Đồng chí công an cuối cùng nhịn nữa, bước lên một bước lạnh giọng : “Mọi chuyện điều tra rõ ràng. Đồng chí Thư Ngọc Lan vu khống, bệnh viện các ông nên trách nhiệm giúp đồng chí khôi phục danh dự mới đúng...”
Lời còn dứt, đột nhiên một giọng phấn khích từ ngoài cửa vọng : “Viện trưởng! Có mang cờ thưởng đến tặng ạ!”
Mọi trong phòng lập tức thu hút. Một bác sĩ trẻ đẩy cửa bước , thấy một đám trong phòng thì ngượng đến đỏ mặt.
“Xin viện trưởng, ...”
“Không , chuyện ở đây cũng giải quyết xong .” Phó viện trưởng lập tức dậy, mặt tươi như hoa cúc, “Đồng chí tặng cờ thưởng ? Mau dẫn xem.”
Bác sĩ trẻ Thư Ngọc Lan với vẻ do dự: “Đồng chí đang ở đại sảnh tầng một, nhưng mà đến để...”
“Thế thì còn mau xem! Chuyện quan trọng thế thể để đồng chí nhân dân chờ lâu !” Phó viện trưởng hối hả xuống lầu. Nếu nhận một bức cờ thưởng treo lên tường, lãnh đạo đến thị sát, ông thêm một thành tích lớn để khoe khoang!
Thư Ngọc Lan thấy cũng đành theo. Chuyện của cô vẫn dứt điểm, nếu hôm nay nhân lúc công an ở đây mà giải quyết xong thì sẽ càng khó khăn hơn.
Xuống đến đại sảnh, quả nhiên thấy một đàn ông trung niên đang cầm một bức cờ thưởng, xung quanh ít quần chúng vây xem náo nhiệt.
Phó viện trưởng thấy lạ mặt, nhưng vẫn nhiệt tình đón tiếp: “Đồng chí, khách sáo quá, cất công mang cờ thưởng đến thế ? Cứu là trách nhiệm của bác sĩ chúng mà.”
Người đàn ông Phó viện trưởng, ánh mắt vô tình quét thấy Thư Ngọc Lan cách đó xa, mắt lập tức sáng lên, trực tiếp lướt qua Phó viện trưởng mà tới.
“Bác sĩ Thư, thật sự cảm ơn cô quá! Trước đây căn bệnh của bao nhiêu bệnh viện cũng khỏi, vốn định bỏ cuộc , ngờ ngày chữa lành. Tôi thực sự cảm ơn cô thế nào cho xiết!”
Người đến tặng cờ thưởng chính là Đỗ Thật Kim. Thư Ngọc Lan ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng hiểu , đây chẳng là cơ hội nhất để cô khôi phục danh dự ?
Thư Ngọc Lan khổ, lắc đầu : “Anh Đỗ, mang cờ thưởng về . Tôi hiện giờ đang đình chỉ công tác, e là tư cách nhận món quà của .”
Đỗ Thật Kim trợn tròn mắt: “Chuyện là ? Bác sĩ Thư y thuật giỏi nhân hậu như , tại đình chỉ? Có hiểu lầm gì ?”
Trong đám vây xem, nhận Thư Ngọc Lan.
“Tôi nhớ , đây chẳng là vị bác sĩ mấy ngày tìm đến tận cửa vì tội làm thêm bên ngoài kê sai t.h.u.ố.c ?”
“Chẳng cô kê sai t.h.u.ố.c cho nhiều , giờ đến tặng cẩm kỳ thế ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/trong-sinh-70-quan-quan-mat-lanh-ngay-ngay-len-giat-chan/chuong-123-co-thuong-minh-oan.html.]
“Có khi nào là hiểu lầm ?”
Viên công an đúng lúc lên tiếng: “Vụ việc mấy ngày chúng điều tra xong. Đồng chí Thư Ngọc Lan hề hành vi làm thêm bên ngoài kê sai t.h.u.ố.c cho bệnh nhân. Sự việc đó là do các thành phần bất hảo trong xã hội cố tình vu khống. Hôm nay chúng đến bệnh viện là để đính chính, trả sự trong sạch cho đồng chí Thư Ngọc Lan.”
“Chuyện nhất định là hiểu lầm,” Đỗ Thật Kim kích động : “Nếu bác sĩ Thư cứu giúp, sớm mất mạng , đứa con gái tám tuổi cũng chẳng còn ai chăm sóc. Chính bác sĩ Thư cho , bệnh của vẫn còn hy vọng cứu chữa.”
“Hơn nữa, bác sĩ Thư hề làm thêm bên ngoài, cô từng nhận của một đồng tiền riêng nào, bộ quy trình đều thực hiện theo đúng quy định của bệnh viện.”
“Một như , thể ngoài kê t.h.u.ố.c bừa bãi cho khác ? Bác sĩ Thư chắc chắn kẻ hãm hại!”
Đỗ Thật Kim từng là thợ điện, ở khu vực nhiều , tự nhiên cũng rõ cảnh của . Công an , Đỗ Thật Kim cũng khẳng định như thế, xung quanh lập tức tin ngay.
“Hóa sự thật là như , bảo mà, với nhân phẩm của bác sĩ Thư thì đời nào làm chuyện đó.”
“Đám lưu manh thật đáng ghét, dám ngang nhiên chạy đến bệnh viện gây rối.”
“Tôi nhớ lúc đó đám côn đồ còn chẳng nhận mặt bác sĩ Thư, rõ ràng là vu khống , lúc đó thấy vấn đề.”
“Cũng lãnh đạo bệnh viện làm ăn kiểu gì? Không bắt đám lưu manh tra hỏi cho rõ ràng thì thôi, còn bắt bác sĩ Thư tạm đình chỉ công tác, thật quá đáng.”
Quần chúng càng càng phẫn nộ, ai nấy đều tỏ vẻ bất bình, ánh mắt đảo quanh như tìm vị lãnh đạo "bất công" để đòi lẽ .
Mồ hôi lạnh trán Phó viện trưởng chảy ròng ròng, ông còn dám hé răng nửa lời.
Thư Ngọc Lan tỏ vẻ để tâm, xua tay : “Cảm ơn tin tưởng . Tuy nhiên, cũng hiểu cho cách xử lý của lãnh đạo bệnh viện, suy cho cùng, nếu vì chuyện cá nhân của mà ảnh hưởng đến uy tín của bệnh viện thì đó là của .”
“ bây giờ chuyện sáng tỏ mà?” Đỗ Thật Kim truy vấn.
Cục Công an và bệnh viện quan hệ lợi ích trực tiếp, nên đồng chí công an cũng chẳng ngại ngần mà chỉ đích danh Phó viện trưởng.
“Lãnh đạo bệnh viện chẳng cũng đang ở đây ? Bây giờ chuyện rõ ràng, vị lãnh đạo cũng nên một lời với về việc xử lý chuyện thế nào chứ?”
Ánh mắt của đồng loạt đổ dồn về phía Phó viện trưởng.
Vẻ mặt Phó viện trưởng bỗng chốc trở nên cứng đờ, trong lòng thầm rủa xả đám công an bao đồng tám trăm , nhưng mặt bao nhiêu thế , dù khó chịu đến mấy ông cũng giả vờ rộng lượng.