô thể kê đơn t.h.u.ố.c cho đến khám bệnh, nhưng vẫn thể mở rộng diện, cũng liền thể thực sự ngăn chặn tai họa .
Chẳng lẽ cô cũng chỉ thể trơ mắt virus hoành hành mà bất lực ?
Viện trưởng vô cùng kiên nhẫn, trực tiếp vẫy tay đuổi , “Tôi hiện tại bận, cô nếu chuyện gì thì mau ngoài , đừng đó.”
Thư Ngọc Lan siết chặt báo cáo trong tay, ngừng một lát, cuối cùng vẫn thể xoay chuẩn ngoài.
Chỉ là cô mới , ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa, theo đó còn giọng của Mạc lão, “Là , Mạc Vân Khai, việc tìm .”
Mặt mũi Mạc lão viện trưởng vẫn nể, rốt cuộc Mạc lão điều dưỡng sức khỏe cho nhiều lãnh đạo cấp cao trong quân đội.
Viện trưởng trực tiếp dậy đích mở cửa, “Mạc lão, lúc ngài đến đây?”
Nói , còn đối Thư Ngọc Lan hiệu bằng mắt, ý bảo cô mau ngoài.
Mạc lão giơ tay lên, ngăn Thư Ngọc Lan , “Con ở , chuyện liên quan đến con, con cũng một chút.”
Dứt lời, ông đầu về phía viện trưởng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/trong-sinh-70-quan-quan-mat-lanh-ngay-ngay-len-giat-chan/chuong-173-thu-nghiem-lam-sang-gap-tro-ngai.html.]
“Việc nghiên cứu phát minh t.h.u.ố.c Thanh Ôn Giải Độc , cũng tham gia bộ quá trình, chuyện thử nghiệm lâm sàng thể đảm bảo bộ quá trình, như tổng thành vấn đề chứ?”
Viện trưởng bất đắc dĩ thở dài, “Mạc lão, ngài là sư phụ của bác sĩ Thư, kéo cô một phen, nhưng bệnh viện chúng tài nguyên hạn, thử nghiệm lâm sàng một khi vấn đề, trách nhiệm đó ai gánh nổi?”
Viện trưởng giải thích: “Đầu tiên, thử nghiệm lâm sàng t.h.u.ố.c mới yêu cầu trải qua phê duyệt và đ.á.n.h giá nghiêm ngặt, điều đòi hỏi nhiều thời gian và tài nguyên.”
“Tiếp theo, cho dù đơn t.h.u.ố.c hiệu quả, chúng cũng cần thiết đảm bảo tính an và định của nó, tránh cho bệnh nhân xuất hiện phản ứng bất lợi, điều yêu cầu đầu tư vô công sức. Các bệnh viện và viện nghiên cứu sớm hơn chúng mấy tháng bắt đầu nghiên cứu, chừng sớm tiến hành đến bước . Nếu chúng đầu tư nhiều như , cuối cùng t.h.u.ố.c nơi khác nghiên cứu phát minh , tổn thất của bệnh viện là thể lường .”
“Cuối cùng một điểm, t.h.u.ố.c mới còn cần suy xét rủi ro pháp lý và áp lực dư luận, một khi thử nghiệm thất bại, chỉ sẽ gây tổn hại cho bệnh nhân, còn sẽ gây ảnh hưởng tiêu cực đến bệnh viện và hình ảnh của Đông y.”
Mạc lão sợ hãi chút nào, cố chấp : “Những rủi ro đều thể gánh vác.”
Thấy thông Mạc lão, viện trưởng đành mũi nhọn sang Thư Ngọc Lan.
“Nhìn thấy Mạc lão như , cô liền gì ? Cho dù đồng ý cô tiến hành thử nghiệm lâm sàng, nhưng một khi thử nghiệm thất bại, chỉ sẽ gây tổn hại thể nghịch chuyển cho bệnh nhân, còn sẽ gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự nghiệp của Mạc lão, tuổi của ông chịu đựng những khúc mắc đó ?”
Mạc lão giận đùng đùng : “Cậu cần uy h.i.ế.p con bé Thư, phương t.h.u.ố.c cũng tham gia nghiên cứu chế tạo, tin tưởng hiệu quả chắc chắn thành vấn đề. Con bé Thư, con cần lo lắng vấn đề !”
Lời tuy , Thư Ngọc Lan cũng thể thực sự mặc kệ.
Cô trầm mặc một lát, một hồi lâu, ngẩng đầu năng khí phách: “Viện trưởng, minh bạch sự lo lắng của ngài, nguyện ý gánh vác tất cả hậu quả.”
Mạc lão về phía Thư Ngọc Lan, điều gì đó, nhưng viện trưởng cắt ngang, “Cô cô gánh vác bộ trách nhiệm? Được thôi, chỉ cần cô ký thư cam đoan bộ trách nhiệm, liền đồng ý bắt đầu thử nghiệm lâm sàng.”
Sau lưng Mạc lão là các lãnh đạo cấp cao của quân khu, viện trưởng cũng thể thực sự làm gì Mạc lão. Nếu chuyện thế , làm, chỉ thể từ Thư Ngọc Lan gánh trách nhiệm.
Viện trưởng chằm chằm Thư Ngọc Lan, tiếp tục giọng điệu vững vàng : “ cô nghĩ kỹ , loại chuyện một khi thất bại, khai trừ cô còn là nhẹ, chừng nửa đời đều sống trong chuồng bò.”
Thư Ngọc Lan hít sâu một , “Tôi nghĩ kỹ , nguyện ý ký.”