Trời Sinh Thích Em - Chương 2: Bức ảnh (2)

Cập nhật lúc: 2026-01-17 11:18:16
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỷ Minh Nguyệt vài bước, nhớ tới hình như nó quên lấy vali hành lý.

Vali ở cốp xe, Kỷ Minh Nguyệt cúi đầu đến thể thấp hơn nữa, nịnh nọt, xoay .

“Cái , Diệu Diệu, mở cốp xe hộ ?”

“…” Thư Diệu thực sự kiêu ngạo mà mở, nhưng gương mặt đại mỹ nhân xưa nay thứ cô thể miễn dịch.

Hậm hực mở cốp xe, Thư Diệu cũng thăm dò xem Kỷ Minh Nguyệt .

Kỷ Minh Nguyệt cầm lấy vali, nữa phất tay với Thư Diệu.

Chỉ là khi xoay , Kỷ Minh Nguyệt nhàn nhạt :

“Cũng mười năm , làm gì đến mức nhớ mãi quên chứ? Cậu tưởng đang phim thần tượng ?”

Những lời của cô thật sự mạnh miệng.

Tính toán một chút, thật sự là mười năm … Cô nước ngoài du học, mãi cho đến khi cầm tấm bằng tiến sĩ và thành thí nghiệm lâm sàng mới quyết định trở về.

Nếu gấp gáp trở về làm phù dâu cho Thư Diệu, Kỷ Minh Nguyệt phỏng chừng còn ở bên nghỉ ngơi thêm mấy tháng.

Khoa học y sinh, ngoài mặt thì coi như ngành học của thế kỷ XXI, thực tế ai cũng đây là một ngành học khó nhằn, chẳng những khi nghiệp khó tìm việc, mà quan trọng là…

Bận.

Kỷ Minh Nguyệt ở Mỹ mấy năm nay, cuộc sống đủ loại chương trình học cùng những cuộc thực nghiệm đưa qua đẩy đến chóng cả mặt, thiếu chút nữa bận đến hôn mê.

Cái gì mà nhớ mãi quên, mỗi ngày cô bận đến mức ăn ngủ còn quên.

Tuy thế, khi Kỷ Minh Nguyệt về đến nhà, ba hỏi thăm ân cần, đó là em trai Kỷ Hoài bất mãn oán giận: “Chị, chị chỉ về nhà hai ngày ?”, trải qua muôn vàn hiểm trở rốt cuộc cũng về đến phòng, cô vẫn chằm chằm cái hộp.

Từ giường dậy, Kỷ Minh Nguyệt quyết định mở khóa cái hộp cũ , hồi tưởng vài giây, ấn “0914”…

Sinh nhật của Tạ Vân Trì.

“Bang” một tiếng, khóa mật mã theo tiếng mà mở .

Một bức thư, cùng một quyển vở.

Khi Kỷ Minh Nguyệt mở bức thư , lập tức hoài niệm đến đoạn tình cảm hồn nhiên .

Cách hành văn thời thiếu nữ của cô cũng tệ .

… Kỷ Minh Nguyệt hồi tưởng.

Lúc cô vì bức thư tình , bỏ bao tâm tư, bản nháp cũng bỏ hơn mười .

Viết đến cuối cùng, Thư Diệu cô dùng năm mươi tệ dụ dỗ về làm cố vấn cũng sắp điên , liên tục càu nhàu: “Kỷ Minh Nguyệt, coi như xin , trả năm mươi tệ cho , , cho một trăm, đừng tra tấn nữa ? Hai câu của gì khác ?”

Kỷ Minh Nguyệt vẻ mặt nghiêm túc: “Đương nhiên là khác, ‘ thật sự thích cảm giác chân thành tha thiết, còn chút hoạt bát; ‘ thích lắm đó’ thì đáng yêu hơn, nhưng đủ nghiêm túc ?”

Kỷ Minh Nguyệt càng nghĩ càng cảm thấy buồn , bức thư tình của vài , đó mới mở quyển vở .

… Là quyển bài tập toán của Tạ Vân Trì.

Vở bài tập của nam sinh tiêu sái phá lệ đẽ, kể đến độ chính xác cao.

Lúc đó cô còn coi như bảo bối mà dám động tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/troi-sinh-thich-em/chuong-2-buc-anh-2.html.]

Kỷ Minh Nguyệt nhớ chuyện xưa, đang chuẩn tìm những thứ khác của thời điểm đó, đột nhiên thấy đáy hộp còn một thứ.

Là một bức ảnh.

Bức ảnh bảy inch.

Trong bức ảnh ố vàng, thiếu niên mặt mũi ôn nhu thanh tuấn, ánh mắt trong trẻo, khóe môi mang theo độ cong nhất định, cổ áo đồng phục nghiêm chỉnh ngay ngắn.

Góc bên một dòng chữ nhỏ:

Tạ Vân Trì lớp 11-1.

Ảnh lưu niệm hạng nhất kỳ thi tháng đầu tiên của mùa xuân năm .

… Thư Diệu lúc cùng cô nghĩ tất cả biện pháp, thừa dịp bảng vàng danh dự dán tên, phí bao công sức mới lấy bức ảnh .

Chậc.

Tình cảm của thiếu nữ lớn hơn cả bầu trời.

Dùng cách của Thư Diệu: “Miêu Miêu, khuôn mặt của , với khác là thời cao trung yêu thầm một đến c.h.ế.t sống , còn yêu suốt ba năm, ai sẽ tin chứ?”

khó tin.

Kỷ Minh Nguyệt suy nghĩ.

***

Tầng cao nhất tòa nhà Quân Diệu.

“Tạ tổng, nửa giờ một hội nghị online, là phụ trách báo cáo với nghiên cứu về loại t.h.u.ố.c M-1…”

Thư ký bàn làm việc cẩn trọng thông báo lịch trình, liền tiếng chuông Wechat của Tạ Vân Trì.

Tạ Vân Trì thoáng qua màn hình, nâng nâng tay ý bảo thư ký tạm dừng, nhận điện thoại.

“Alo, ?” Là giọng của con gái, “Anh đang bận ?”

“Làm ?”

Thời Thần: “Hỏi thăm thôi, hihi. Với cả… Ngày sinh nhật em đó, quên chứ?”

Tạ Vân Trì suy tư: “C.h.ế.t , quên còn chút gì.”

“…” Thời Thần mặc kệ thú vui của trai nhà , thẳng vấn đề, “Thẻ của em ở trong ví của ? Anh giúp em xem thử ?”

Nhận thấy sự hiệu của Tạ Vân Trì, thư ký cầm ví của đến, đó tạm thời ngoài.

Tạ Vân Trì mở , cho Thời Thần xem ví của : “Hình như là .”

Thời Thần hết sức tỉ mỉ cái ví tiền, đó nhụt chí: “Thẻ của em mất ?”

Đang , Thời Thần “A” một tiếng, “Anh, bức ảnh trong ví của là ai?”

Tạ Vân Trì nhíu mày, trả lời vấn đề của cô: “Không , còn việc, quà gửi cho em , nhớ kiểm tra nhận.”

Nói xong, đợi Thời Thần phản ứng, Tạ Vân Trì tắt điện thoại.

Anh buông điện thoại, nhẹ nhàng dùng ngón trỏ sờ sờ bức ảnh trong ví .

Ở góc bức ảnh, dấu nổi của trường nhất trung  Đoan Thành.

 

Loading...