Kỷ Minh Nguyệt trải qua hai ngày lệch múi giờ, đến ngày thứ ba mới cảm thấy bản sống .
Kỷ Hoài năm nay học lớp 12, ý định du học, chỉ thi đại học trong nước.
Lúc cách ngày thi đến một trăm ngày, là thời điểm gấp rút nhất.
Trường nhất trung Đoan Thành tổ chức thi chặt chẽ, Kỷ Hoài mỗi ngày đều thức khuya dậy sớm, trời còn sáng rời giường, lúc đó chị của còn ngủ; buổi tối đến khuya mới về nhà, kết quả vẫn thấy chị đang ngủ.
Kỷ Hoài chỉ hận rèn sắt thành thép, kỳ thật là chút ghen ghét, bàn cơm vẫn quên lải nhải: “Chị, mỗi ngày chị đều ngủ như , sợ ngủ đến mức đầu óc mơ hồ ?”
(Chỉ hận rèn sắt thành thép: ý chỉ thái độ nghiêm khắc vì cho ai đó hoặc gấp gáp làm gì đó mà )
Đang , Kỷ Minh Nguyệt thế mà ngáp một cái.
… Hiện tượng truyền quá mức mạnh, Kỷ Hoài cũng tự chủ mà ngáp một cái.
Kỷ Minh Nguyệt chuyện, chỉ em trai bằng ánh mắt “cái đồ trứng thối nhà em tư cách gì mà chị”.
“…”
Kỷ Hoài cúi đầu yên lặng ăn cơm.
Mẹ Kỷ, Chúc Cầm gắp đồ ăn cho cô: “Ăn nhiều một chút, ở bên ngoài gầy nhiều như ? Có ăn cơm đúng giờ, cũng chịu nghỉ ngơi ?”
Kỷ Minh Nguyệt tỏ vẻ ngoan ngoãn, cũng lời nào, chỉ đó tiếp tục ăn cơm.
… Sợ chỉ cần thêm, Kỷ đề cập đến chuyện tìm bạn trai, cô sẽ mất.
lúc màn hình điện thoại sáng lên.
Tuyệt thể tả: [À đúng , quên với , đó gửi thiệp cưới cho Tạ Vân Trì, nhưng thư ký của gọi tới là lịch trình gần đây kín, tới .]
Tuyệt thể tả: [Kỳ thật cũng chỉ tiện tay gửi thiệp, kỳ vọng là sẽ tới, dù thì cùng cũng chỉ học chung một năm lớp 12 mà thôi.]
Tuyệt thể tả: [Mình chỉ nghĩ là, hiện tại lợi hại như , hôn lễ tới cũng , gửi cái lì xì tới cho khí cũng , xem ?]
Tầm mắt Kỷ Minh Nguyệt dừng ở ba chữ “Tạ Vân Trì”, bình tĩnh gõ chữ.
Moon: [Cậu còn nhớ ?]
Kỷ Minh Nguyệt thề, cô thật sự chỉ là thuận miệng hỏi thôi.
Chẳng qua những lời ở trong mắt Thư Diệu nhiều thêm một chút tư vị khó thành lời.
Kỷ Minh Nguyệt đang chuẩn cất điện thoại tiếp tục ăn cơm, màn hình nữa sáng lên, đó liên tục nhảy thông báo Wechat.
Tuyệt thể tả: [Kỷ Minh Nguyệt, chuyện thế nào , và gì cũng học chung một năm mà!]
Tuyệt thể tả: [Tuy rằng chuyện với , nhưng cái thật sự thể trách , Tạ Vân Trì tuy qua thì ôn nhu, nhưng cảm thấy dễ tiếp cận!]
Tuyệt thể tả: [… Cậu thật sự sẽ đến mức nhớ là ai chứ?]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/troi-sinh-thich-em/chuong-3-em-gai-1.html.]
Kỷ Minh Nguyệt: “…”
Bạn của cô hôm nay sướt mướt thế ?
Chúc Cầm thuận miệng hỏi: “Ai đó?”
“Thư Diệu.”
Chúc Cầm “Ừm” một tiếng, bàn cơm mới yên tĩnh ba giây, Kỷ Minh Nguyệt thấy .
Lời đầy thấm thía.
“Miêu Miêu , giục con, con cũng ai theo đuổi mà ? Mẹ con hiện tại liền bạn trai, nhưng ít nhất con cũng để ý tới tâm ý với con một chút ?”
Nói xong cũng quên kể một ví dụ, “Con xem Diệu Diệu cũng sắp kết hôn , nếu con là cuối cùng trong đám bạn kết hôn, ai sẽ làm phù dâu cho con?”
Kỷ Minh Nguyệt bình tĩnh : “Kỷ Hoài.”
“…” Chúc Cầm dừng một chút, “Thôi, nếu con thật sự thể kết hôn, để Kỷ Hoài mặc đồ nữ làm phù dâu cho con cũng .”
?
Kỷ Hoài vẫn luôn yên lặng một góc ăn cơm kinh hoàng ngẩng đầu.
Cậu ý đồ phản kháng: “Con cảm thấy …”
Một câu cũng xong, Chúc Cầm liền liếc bằng ánh mắt “câm miệng cho ”, Kỷ Hoài nghẹn họng, cầm lấy đôi đũa tiếp tục ăn cơm.
Chúc Cầm tận tình khuyên bảo con gái: “Lần Văn Hiên về nước còn chạy nhà chúng thăm hỏi tặng quà. Mẹ thấy Văn Hiên cũng nghiêm túc, con một chút tâm tư cũng ?”
Kỷ Minh Nguyệt học em trai cúi đầu ăn cơm.
Không quên ở trong lòng thầm, Kỷ Hoài ăn khỏe thật, là bát thứ ba .
Chúc Cầm tất nhiên hiểu ý cô: “Vậy con thích như thế nào? Mấy bạn của đều chờ để giới thiệu đối tượng cho con đấy.”
Cũng vì cái gì, thể là do hai ngày nay trở phòng quá nhiều kỷ vật khiến bản hồi tưởng về ký ức thời cao trung, Kỷ Minh Nguyệt vấn đề của , trong đầu hiện ba chữ…
Tạ Vân Trì.
Kỷ Minh Nguyệt thầm cảm thấy buồn , nghĩ nghĩ, thế nhưng thật sự bắt đầu trả lời Chúc Cầm:
“Yêu cầu của con cũng cao, thể thấp hơn 1m8, gầy nhưng thể yếu, trai, thích sách, thành tích , tính cách ôn nhu, hiện tại cũng thành công…” Cô nhớ mấy lời bát quái của Thư Diệu vài ngày nay, “Ít nhất cũng là tổng tài của tập đoàn lớn?”
Chúc Cầm: “…”
Kỷ Hoài: “…”
Ăn xong bát cơm thứ ba, Kỷ Hoài rốt cuộc cũng đặt đũa xuống.
Sau đó thành khẩn kiến nghị: “Chị, bằng từ giờ trở chị xây dựng hình tượng chồng tương lai thực tế hơn một chút .”