Thư Ngọc Lan đầu , đột nhiên chú ý thấy Thẩm Diên Trọng huân chương, bây giờ là hai vạch hai .
“Anh thăng quân hàm ?” Thư Ngọc Lan kinh ngạc hỏi.
Cằm Thẩm Diên Trọng căng chặt, nhàn nhạt “Ừm” một tiếng:
“Hôm nay là lễ trao quân hàm.”
“Oa, cái ngầu quá mất, bây giờ chỉ là thiếu tá trẻ nhất quân khu, mà còn là trung tá trẻ nhất, đồng chí Thẩm Diên Trọng!”
“Anh nên cảm ơn em.” Thẩm Diên Trọng xoa xoa tóc Thư Ngọc Lan.
Thư Ngọc Lan nghiêng đầu:
“Cảm ơn em chuyện gì?”
“Nhờ em chăm sóc , làm cơ thể hồi phục , cho nên mới thể thuận lợi thành nhiệm vụ như .”
Thư Ngọc Lan ha ha :
“Vậy em chính là phụ nữ thành công của đàn ông .”
Mối quan hệ giữa hai trong tiếng vô hình kéo gần ít, cái bầu khí hài hòa ngọt ngào đó, bất cứ ai cũng thể chen chân .
Ăn xong bữa tối, Thẩm Diên Trọng với huân chương hai vạch hai , cứ thế vô cùng tự nhiên bếp rửa bát.
Thư Ngọc Lan chằm chằm bóng lưng Thẩm Diên Trọng một lúc, tự giác nở nụ ngọt ngào, lúc mới nhanh chậm dậy tắm rửa.
Khó đêm nay trong nhà chỉ hai họ, Thư Ngọc Lan băn khoăn một lúc, vẫn đỏ mặt từ tủ quần áo lấy chiếc váy hai dây.
Bên Thẩm Diên Trọng thu dọn xong chén đũa , ở bàn làm việc đợi một lúc lâu, Thư Ngọc Lan mới mang theo một nước .
Thẩm Diên Trọng bắt tiếng bước chân, lập tức ngẩng đầu về phía cửa.
Theo cánh cửa chậm rãi đẩy , Thư Ngọc Lan mặc chiếc váy hai dây trắng tinh xuất hiện trong tầm mắt.
Tóc cô vẫn còn nửa khô, bộ nghiêng sang vai trái, chiếc váy trắng làm cô dường như thêm một tầng ánh sáng thánh khiết, làn da mịn màng trắng nõn, dáng phập phồng quyến rũ, chỉ ở đó thôi cũng khiến hô hấp của Thẩm Diên Trọng căng thẳng một cách khó hiểu.
Thẩm Diên Trọng “xoát” một tiếng dậy, đôi mắt như con báo trong đêm tối khóa chặt con mồi, gắt gao theo dõi từng cử động của Thư Ngọc Lan.
Giây tiếp theo, bước nhanh đến, một tay ôm lấy cánh tay Thư Ngọc Lan vòng qua eo , tay thuận thế nâng niu khuôn mặt Thư Ngọc Lan, mang theo thở nóng rực hôn xuống.
Thư Ngọc Lan nắm c.h.ặ.t t.a.y ở eo Thẩm Diên Trọng.
Rõ ràng đầu tiên, nhưng cô vẫn thể chống đỡ thế công của Thẩm Diên Trọng.
Sự mạnh mẽ và chiếm hữu của Thẩm Diên Trọng biểu hiện rõ ràng trong cuộc sống hàng ngày, chỉ đến lúc , mặt hormone độc thuộc về giống đực mới bùng nổ như giải phóng.
Thư Ngọc Lan nhịn lùi về phía , tiến tới gần, dùng sức hơn ấn Thư Ngọc Lan lòng , như thể hận thể hòa tan cô cơ thể .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/trong-sinh-70-quan-quan-mat-lanh-ngay-ngay-len-giat-chan/chuong-129.html.]
Cho đến khi lưng Thư Ngọc Lan tựa tường, thể lùi nữa.
Một cảm giác ngạt thở dần dâng lên, Thư Ngọc Lan đưa tay chống cằm Thẩm Diên Trọng, nhắc nhở rằng cô sắp thở nổi.
Thẩm Diên Trọng hung hăng c.ắ.n một cái môi Thư Ngọc Lan, lúc mới kiềm chế bản buông lỏng cô , môi dọc theo cằm, cổ cô một đường xuống , để một chuỗi dấu vết ướt át.
Thư Ngọc Lan ngửa đầu thở dốc, một lúc lâu mới lấy tinh thần, phát hiện Thẩm Diên Trọng bế cô lên đặt tường, bên truyền đến cảm giác nóng bỏng quen thuộc.
“Chờ, chờ một chút,” Thư Ngọc Lan cố gắng kiềm chế thở dốc, lắp bắp mở miệng, “Anh, tắm rửa……”
“Mẹ nó,” Thẩm Diên Trọng nhịn c.h.ử.i thề một câu, “Mặc như , nào tâm trạng tắm rửa?”
“Anh……”
“Anh tắm tối qua , hôm nay ở lễ trao quân hàm, luyện thể năng, bẩn.”
Tên lên dây, nào lý do bỏ dở giữa chừng, lời Thẩm Diên Trọng còn xong, Thư Ngọc Lan thấy tiếng khóa thắt lưng “lạch cạch” bật , nụ hôn nóng rực cũng nữa dừng n.g.ự.c cô.
“Anh đừng, ân, chờ một chút……” Thư Ngọc Lan đẩy Thẩm Diên Trọng, theo bản năng túm lấy tóc .
Thẩm Diên Trọng cũng đau, nhưng vẫn theo động tác của Thư Ngọc Lan ngẩng đầu lên, rõ ràng là từ lên Thư Ngọc Lan, ánh mắt như từ vạn mét trời cao giáng xuống, tích tụ động năng mạnh mẽ gần như nghiền nát Thư Ngọc Lan.
“Chờ cái gì?” Anh mở miệng, giọng khàn khàn đến kỳ cục, hốc mắt đỏ tươi truyền d.ụ.c vọng mãnh liệt gần như nuốt chửng Thư Ngọc Lan.
Thư Ngọc Lan thở hổn hển nặng nề, chậm rãi mở miệng:
“Ngăn kéo đầu tiên bên trái bàn làm việc……”
Không đợi Thư Ngọc Lan hết lời, Thẩm Diên Trọng trực tiếp một tay ôm Thư Ngọc Lan đặt lên bàn sách, tay kéo ngăn kéo .
Đập mắt rõ ràng là hai hộp nhỏ đồ dùng tránh thai.
Ánh mắt Thẩm Diên Trọng trầm trầm, Thư Ngọc Lan đang định gì đó, nữa hôn lên, môi dán Thư Ngọc Lan, giọng chút mơ hồ:
“Giúp đeo ……”
Không là vì lâu gần gũi vì lý do gì, đêm nay Thẩm Diên Trọng đặc biệt hung hăng, Thư Ngọc Lan mấy lóc nên lời, vẫn chịu dừng .
Đến cuối cùng, giọng Thư Ngọc Lan khàn khàn, tay ôm Thẩm Diên Trọng gần như còn sức lực, chỉ mềm mại đặt vai .
Không qua bao lâu, Thẩm Diên Trọng cuối cùng dừng , ôm Thư Ngọc Lan phòng tắm.
Thư Ngọc Lan ngâm trong nước ấm, tri giác cơ thể mới chậm rãi hồi phục.
Cô Thẩm Diên Trọng, quả thực giận sôi máu, vốn định giơ tay đ.á.n.h một cái, cuối cùng lực độ rơi xuống nhẹ bẫng.
Không đột nhiên luyến tiếc, mà là thật sự còn chút sức lực nào.
Thư Ngọc Lan khàn khàn giọng mở miệng:
“Anh là cầm thú ? Em dừng ……”